Sau đó tên Lưu trưởng khoái liền nhìn thấy đội nhân mã của Triệu Tự doanh, năm mươi mấy kỵ binh đều mang đao đeo cung, lạnh lùng nhìn họ. Nhìn thấy những người này, đám sai dịch vung đao múa xích đều buông tay xuống, Mã khoái sở dĩ uy phong là vì càng hướng về phía nam thì ngựa càng thưa thớt, họ cưỡi ngựa sẽ có ưu thế lớn như vậy, mắt thấy đối phương cưỡi ngựa càng nhiều, trống ngực khó tránh khỏi đập phập phồng.
Tiếp đó lại nhìn thấy cung thủ ở đầu tường, trên nóc nhà, khiến Lưu trưởng khoái và đám Bổ khoái sai dịch phía sau có phần run sợ, mặc dù mình có chỗ dựa vương pháp, nhưng vũ lực của đối phương không khỏi quá mạnh mẽ.
Nghĩ thử xem nhiều đại tặc như thế, người võ nghệ cao cường cũng có, kết bè kết đội cũng có, nhưng quan sai vừa đến, lập tức làm chim thú tan tác, vừa kêu “đại quân triều đình tới, các ngươi đều phải hóa thành cát vụn”, lập tức kinh hồn bạt vía, không dám chống cự, tên Lưu trưởng khoái ít nhiều thêm lòng can đảm.
Cứ như vậy cưỡi ngựa tới trước thi thể, nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc nằm trên mặt đất, nghĩ tới những lợi lộc có được trước đây, Lưu trưởng khoái giận dữ, trợn mắt quát to.
- Giữa ban ngày ban mặt sát thương người vô tội, các ngươi cũng biết tội, các ngươi không sợ vương pháp sao?
Phía sau thi thể là xe ngựa, Triệu Tiến đang đứng trên xe, nghe thấy tiếng hò hét của đối phương, Triệu Tiến chỉ nhấc trường mâu trong tay lên, mũi mâu sáng lấp lánh, Lưu trưởng khoái sợ tới mức co rụt người lại, ngay cả ngựa cưỡi cũng liền lùi về phía sau mấy bước, Triệu Tiến sầm mặt chỉ nói một câu.
- Cút.
Cho dù lúc trước bị cung thủ đội nhân mã làm cho kinh sợ, nhưng nghe thấy từ “cút” mà Triệu Tiến nói ra, Lưu trưởng khoái chỉ thấy tức giận, một ngọn lửa bốc thẳng lên não, một tên côn đồ từ Từ Châu tới lại dám nói như thế với quan sai như y, gì mà đại hào giang hồ, kể cả võ nghệ cao cường, cho dù trong tay có trăm ngàn nhân thủ thì trước mặt quan phủ chẳng là cái đinh gì, một tên côn đồ trẻ tuổi như ngươi, dựa vào chút võ nghệ mà dám càn rỡ vậy sao?
- Ngươi muốn mưu phản sao?
Lưu trưởng khoái gào to.
Triệu Tiến không trả lời câu hỏi này, chỉ nhếch mép cười, trường mâu vạch thành một vòng tròn, lạnh lùng nói.
- Ngươi mang tới bao nhiêu người mà dám nói thế với ta, tưởng rằng mình khoác lớp da này thì không ai dám động đến sao?
Không đợi Lưu trưởng khoái tiếp tục nói, Triệu Tiến khoát tay chặn lại.
- Giết ngựa của hắn.
Khuôn phép trời đất này đều loạn rồi sao? Tên trẻ tuổi này sao lại không sợ vương pháp? Một khi thứ mà mình dựa vào không hữu dụng thì lớp da cuối cùng cũng bị cởi xuống, Lưu trưởng khoái cũng không còn lại gì, chỉ thấy toàn thân lạnh lẽo, thầm nghĩ chẳng lẽ phải chết ở đây?
Hai mươi mấy Bổ khoái đâu so được với mấy ngàn hán tử giang hồ, ngay cả họ đều ngoan ngoãn quỳ dưới đất, động thủ thì có được mấy phần thắng, nếu thật sự bị làm thịt, sau này triều đình có lẽ sẽ phái đại binh tới tiêu diệt, nhưng vậy thì mình có còn lại gì, người đều đã chết rồi, mọi thứ đều xong rồi.
Không đợi y hiểu ra, hai bên ngựa đều có năm gia đinh của Triệu Tự Doanh đứng sẵn đó, trong tay là gậy trúc vót nhọn đầu, vẫn mới tinh chưa từng dùng đến.
Hai bên đều hô lên một tiếng, giơ cao gậy trúc đâm xuống, may mà tránh được khỏi chân của Lưu trưởng khoái, đâm thẳng vào thân con ngựa của y. Hai bên dùng lực rất mạnh, ngựa hí lên một tiếng đau đớn, không kịp nhảy lên đã ngã quỵ xuống đất, gậy trúc rút ra, máu tươi phun trào, rất nhiều người không kịp tránh đều bị văng vào.
Lưu trưởng khoái toàn thân sợ đến mức mềm nhũn, quần nhuốm ướt máu tươi của con ngựa, nhưng thật ra không ai để ý rằng y đã bị sợ tới mức không khống chế được rồi.
- Ngươi. Các ngươi. To gan. To gan lớn mật, đợi Tần thủ bị của Sơn Dương dẫn quan binh tới, đợi Tần thủ bị dẫn quân tới, Lang Sơn Đại soái.
Lưu trưởng khoái nói năng lộn xộn.
Không chờ y nói xong, Cát Hương cười nhạt, kề đao lên cổ Lưu trưởng khoái, y lập tức á khẩu không nói được gì.
Khung cảnh có chút xôn xao và nhốn nháo lại yên tĩnh trở lại, người đứng lên cũng ngoan ngoãn quỳ xuống, trợn mắt há mồm nhìn mọi thứ trước mắt. Quan sai bình thường uy phong lại ăn hại như vậy, nghĩ kỹ thì những quan sai này cũng không phải ba đầu sáu tay, người lại không nhiều bằng người ta, thật sự trở mặt, bọn họ vẫn không đáng nhìn tới. Nhưng ngươi đã đánh quan sai, đắc tội với quan phủ, đại quân triều đình tới thì xong rồi, Thủ bị huyện Sơn Dương trong tay có gần ngàn binh mã, hạng người giang hồ nào cũng chặn được, huống hồ sau lưng Thủ bị Sơn Dương là Phó tướng Lang Sơn, đó là nhân vật có đại binh trong tay.
Triệu Tiến ngươi hôm nay đánh quan sai vui vẻ, sớm muộn gì đại quân triều đình cũng tới, không cần quá muộn, chiếu theo dính dấp giữa cửa sông Thanh Giang và huyện Sơn Dương thì Thủ bị này sau hôm nay sẽ xuất binh, tới khi đó xem Triệu Tiến ngươi càn rỡ thế nào. Nhưng trước mắt, cảnh tượng này bất luận thế nào cũng không lật được trời xanh.
- Mắt ngươi mù hả? Đại ca nhà ta để lại chút thể diện cho ngươi, ngươi vẫn còn điên cuồng, thật sự chờ đi đầu thai à.
Cát Hương không kiên nhẫn nổi bèn nói, Lưu trưởng khoái không dám động đậy thì còn nói gì tới chuyện dám tiếp lời.
- Các ngươi dùng trường mâu, cung tiễn, lén giấu hung khí quân quốc, đây là tội lớn.
Đúng lúc này, một giọng nói rụt rè vang lên, là một người trẻ tuổi trong đội ngũ Mã khoái lên tiếng.
Người trẻ tuổi này có lông mày mỏng mắt nhỏ, sắc mặt hơi vàng, nhưng nhìn lại đầy chính khí, gã vừa nói xong, người Lưu trưởng khoái bất động, nhưng y lại quát to.
- Đồ khốn khiếp Mạnh Siêu nhà ngươi, câm mồm lại cho ông mày.
Các Mã khoái khác cũng đều trợn mắt nhìn người trẻ tuổi này, cảnh tượng hiện giờ nhiều lời làm gì, hiềm rằng chết chưa đủ nhanh sao?
Triệu Tiến lại nở nụ cười trên mặt, lên tiếng trả lời.
- Huynh đệ chúng ta cầm trường mâu, là bởi vì bình thường quen dùng tập võ, những cung tiễn này đều dùng để săn bắn, không phải quân cung, chúng ta đều dùng gậy trúc.
Lần này quả thực không mang quá nhiều trường mâu, còn về cung tiễn, đó là nhắm mắt nói xằng rồi, tuy nhiên cung săn bắn và cung của quân đội nghiêm túc mà nói có phân biệt cũng đúng, không phân biệt cũng là điều bình thường.
Trường mâu và cung tiễn này đúng là kiêng kị, dân chúng dùng đao rìu, đa dạng ưa nhìn, nhưng trong chiến trận lại không dùng, còn trường mâu và cung tiễn này lại là binh khí quy chế của quân đội, luôn bị nghiêm cấm. Mặc dù không bắt nghiêm, hầu hết đều mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng một khi bị người khác níu lấy không buông liền kéo tới chuyện lớn mưu phản như vậy.
Triệu Tiến cho thuộc hạ mang gậy trúc vót nhọn tới, cũng là vì suy xét chuyện này, lẽ dĩ nhiên đầu nhọn của gậy trúc đều dùng lửa đốt qua, còn ngâm qua nước phân, trong đánh nhau bằng khí giới tầm cỡ như thế này, sát thương có khi còn vượt hơn cả trường mâu, chỉ cần tạo ra vết thương, vốn rằng sẽ không cách nào sống nổi.
Trước khi đến đã suy tính rất toàn diện, giết chóc phải hung ác, sau đó thanh toán phải mạnh mẽ, cố gắng kinh sợ tới các lộ nhân mã giang hồ khắp nơi ở cửa sông Thanh Giang, nhưng còn phải để chuyện này không bị lộ dấu vết. Mặc dù nói nhiều con mắt nhìn như vậy, nhưng chỉ cần không hình thành công văn ở quan phủ, không có vật chứng đáng tin được lưu lại, không bị người khác bắt thóp thì sẽ không lộ dấu tích.