Bên này hát hí khúc đốt pháo, rất náo nhiệt, phía trước đều là những hộ gia đình lân cận, bọn xa phu tới chậm đều đứng bên ngoài vòng. Nhưng đến lúc này, những người dân lân cận đến xem náo nhiệt đều tản ra, mà bọn xa phu phía ngoài đều cùng nhau nhích tới gần hơn. Khỏi phải nhắc, những câu nói của Uông Đại Cương cũng chính là lời trong lòng bọn họ.
Vẫn còn trong tháng giêng, nghĩ đến những ngày làm việc, lời nói của Uông Đại Cương thực sự gây tiếng vang, vài người đôi mắt đều đỏ lên, bọn phu xe im lặng không rời đi, sốt ruột chờ đợi câu nói tiếp theo. Hãng xe này muốn làm cái gì, mọi người cũng đoán được chút ít.
- Uông Đại Cương ta ở chỗ này mở hãng xe, tất nhiên nghĩ cho các huynh đệ, trước tiên đàm phán với bên phía nha hành, thế nào cũng phải giảm tiền cấp cho bọn họ xuống một phần hoặc một phần năm. Về phần cái hãng xe của người huynh đệ đây, chỉ cần cấp cho hai phần, hơn một đồng tiền cũng không cần. Hơn nữa, chúng ta đi thẳng tới mưu sinh trên bến sông, đến lúc đó, người huynh đệ chỉ muốn hai thành, nhiều thêm một xu cũng không cần. Lời này có một chữ giả dối, liền trời giáng ngũ lôi, liền đoạn tử tuyệt tôn (không con không cháu).
Uông Đại Cương lời cuối gần như là hô lớn lên.
Phía dưới lập tức vang dội, đếm trên đầu ngón tay cũng tính toán được. ở cái hãng xe này, xe ngựa đi một chuyến so với làm việc trong bang kiếm được nhiều gấp đôi, thậm chí có khi nhận được nhiều hơn.
Bất quá xì xào một lúc sau, mọi người cũng không sốt ruột khẩn thiết nhích lại gần thêm. Mọi người sinh sống cũng không phải đơn thuần dựa vào tiền bạc. Trước đây có người muốn tự lực mưu sinh, vì giảm giá mà phải chịu hậu quả gia súc bị giết, xe ngựa cũng bị đốt, chỉ biết thắt cổ tìm tới cái chết. Uông Đại Cương và hai bang hội này thù sâu như biển, có trời mới biết sau này sẽ ra sao, có lẽ hôm nay nở mày nở mặt nhất thời, không chừng ngày mai sẽ sôi hỏng bỏng không. Nhưng điều kiện trong lời hứa của Uông Đại Cương thực sự quá mê người.
Sau khi Uông Đại Cương ở trên đài nói xong, cổ họng đã có chút tắc nghẹn, nhìn những phu xe phía dưới không có hô hào gì, trong lòng không kìm được có chút thất vọng. Tuy nhiên trước đó cũng có người nói qua với y, cục diện trước mắt này coi như là trong dự tính.
Sau khi náo nhiệt ồn ã, đoàn kịch hát như cũ lên đài hát hí khúc, mọi người ngửi được hương rượu thịt truyền tới, phỏng chừng tối nay hãng xe Vân Sơn mở tiệc tẩy trần rồi. Chậc chậc, Uông Đại Cương kẻ kia giống với mọi người, đều là phận đánh xe nghèo khổ, lăn lộn như thế nào mà có tiền đồ như vậy.
Lúc đầu, động tĩnh của hãng xe Vân Sơn đã có nhiều người thấy được nhưng cũng không bận tâm, chỉ cảm thấy chiếm một miếng đất không nhỏ như vậy không biết muốn dùng tới làm cái gì. Không nghĩ tới là xây nên một hãng xe.
Thời điểm mặt trời còn chưa xuống núi, đã không nhìn thấy xe ngựa và bọn xa phu vây quanh. Xung quanh đài đã treo đèn lồng, không có gì nhìn không rõ nhưng mọi người đã không có ở bên này rồi, cũng chỉ có hộ dân gần kề ở lại xem, song cách một khoảng xa, không dám nhích gần tới trước.
Uông Đại Cương nói xong không đến nửa canh giờ, ở hãng xe Vân Sơn bên này bắt đầu có người không đứng đắn xuất hiện. Những người vây quanh Vân Sơn thò đầu thăm dò. Có người dân nào muốn xem hí khúc, lại bị người không đứng đắn tới gần, đe dọa vài câu, động tay động chân. Ai cũng không dám đứng chỗ đó, ngay cả đoàn hát trên đài cũng bị dọa đến lạc cả giọng.
Trong sân một trận huyên náo, một đám người không đứng đắn bắt đầu nhắm phía trạch viện hãng xe Vân Sơn đi tới. Không cho người khác xem kịch đã coi như không nể mặt mũi, thấy hãng xe cũng không có người nào lại quản, đám người càng lúc càng hăng, miệng cười hô hô ha ha đi tới.
Mấy nơi trạch viện, kho bãi liền cùng một chỗ, xung quanh bọc tường đá thấp, cổng cũng mới được tu sửa lại, trông cũng có phần khí thế. Trước cổng có bốn người đứng trông coi.
Đám hỗn tạp này có chừng hơn hai mươi người, người này nháy mắt với người kia, cùng đi tới trước cổng chính. Thủ vệ của hãng xe Vân Sơn vừa nhìn thấy bọn họ, vẻ mặt nhất thời có chút nao núng.
- Ơ, đây không phải là lão mặt dưa đây sao, tìm được nghề rồi hả?
Có kẻ nói lớn, hiển nhiển là đã nhận thấy người quen trong bốn người này. Bị gã chỉ đích danh, người trung niên rụt thân mình lại, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên. Không riêng chi gã mấy người khác cũng sợ hãi cúi gầm mặt.
Bộ dạng sợ hãi này khiến đám người ở trước cổng càng thêm hưng phấn. Một người cười nói.
- Nhị ca giao du rộng lớn, rõ ràng còn biết được mọi rợ đất Từ Châu Phượng Dương.
- Ai mà quen biết tên ẻo lả này chứ. Lúc trước Uông Đại Cương và đại ca đánh nhau lão mặt dưa không dám đi theo đi. Sau khi xong việc tên này còn tặng đại lễ muốn gia nhập đại bang chúng ta. Tên ẻo lả này còn muốn sang, Trương hộ pháp phái người đốt xe y khiến y phải chạy về phương Bắc. Hạng người không biết xấu mặt này không ngờ dám trở về, lại còn xin Uông Đại Cương thu nhận giúp đỡ.
- Trong tay Uông Đại Cương này đều là mấy thứ ẻo lả như vậy, không ngờ còn có gan trở về, thật là đầu óc u mê rồi.
- Có lẽ là vì ả kỹ nữ kia, một tên mọi rợ phương bắc tới chưa thấy hàng nào tốt, gái điếm nửa kín nửa hở đã đủ mê mẩn tâm thần rồi.
- Nếu như để cho y đi dạo bờ sông thấy cô nương trên thuyền chắc là bị mê man đến rơi xuống sông rồi.
Đám người không kiêng nể gì giễu cợt cười vang. Bị bọn họ trêu đùa như vậy, mấy người giữ cửa vô cùng căm giận ngẩng đầu nhìn vừa đối mặt với lũ lưu manh không kiêng nể gì kia liền vội vàng cúi đầu, bọn họ quả thật là không đủ dũng khí.
- Nhìn cái gì, chẳng nhẽ trên mặt ông có cái gì cho ngươi xem sao, ngươi mau nói rõ ta nghe.
Một lưu manh không buông tha kêu lên. Đám này tới đây rõ ràng là muốn khiêu khích, tìm cớ để đại ca hai nhà đuổi tuyệt Uông Đại Cương đi, sao phải để y mở cửa thuận lợi như vậy được.
Bị bọn họ gọi như vậy, mấy người kia luống cuống không kịp thẳng người lên, lui về phía sau. Những người dáng vẻ lưu manh hung thần ác sát như vậy, bọn họ không dám đắc tội.
- Chớ chạy.
Đối phương thối lui chính hợp ý những tên lưu manh này, tên khơi mào khiêu khích kia nhanh hơn một bước, giơ tay muốn chụp lại. Đám người đi theo phía sau cũng hùng hổ lao tới, đi vào náo loạn một phen thì càng tốt nếu thừa cơ hội này phá sạch hãng xe Vân Sơn gì này thì chính là lập được công lớn rồi.
Nghĩ là sân nhỏ nhưng thực ra lại rất rộng rãi, bọn lưu manh vừa mới tiến một bước liền lập tức dừng lại. Bởi vì nhìn thấy tên vừa đuổi theo kia đã bị một cây bổng đả thương đang nằm dưới đất. Những kẻ này dám đến gây rối trên người chắc chắn mang theo chủy thủ và đoản đao, song thứ khác thì không có, nhìn thấy đối phương khí giới còn là vũ khí dài, ai nấy đều thu bước chân.
Người cầm trường côn rõ chính là Uông Đại Cương, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm bọn lưu manh ngoài cửa. Ngày đó bọn chúng từng đánh sống mái với đám xa phu làm ăn lẻ tẻ này, bị thiệt hại nặng nề. Sau việc đó chỗ các nhà cư trú bị người ta phóng hỏa, chỉ sợ món nợ máu ấy dính líu tới đám lưu manh này.