Nắm lấy sơ hở này, liên đội của Triệu Tự Doanh bắt đầu đột kích, lần này không có gì khác mấy lần trước, Triệu Tự doanh xông vào từ chỗ hỗn loạn mỏng yếu nhất của đối phương, nhanh chóng tiêu diệt bên này, có nghĩa là trên nột nửa người bị đầu bông dính vôi trắng đâm trúng vào người, sau đó xoay người đối đầu với đội quân đang vội vã đuổi theo.
Đội vội vàng đuổi theo kia vốn đã chạy rối loạn cả đội hình, định chiếm thế thượng phong, tấn công hậu phương của liên đội Triệu Tự Doanh, không ngờ đội sau của đối phương biến thành đội trước, cứ như vậy xoay ra nghênh địch, cứ như vậy xông tới, đoàn luyện trộn lẫn rơi vào tình thế xấu, kế tiếp cũng bị đánh tan.
Đại đội Triệu Tự Doanh cũng có hơn một phần ba gia đinh được “đeo dải màu” trên người, nhưng so với những chiến thắng mà họ giành được thì cái này đúng là không đáng gì, lần này Cát Hương trên khán đài cũng vui mừng hớn hở, cảm thấy rất vinh dự.
Lúc mọi người đoán xem rốt cuộc có một liên đội năm trăm người thậm chí đông hơn thế đến không thì trên mộc đài có mệnh lệnh truyền xuống, cuộc diễn luyện lần này kết thúc, giải tán nghỉ ngơi tại chỗ.
Cát Hương vui mừng khấp khởi nói.
- Ta đã nói Trang Lưu không tệ mà, liên trưởng mà đại ca điều đến chỗ đệ, sao có thể kém được chứ?
Không riêng mình y vui, Trần Thăng và Thạch Mãn Cường cũng đều tươi cười rạng rỡ, đội thân binh và đoàn thứ nhất, đoàn thứ hai đều có liên đội hạ màn cuộc chiến, đều là thắng lợi giòn dã, chẳng khác gì gia đinh dưới tay mình biểu hiện xuất sắc, trên mặt mình cũng được vẻ vang.
Một đám huynh đệ vây quanh Triệu Tiến đi xuống sàn gỗ, trái ngược với sự vui vẻ của đám huynh đệ xung quanh, Triệu Tiến lại giữ vẻ mặt lãnh đạm, hắn mở miệng nói.
- Đoàn luyện trộn lẫn quá kém, sau khi luyện tập đơn giản ra thì chỉ là sắp xếp trú thủ tuần phòng, căn bản không tham gia cuộc chiến nào, chưa từng trải qua chém giết, ứng phó cũng chậm, nếu trên chiến trường, chắc chắn không có khả năng một liên đội của chúng ta ung dung đánh phá tình thế giáp công hai đầu được. Cái này hôm nay chỉ xem mà thôi, không được quá coi là thật.
Cát Hương bĩu môi, Trần Thăng mở miệng nói.
- Đệ biết huỵnh không muốn để mọi người kiêu ngạo, tuy nhiên tốt vẫn là tốt, điều này lại chẳng hề mất mặt.
Triệu Tiến khẽ ho một tiếng, không tiếp lời Trần Thăng, chuyển sang chuyện khác.
- Đoàn luyện trộn lẫn quá yếu, điều này cũng chẳng vấn đề gì, trước đây thủ vững chỗ này còn phải cần họ, giờ không cần thiết nữa.
Đổng Băng Phong vẫn trầm mặc đi bên cạnh liền lên tiếng.
- Đại ca, chúng ta thấy đoàn luyện trộn lẫn yếu, khi đánh nhau với đám người bên ngoài đó, họ lại rất mạnh mẽ. Năm ngoái Khổng Gia Trang tranh đất tranh nước với phía Sơn Đông, đối phương đưa đến hơn năm trăm người, liên đội trợ thủ của chúng ta không đến kịp, chính hơn một trăm năm mươi đoàn luyện trộn lẫn này xuất chiến, đánh đuổi được đối phương, bức cho đám nhà giàu đối diện phải tới đàm phán và xin tha.
Triệu Tiến cười khổ nói.
- Tầm nhìn đừng thấp như vậy, đám ô hợp đấu với đám ô hợp, chiến đấu như vậy có ý nghĩa gì ?
Vương Triệu Tĩnh chậm nói.
- Đại ca, đoàn luyện trộn lẫn các nơi bị điều lại đây rất nhiều người đều đang đoán. Nói lần này có phải dùng bọn họ đi cửa sông Thanh Giang, ai nấy đều hết sức phấn khởi. Chúng ta nếu như không có ý định dùng những người này đi qua, vậy hay là nói rõ ràng trước thì tốt hơn, tránh khỏi thất vọng quá lớn sẽ sinh oán hận.
Khuôn phép làm việc trước kia của Triệu Tự Doanh, sau khi đánh hạ địa bàn bên ngoài, phái một liên hoặc là hai liên qua đó đóng giữ, tiếp đó liên thủ với người luyện võ Từ Châu gấp mấy lần khống chế. Chỗ tốt lớn nhất tuy rằng bị Triệu Tự Doanh lấy đi, nhưng một đám người đi sang đấy cũng bằng với cục diện làm ăn, theo đó ăn ngon uống sướng.
Vì có tiền lệ như vậy, sau khi đánh hạ địa bàn cửa sông Thanh Giang này, người luyện võ và người giang hồ khắp Từ Châu mới mừng rỡ như điên chạy nhanh đi bẩm báo, đã có câu lưu truyền trong dân chúng như vậy.
- Biết nói tiếng Từ Châu, vậy thì có bạc cầm.
Tuy nhiên Triệu Tự Doanh lại không phải dự tính như thế, địa bàn cửa sông Thanh Giang này tuy nhanh chóng lấy được, nhưng không có nghĩa là sẽ dễ dàng khống chế, hơn nữa cửa sông Thanh Giang là chốn giàu có và đông đúc nhất trong thiên hạ, quá lớn, quá trọng yếu, Triệu Tự Doanh nhất định phải nắm trong tay mình vững vàng, còn phải đưa vào đủ sức mạnh để nắm giữ.
Đã có đòi hỏi như vậy, thì không để đoàn luyện trộn lẫn ở nơi này được rồi. Nhưng lần này tập hợp đoàn luyện trộn lẫn tới Hà gia trang bên này, Triệu Tự Doanh có dụng ý khác.
Triệu Tiến nghiêm túc nói.
- Đại Thăng, Thạch Đầu và Băng Phong, ba người các đệ mấy ngày nay phải chạy nhiều một chút xem các đội đoàn luyện trộn lẫn, xem thử huấn luyện của họ, cũng nên nhiều lần đối luyện chia cặp đánh nhau. Có người huấn luyện không hết sức, nhưng cũng có người một lòng cầu tiến. Đợi sau khi đoàn luyện trộn lẫn giải tán xong, những người này đều phải chiêu mộ vào, không được để bọn họ trở về.
Cát Hương nói theo tiếp.
- Là không được thả bọn họ trở về, học cách huấn luyện của chúng ta, nếu như trở về huấn luyện cho nhà mình và đồng hương, mai sau nhất định là phiền phức.
Khi huấn luyện đoàn luyện trộn lẫn, Triệu Tự Doanh dùng cách của mình huấn luyện, không có giấu giếm. Trước mắt thể hiện ra chênh lệch xa về thực lực, có liên quan đến sau khi huấn luyện và từng trải dạn dày chiến đấu, nhưng trong đoàn luyện trộn lẫn này cũng có không ít con cháu cường hào và Vệ sở siêng năng tập võ, truy cầu tiến tới những người này học cách của Triệu Tự Doanh, nếu như dùng tâm làm ăn, đối với Triệu Tự Doanh đích thật là phiền phức.
Vương Triệu Tĩnh có chút bình tĩnh phân giải nói.
- Đại ca, thổ hào cường hào trên địa phương, đối với chúng ta tuy nói phục tùng, nhưng tâm tư đề phòng cũng là rất nặng, đoàn luyện trộn lẫn này đã lưu lại cho bọn họ không ít đường sống, nhưng bọn họ vẫn có điều giữ lại không muốn đem con cháu tráng đinh trong nhà giao ra. Lần này giải tán đoàn luyện trộn lẫn, dùng người của chính chúng ta thay thế, sẽ làm cho bọn họ sinh lòng dè chừng và sợ hãi, cảm thấy chúng ta muốn thâu tóm bọn họ hay không.
Triệu Tự Doanh từ mới gầy dựng đến nay, Vân Sơn Tự, Hà Gia Trang, Khổng Gia Trang mấy nhà cường hào lớn đều bị diệt sạch, đối với thế lực vừa nhỏ khác thì dụ dỗ là chính, một mực đối xử tử tế, dĩ nhiên có lung lạc tâm tư. Nhưng suy tính thật sự chính là không muốn đối địch với nhiều thế lực lớn nhỏ như vậy, tuy nói đều không phải đối thủ, nhưng diệt từng nhà, thật sự là lãng phí công phu, hơn nữa thế lực khắp nơi sau khi chiêu dụ sẽ đứng lên phá hỏng tiền lệ.
Trần Thăng gật đầu đồng ý.
- Triệu Tĩnh nói rất đúng, Từ Châu lớn như vậy, hiện tại lại có một vùng Quy Đức phủ, Túc Châu, Bi Châu rộng lớn. Chỗ cần phải thủ vệ rất nhiều, Triệu Tự Doanh chúng ta giữ không nổi. Nếu như bọn họ không cùng một lòng, địa bàn của chúng ta chỉ sợ cũng là khắp nơi sơ hở.
Nghe thấy lời đề tỉnh của hai người huynh đệ, Triệu Tiến cười nói.
- Có đôi khi các đệ còn cẩn thận hơn so với huynh, các đệ nói không sai, nhưng các đệ nói là tình hình của một năm trước thậm chí là hai năm trước. Trong cục diện đó, chúng ta đích thực phải dựa vào bọn họ, phải lung lạc bọn họ, nhưng bây giờ không giống với lúc đó rồi. Chúng ta không thiếu tiền, chúng ta không thiếu người, bọn họ cũng không có gan không phục tùng.
Gọn gàng dứt khoát đưa ra lời quyết định, Thạch Mãn Cường nhíu mày hỏi.
- Đại ca, hai đoàn vài đội chúng ta như vậy, coi như là mở rộng ra thêm một đoàn thậm chí hai đoàn nữa, người vẫn không đủ dùng.
Triệu Tiến cười hỏi ngược lại một câu.
- Ánh mắt các đệ đừng chớ lúc nào cũng đặt ở Từ Châu, người chúng ta dùng được chỉ có những người Từ Châu này sao? Chỉ có con cháu của thân sĩ cường hào và tráng đinh sao?
Thạch Mãn Cường lập tức bỗng nhiên tỉnh ngộ, những người khác cũng đều gật đầu. Triệu Tiến chỉ là nói giải tán đoàn luyện trộn lẫn cùng bọn họ, hấp thu tinh nhuệ trong đó khuếch trương Triệu Tự Doanh, nhưng không có nói dự định tiếp theo. Mọi người đều cảm thấy Triệu Tiến có chút liều lĩnh, còn muốn hôm nay khuyên nhủ, vừa nói mới nhận ra Triệu Tiến suy tính rất vẹn toàn.
Triệu Tiến nói, trên mặt tuyệt không có nụ cười.
- Trong tay chúng ta có tới gần mười vạn trang hộ và lưu dân, số tráng niên này cũng không được cứ để bọn họ làm trâu làm ngựa, phải cho bọn họ hi vọng và tiền đồ. Thứ nhất đến Triệu Tự Doanh, thứ hai đi quản sự làm tiểu nhị, thứ ba đi các nơi thay phiên đóng giữ. Đây chính là lối thoát của bọn họ. Hơn nữa, Từ Châu lại không riêng gì là các thân sĩ thổ hào, vẫn còn rất nhiều bách tính bình dân. Chúng ta cho các thân sĩ thổ hào nhiều lợi ích như vậy, bọn họ từng người lúc nào cũng tính toán cho chính mình, bây giờ cũng nên đem lợi ích đó cho người khác rồi, người nhận được lợi ích khẳng định sẽ mang ơn chúng ta.
Trần Thăng gật gật đầu, trầm giọng nói.
- Bọn họ thật sự đáng giận, Triệu Tự Doanh đánh chết đi sống lại lấy được cục diện này, bọn họ lại cho rằng có một phần của họ, còn nghĩ rằng là chuyện chẳng có gì lạ.
Sau khi đánh hạ cửa sông Thanh Giang, thân sĩ cường hào Từ Châu mừng rỡ như điên, ào ào lại khấu kiến, đều muốn kiếm một chén canh trong đó, không ai nghĩ rằng không đúng, cả đám đều cho rằng là chuyện lý ra phải thế, cho rằng mình là người Từ Châu, vậy thì tất nhiên cùng một thể với Triệu Tự Doanh, nên đáng nhận được lợi ích.