Uông Đại Cương biết phong thái của vị ca ca này, gan nhỏ sợ việc, cũng chính là cáu giận với người nhà mình, nhưng để gã sợ thành cái mức này cũng là hiếm thấy. Thể chế Vệ sở các nơi không giống nhau, thân phận Bách hộ làm quan nhiều đời này tuy nói thấp kém, với thượng ti thì khúm núm, nhưng chân chính kính sợ lại không nhiều, bởi vì chỉ cần không phạm phải lỗi quá lớn của vương pháp, thân phận này sẽ vẫn được bảo lưu, truyền nhiều thế hệ.
Nhưng từ nét mặt thúc giục của ca ca mình, Uông Đại Cương lại nhìn ra được vẻ sợ hãi chân chính, điều này khiến Uông Đại Cương giật mình, vội kính cẩn bước lên bẩm báo.
Triệu Tiến tuy nói là xuất thân Vệ sở nhưng vẫn ở trong thành, kế sinh nhai trong nhà cũng không dính líu nhiều với Vệ sở, cho nên đối với các mấu chốt của Vệ Sở không hiểu lắm, lúc nghe Uông Đại Cương này kể lại, còn cần Đổng Cát Khoa ở bên cạnh giải thích.
Nói ra thì cục diện Uông gia và Triệu gia cũng giống nhau, hai anh em Uông Đại Thạch và Uông Đại Cương, anh ngồi vào ngôi vị trưởng nam kế thừa bách hộ, đệ đệ thì phải ra ngoài kiếm sống.
Chức Bách hộ Từ Châu vệ không có lợi lộc mà còn vất vả, nuôi cả nhà đã là khó, nhiều thêm một người lớn sẽ sống rất vất vả. Nhưng xuất thân gia đình Bách hộ, tốt hơn so với người khác có địa vị thấp hơn, khó khăn hơn, con cháu nhà Bách hộ luôn luôn không cam lòng làm tá điền nông phu, đều sẽ đi ra ngoài kiếm sống.
Triệu Chấn Hưng của Triệu gia như vậy, Uông Đại Cương của Uông gia cũng như thế. Uông Đại Cương không có võ nghệ và kiến văn giống như Triệu Chấn Hưng, tất nhiên cũng sẽ không ra ngoài xa như vậy, chỉ là đến bên phía cửa sông Thanh Giang, bắt đầu lăn lộn giang hồ, sau khi bị thiệt thòi mấy lần, bắt đầu nghề đánh xe ngựa.
Đối với những người Từ Châu và những người ở gần Từ Châu đến đây, Uông Đại Cương có võ nghệ, có kiến văn, làm người trượng nghĩa công bằng, nhanh chóng liền có không ít người nghe theo y. Uông Đại Cương cũng là người có lòng dạ riêng. Đám xa phu đánh xe ngựa ít nhất có xe có gia súc, cũng coi như có sản nghiệp, hơn nữa ở cửa sông Thanh Giang này là núi vàng, chỉ cần có cục diên của mình thì kiếm được món lợi cực lớn.
Dĩ nhiên lúc Uông Đại Cương và Triệu Tiến nói là nói chủ trì công đạo cho mọi người, chớ không nói bị đám bang xa phu của Sơn Đông và Hà Nam ức hiếp, trong lòng cho dù mọi người đoán ra được, nhưng nói thì không nói toạt ra như vậy.
Nhưng làm thì lại không dễ như vậy, cửa sông Thanh Giang phồn hoa lâu như vậy, các loại kiếm sống sớm đã phân xong địa phận thế lực, nghề xe ngựa này đã bị hai đại bang Hà Nam và Sơn Đông lũng đoạn, bối cảnh của những bang phái này lại có bóng dáng như ẩn như hiện của quan thân nhà quyền quý.
Trước khi đám Uông Đại Cương không có đoàn kết sống rất khổ, sau khi đoàn kết với nhau đánh lùi hai lần Hà Nam bang quấy phá, sau đó lấy được công việc vận chuyển hàng hóa của mấy nhà vải, cuộc sống của mọi người tốt hơn chút so với trước đây, sau đó liền gặp phải chèn ép càng lớn.
- Bên phía cửa sông Thanh Giang tất cả đều có quy tắc cả. Từ sông lên đến bến, từ trên xuống dưới, từ quan viên thân sĩ đến giang hồ giặc cỏ, cửa sông Thanh Giang sớm đã hình thành một thể thống nhất, mỗi một thế lực, mỗi một người đều có chỗ của mình trong đó, lấy được chỗ lợi mà mình nên có. Một thể này đã mấy chục năm không thay đổi.
Mà đám Uông Đại Cương muốn phá vỡ bản thể này, hoặc là không muốn đứng ở tầng thấp nhất, muốn lên cao một bậc, nên bị các phe các phái của bản thể này không dễ dàng bỏ qua.
Hai ba trăm hán tử khỏe mạnh ở trong giang hồ của bất kỳ nơi nào đều tính là sức mạnh không kém, nhưng ở bên phía cửa sông Thang Giang, những người này quả thực không tính là gì cả. Những người mà bang xa phu của Hà Nam và Sơn Đông một lần xuất ra được nhiều hơn nhiều so với con số này, càng không cần nói đến việc đối phương còn dùng quan sai.
Uông Đại Cương giấu đi khoảng mấy ngày dưỡng thương đó, cũng nghe được chút tin tức, biết kẻ thù của mình không chỉ là bang hội xe ngựa, lần động thủ này ý nghĩa lớn hơn chính là giáo huấn cho những kẻ không an phận khác, để cho bọn chúng biết lợi hại. Một thể chia lợi cửa sông Thanh Giang này, đến trước tất nhiên là chỗ lợi nhiều, vào sau đương nhiên bất mãn, đám xa phu Uông Đại Cương chỉ là một trong số đó mà thôi, bị coi là con gà để giết gà dọa khỉ thôi.
- Tiến gia, tranh đấu trên giang hồ, đánh bại thì chịu phục đây cũng là lẽ dĩ nhiên, tiểu nhân cũng không có gì mong cầu. Nhưng bang xa phu của Sơn Đông, Hà Nam đó làm quả thực là quá đáng, đó là gần hai trăm mạng người đó. Những người bị giết lúc đánh nhau kia, sau đó những người già yếu bị đốt chết. Tiến gia, ở đó phần lớn là người Từ Châu chúng ta, thảm quá. Bọn tiểu nhân không tính là gì, nhưng bọn họ chết oan uổng quá, xin Tiến gia đứng ra đòi công bằng cho bọn họ.
Uông Đại Cương càng nói càng kích động, vành mắt đỏ hồng, giọng nói mang theo tiếng khóc nức, dập đầu binh binh.
Triệu Tiến cao giọng nói.
- Ta đòi lại công bằng cho các ngươi.
Uông Đại Cương nghe được những lời này ngạc nhiên ngẩng đầu, vốn tưởng phải khóc lóc cầu xin đối phương châm chước lần lữa còn chưa chắc đã ưng thuận. Dù sao chủ trì công đạo chính là phải phái người qua, phải đánh phải mất tiền phải có thương vong, những việc lớn này là ai cũng phải trịnh trọng suy nghĩ. Y đến đây khẩn cầu, vốn chính là nghe những tin đồn thất thiệt đó, sau khi trở về có được xác nhận của huynh trưởng, lúc này mới đủ dũng khí đến, nhưng cũng không quá nhiều kỳ vọng, ai ngờ được lại sảng khoái đáp ứng như vậy.
Lại nhìn nhìn khuôn mặt mấy người trẻ tuổi ngồi trên mấy ghế đầu, Uông Đại Cương lại cảm thấy không đáng tin tí nào. Ưng thuận dễ dàng như thế, liệu có phải có nghĩa là sẽ không đi xử lý không? Người trẻ tuổi nhất thời nông nổi mà đáp ứng, sau đó bị trưởng bối chủ sự biết được, sau khi cân nhắc lợi hại nhất định sẽ bị ngăn cản.
Đây đã là lần thứ hai y ngẩn người rồi, đến Đổng Cát Khoa ngồi bên đó còn không nhịn được, lúc này ho khan một tiếng nói.
- Nếu Tiểu Tiến đồng ý với các ngươi rồi, thì sẽ không có sai sót đâu, đi về yên tâm đợi đi.
Uông bách hộ vội vàng thi lễ cảm ơn, dắt Uông Đại Cương nửa tin nửa ngờ rời khỏi chính đường. Hai anh em bọn họ vừa rời khỏi, Triệu Tiến nhíu mày hỏi.
- Đổng thúc, hai năm nay người Từ Châu chúng ta đã đánh một cục diện rồi, những người vừa có võ nghệ vừa có bản lĩnh giống thế này sao vẫn còn sống cực như vậy?
Nghe được những lời này, Đổng Cát Khoa trước tiên cười khổ, lập tức thở dài một cái, lắc đầu cảm khái nói.
- Quân hộ Vệ sở chúng ta khóc đấy.
Nhìn phú ông như Đổng Cát Khoa cảm khái như thế, Triệu Tiến chỉ cảm thấy kỳ quái lạ thường, nhưng hắn cũng biết cảm khái của Đổng Cát Khoa là xuất phát từ thực tâm. Đổng Cát Khoa thân là thiên hộ Từ Châu Vệ, tất nhiên hiểu rõ những việc trong Vệ sở, những gì nghe được thấy được bao nhiêu năm nay tất nhiên cảm khái vô cùng.