Nếu như sinh con trai, vậy thì Triệu Tự Doanh có người kế tục, đại cục này xem như đã định, nếu như sinh con gái, vậy thì còn có biến số, người khác cũng có cơ hội, ít nhất được ở rể hưởng được một phần gia nghiệp đồ sộ.
Mặc dù trước đó đã lo lắng rất nhiều, nhưng lần sinh nở này rất thuận lợi, người mẹ và đứa con đều bình an, nhưng nội bộ Triệu Tự Doanh lại không sao hài lòng với kết cuộc này, vì Từ Trân Trân đã hạ sinh một đứa bé gái.
Bà mụ truyền tin tức ra, vẻ mặt Triệu Tiến tươi cười, còn sắc mặt của Hà Thúy Hoa thì khá là khó coi. Lúc đó Triệu Chấn Đường liền trách móc.
- Sắc mặt của bà vậy là sao, tụi nhỏ cũng chưa lớn tuổi, sinh một đứa thì không sinh được nữa sao?
Nhưng mọi người cũng nghe được chút buồn bực trong giọng điệu của Triệu Chấn Đường. Triệu Tiến chỉ làm bộ như không nghe thấy, dù sao phụ mẫu cũng chưa biểu đạt rõ ràng điều gì cả.
Mà đám huynh đệ của Triệu Tiến lén bàn tán mấy câu, kết cuộc là bị Trần Thăng khiển trách, đều không lên tiếng nữa.
Trần Thăng chính là nói một câu như thế này.
- Nhà đại ca sinh con, dính dáng gì đến các ngươi?
Thật ra rất nhiều người đều cảm thấy có dính líu. Các nơi Từ Châu, phàm là những người cảm thấy nhà mình có phân lượng, lại có nữ nhi ở tuổi vừa hợp, đều bắt đầu suy nghĩ, thầm nghĩ cục diện khí thế của Triệu Tiến trước mắt, nữ nhi nhà mình không làm được chính thê, làm được thiếp cũng không tồi lắm. Nếu như còn sinh được trước một đưa con trai, vậy thì địa vị sẽ lại khác đi.
Hơn nữa có nhiều người cảm thấy Từ Trân Trân sẽ không sinh con trai. Sớm đã có tin đồn, nói cái gì mà gia thế nữ nhân quá mạnh mẽ hoặc tuổi quá lớn, định sẵn là sẽ sinh con gái, thậm chí không sinh được con. Từ Trân Trân năm nay ngoài hai mươi tuổi, lại chưởng quản gia vụ Từ gia, vừa hay ứng với hai điều này. Những lời này đều do Lôi Tài truyền đến tai Triệu Tiến, đối với chuyện này Triệu Tiến chỉ hai chữ “buồn cười” mà thôi.
Lúc Vương Triệu Tĩnh mang phong thư khẩn đến, mơ hồ có chút lo lắng, nghĩ rằng mấy ngày nay tâm tình của Triệu Tiến không tốt cho lắm, lại còn chuyện Nữ Chân Liêu Đông mà hắn xem trọng, liệu có nổi cơn lôi đình hay không. Vương Triệu Tĩnh thậm chí còn suy nghĩ phải đi khuyên giải thế nào.
Phủ Thuận rơi vào tay giặc, Tổng binh tử trận, tướng phòng thủ đầu hàng, một loạt sự việc, tuy rằng gây chấn động ở kinh sư, nhưng người trong thiên hạ biết được cũng không nhiều, bởi vì triều đình vẫn chưa công bố ra ngoài, chỉ có những người chú ý đến tin tức ở kinh sư mới đại khái biết được. Bức thư này của Vương Hữu Sơn xem như là bức chiến báo quân tình kịp thời nhất tỉ mỉ nhất rồi.
Nếu đã là danh nghĩa thư nhà, Vương Triệu Tĩnh dĩ nhiên sẽ mở ra xem trước. Sau khi nhìn thấy Liêu Trấn đại bại như thế, y cũng vô cùng khiếp sợ. Một mặt là vì do bản thân cục diện đại bại này, trong gần trăm năm nay, Đại Minh chưa từng đại bại như thế này, thành trì bị công hãm, một đại tướng cấp cao như Tổng binh tử trận, hơn vạn quan quân toàn quân bị diệt, không ngờ Nữ Chân Kiến Châu gì đó kia lại dũng mãnh đến mức độ này, còn mặt khác, chính là vì Triệu Tiến.
Đông di (man di phía đông), không hiện tại phải gọi là đông lỗ (quân giặc phía đông) rồi. Nữ Chân Kiến Châu, Nỗ Nhĩ Cáp Xích, một loạt những cái tên, từ một năm trước thậm chí là ở thời điểm sớm hơn, Triệu Tiến đã tỏ rõ ý để mắt tới. Lúc đó mọi người đều rất kinh ngạc, một bộ lạc biên cương mà tất cả mọi người đều không chú ý đến, có cái gì đáng để Triệu Tiến suy nghĩ đến.
Huống hồ Từ Châu cách Liêu Trấn ngàn dặm, vốn dĩ không có dính dáng đến chỗ đó, vì sao phải coi trọng như vậy, vì sao phải chuyên môn thu thập tin tức.
Bây giờ nhìn lại, chú ý này không phải là bắn tên không đích. Vương Triệu Tĩnh biết Triệu Tiến bận tâm đại thế thiên hạ, với ánh mắt đại cục của Triệu Tiến, đối với một thế lực ngoại tốc tạo thành uy hiếp với Đại Minh, lại còn dũng mãnh như thế, nhất định phải chú ý.
Vậy thì làm sao Triệu Tiến biết. Trong bức thư Vương Hữu Sơn có đề cập mấy câu, còn dặn dò Vương Triệu Tĩnh lựa lúc thích hợp mà hỏi. Phán đoán của Vương Hữu Sơn không khác biệt với kết luận lúc trước của Vương Triệu Tĩnh, dự đoán ra như vầy, là vì hắn có một người thúc phụ vào nam ra bắc. Vương Triệu Tĩnh cũng từng tiếp xúc với Triệu Chấn Hưng, y biết người trung niên khổ sở vì bệnh tật này có kiến văn không tầm thường, hơn nữa có lẽ là từng đến Liêu Đông, có lẽ lúc ấy đã nhìn ra được chuyện gì đó.
Vương Triệu Tĩnh vừa nói, vừa đưa bức thư lên cho Triệu Tiến.
- Đại ca, gia phụ đưa đến một bức thư khẩn. Nữ Chân Kiến Châu xâm nhập Liêu Đông, Phủ Thuận rơi vào tay chúng, một trận thảm bại.
Vốn cho rằng đứa con đầu lòng là con gái, Triệu Tiến sẽ có chút rầu rĩ không vui, nhưng xem ra lại rất vui sướng, trước giờ khó mà nhìn thấy Triệu Tiến giữ vững được tâm tình này.
Nghe thấy lời nói của Vương Triệu Tĩnh, Triệu Tiến cau mày, đón lấy bức thư đọc thật kỹ. Bức thư này giống với triều báo, Vương Triệu Tĩnh đều phải ngắt dấu phân câu.
Thái độ của Triệu Tiến đối với con gái có chút ngoài suy nghĩ của mọi người, mà cử chỉ sau khi xem bức quân báo tỉ mỉ này, cũng khiến Vương Triệu Tĩnh bất ngờ vô cùng. Y vốn cho rằng Triệu Tiến sẽ kinh hoàng dữ dội, sau đó sẽ vô cùng kích động, không ngờ Triệu Tiến chỉ cau mày tập trung đọc, đôi lúc nhỏ giọng đọc lên, người quen hắn đều biết, đây là lúc chuyên tâm đọc của Triệu Tiến.
Sau khi xem xong, Triệu Tiến trầm tư một chút, rồi quay đầu hỏi Vương Triệu Tĩnh.
- Bức thư này của Vương thúc đệ đã xem qua chưa, đệ nghĩ sao?
Vương Triệu Tĩnh cẩn thận đánh giá vẻ mặt của Triệu Tiến, phát hiện không có cảm xúc kích động hoặc tức giận gì cả, thậm chí thoạt nhìn cón có chút thả lỏng và ung dung, thật là cổ quái. Trong lòng thì nghĩ vậy, nhưng y vẫn trả lời.
- Nếu như xem từ bức thư này, Liêu Trấn tuy bại, nhưng cũng không cần phải lo lắng gì cả. Đông lỗ Kiến Châu kia một lần xuất ra mấy vạn, mà quân phòng thủ Phủ Thuận thêm cả viện quân nhiều nhất cũng không quá con số một vạn rưỡi. Lấy nhiều đánh ít, lại thêm công kỳ vô bị, Liêu Trấn đại bại cũng là điều đương nhiên. Tuy nhiên nếu đã kinh động đến triều dã, Liêu Trấn có thể tụ lực phản công, quan nội cũng sẽ điều binh chi viện. Biên quân của Trực Lệ, Kế trấn, Tuyên phủ, còn có Sơn Hải Quan mới thiết lập kia nữa, đều sẽ phái đại quân.
Nói đến đây, tâm tình của Vương Triệu Tĩnh cũng hòa hoãn thêm không ít. Phân giải rõ ra, Đại Minh triệu tập binh mã các lộ, mười vạn, hai mươi vạn, đều có được, lấy nhiều đánh ít, Nữ Chân Kiến Châu kia, đông lỗ kia, chỉ có một con đường diệt vong. Lẽ nào thoải mái trên nét mặt của đại ca cũng là vì đã nhìn thấu điểm này, quả nhiên là dòng giống danh tướng, nhìn rất thấu triệt. Vương Triệu Tĩnh tiếp tục nói.
- Huống hồ Liêu Trân cũng có mấy trăm vạn nhân khẩu, lại là biên trấn hơn trăm năm, võ phong hưng thịnh, điều động bá tánh dân tráng tại chỗ, cũng gom lại thành đại quân, điều này quả thật không đáng lo.
Trong thư Vương Hữu Sơn rất lạc quan. Vương Hữu Sơn biết Triệu Tiến sẽ đọc bức thư này, cho nên trong câu chữ đã cường điệu không ít rằng lần chiến bại này không có là gì. Tuy nói kinh sư chấn động, thiên tử hoảng sợ, nhưng điều vẫn chưa là gì cả, chỉ cần triều đình nghiêm túc, hợp lực các phương, Nữ Chân Kiến Châu cũng không càn rỡ được bao lâu.
Tuy nhiên Triệu Tiến cũng nghĩ ra được suy nghĩ thật sự của đối phương. Trong thư còn nhắc nhở mình, thất bại này chưa lay động được cơ nghiệp giang sơn của Đại Minh, Đại Minh vẫn còn căn cơ vững chắc như trước, chớ có vọng động, để khỏi phải tự chuốc lấy con đường chết. Lý giải của Vương Triệu Tĩnh là nhìn việc mà bàn luận, dù sao y không biết gì, chỉ căn cứ và bức quân báo này mà nói thôi.
- Chờ mà xem, lần này quả thật không nói được gì.
Lời nói của Triệu Tiến rất ngắn gọn, điều này khiến Vương Triệu Tĩnh rất kinh ngạc, vốn cho rằng sẽ có những lời nói kích động hoặc thậm chí là gào thét.
Sau khi Triệu Tiến nói xong, liền trở nên nghiêm túc hơn nhiều, nói.
- Bên ngoài như thế nào trước mắt không có can hệ đến chúng ta. Điều chúng ta cần làm chính là bảo vệ tốt cục diện Triệu Tự Doanh, không để các huynh đệ ở phía dưới lơi lỏng, phải khổ luyện, phải chăm chỉ. Chúng ta cũng không được bị bó buộc ở Từ Châu này, phải khuếch trương ra. Lấy được cửa sông Thanh Giang rồi, nhưng những huyện thành trấn ở giữa trấn Ngung Đầu và cửa sông Thanh Giang vẫn nằm trong tay người khác. Muốn khiến bọn họ nghe lời phục tùng, bạc cũng muốn kiếm. Những cái chợ ở cửa sông Thành Giang, con đường muối trong bãi cỏ hoang kia, đều phải nắm chắc. Trên Hoàng Hà cũng phải theo dõi sát sao, không chỉ dựa vào đám người Thái gia kia được. Tháng ngày lâu dài, bọn họ dễ dàng động tay động chân vào. Đệ quay về sắp xếp một chút, ngày mốt chúng ta đi cửa sông Thanh Giang, chợ búa buôn bán bên đó bắt đầu làm được thì nhất định sẽ sinh sôi nảy nở mạnh hơn cả bên đây.
Vương Triệu Tĩnh có chút ngạc nhiên, không ngờ tin tức quan trọng như đông lỗ xâm nhập, còn là tin tức trước giờ Triệu Tiến vẫn coi trọng, nhưng điệu bộ nhận được lại là lời nói thao thao bất tuyệt của Triệu Tiến về nội vụ và tương lai của Triệu Tự Doanh.
Sau khi kinh ngạc, Vương Triệu Tĩnh cũng thoải mái hơn rất nhiều. Những điều đại ca Triệu Tiến nói không sai, dù sao bên ngoài cũng không dính dáng đến Triệu Tự Doanh, Liêu Trấn kia cách Từ Châu mấy ngàn đặm, đánh nhau đến chết đi sống lại cũng không kéo đến nơi này. Triều đình sớm muộn gì cũng sẽ bình định được đám giặc ngoại tộc này, mình không cần phải lo lắng nhiều, nhưng vì sao trước giờ đại ca vẫn để ý đến như vậy.
Thấy Triệu Tiến trầm tư, Vương Triệu Tĩnh ngập ngừng rồi nói.
- Đại ca, tiểu đệ mạo muội nói một câu. Đại tẩu hạ sinh thiên kim, đây là đại hỉ sự, bên ngoài có chút…
Triệu Tiến cười nói, vô tình đã dùng một câu nói trong ký ức.
- Sinh nam hay sinh nữ đều giống nhau, những người bên ngoài đầu óc hỏng cả rồi, đếm xỉa đến bọn chúng làm chi.
Vương Triệu Tĩnh cười rồi gật đầu, cáo từ rời khỏi. Nếu phải đi cửa sông Thanh Giang, những việc y phải sắp xếp quả thật không ít.
Trong thư phòng chỉ còn lại một mình Triệu Tiến. Sau khi Triệu Tiến trầm mặc một hồi, thì dặn dò gia đinh ngoài cửa không cho người vào, Triệu Tiến ngây người ngồi một mình trước thư án.
Cứ như vậy, Triệu Tiến thở ra một hơi thật dài. Hiện tại hắn thật sự cảm thấy có chút thả lỏng. Đến hiện tại, cuối cùng Triệu Tiến đã xác định được một việc, chính là Nữ Chân Kiến Châu, hoặc là nói chuẩn xác hơn, Mãn Thanh sắp sửa khởi binh, Đại Minh sẽ như vậy mà suy bại, đi đến diệt vong.
Mặc dù tình tiết kỹ càng hắn vẫn không có ấn tượng gì, nhưng đại thế đã có thể nắm rõ trong tay. Lần này Phủ Thuận rơi vào tay giặc, thì hẳn là mở đầu của tất cả mọi chuyện, từ giờ đến lúc trời long đất lở, thay đổi triều đại, sẽ không lâu lắm.
Tình tiết và quá trình bên trong đó hắn không nhớ kỹ, nhưng từ nhiều phương diện miêu tả thời đại đó, những nỗi khổ vào tuyệt vọng đó, lại khiến cho Triệu Tiến ấn tượng rất sâu sắc.
Mình quyền đấm cước đá, cuối cùng cũng có một phen cục diện như Triệu Tự Doanh, cục diện này, thực lực này, sống sót qua được thời đại tuyệt vọng trời long đất lở kia hay không, bảo vệ được mình và những người quan trọng bên cạnh hay không? Có thể làm được nhiều hơn hay không? Xem ra, không cách nào làm một phú ông, cũng không làm được anh hào một phương rồi.
Nghĩ đến đây, Triệu Tiến cười rồi khoát tay, giống như đang xua đi suy nghĩ này. Hắn vốn dĩ không muốn làm một phú ông, vốn dĩ cũng không muốn làm anh hào gì. Triệu Tiến nhớ rất rõ nguyện vọng của mình, mỉnh phải lưu lại tên trong lịch sử, lưu lại cái tên khiến vô số người khắc ghi.