Có rất nhiều người gặp mặt đã đưa cho bạc ngay, song lại bị bọn xa phu từ chối, nói là sẽ có người phái riêng sang đây thu, còn sẽ đưa cho giấy làm bằng cớ, cách làm có quy củ như vậy thật khiến cho người ta hết mực tán thưởng.
Ngoại trừ những chỗ làm ăn buôn bán chính đáng đó, bọn xa phu còn đi các nơi thanh lâu, sòng bạc, nhà thổ, kỹ viện vân vân tụ tập người trong giang hồ chợ búa.
Những việc làm ăn này tất nhiên càng không cần dùng tới xe ngựa gì, tuy nhiên bọn xa phu chiếu lệ thu tiền, giá tiền mướn xe không phải chiếu theo xe ngựa để tính mà là mỗi năm muốn có ba thành kiếm được.
Đối với đòi hỏi này, có người khách khí đồng ý, có người cười lạnh đồng ý, còn người đóng cửa không thèm nhìn tới, còn có người dứt khoát không đồng ý, càng có người chửi ầm lên, thậm chí còn muốn ra ngoài đuổi đánh.
Bọn xa phu cũng không có giỡn chơi ngang ngược gì, gặp phải mắng chửi thì đi, gặp phải đánh đuổi thì chạy. Bang xa phu trước kia thật không phải như vậy, nếu thật nhận khi dễ, hô quát một tiếng cũng có mười mấy hán tử kéo tới. Cách hành sự như vậy thật đúng là cổ quái. Người trong giang hồ chợ búa có kẻ tinh nhạy nhưng cũng có kẻ hồ đồ, hà huống lúc này người có lòng dạ bắt đầu cổ súy mọi người, có người nói rằng thế này, chỗ dựa hãng xe Vân Sơn này đã không còn nữa rồi, bằng không sẽ không ẻo lả như vậy.
Tất cả vừa nghĩ cũng có lý, vốn rằng hung tàn ôm hết phường nghiệp xa phu như thế, hiện giờ lại hết mực lễ độ tới cửa, suy ngẫm tới những người Từ Châu kia rút chạy không ít, khẳng định là xảy ra chuyện gì, lúc này mới mềm hẳn ra rồi.
Võ quán Giang Uy chính là kẻ có lòng dạ này, một căn võ quán thường thường tụ khoảng mấy chục hơn trăm hán tử khỏe mạnh, cả ngày không ngừng luyện võ, trông nhà hộ viện cho người khác, thậm chí hộ tống thương đội, võ quán bình thường còn đặt mua khí giới không cần giấu diếm, cho nên đội người này có chút đáng nể.
Cái ngày các lộ nhân mã và Triệu Tự Doanh ra tay đánh nhau to, người võ quán Giang Uy không có tổn thất bởi vì lúc ấy người của họ đều phái hết ra ngoài cũng không có tham gia.
Cũng bởi vì duyên cớ xảo hợp như vậy, thực lực võ quán Giang Uy giữ gìn vô cùng tốt, đầu mục cốt cán trung thành cũng đều không thiếu một ai. Sau khi chuyện xảy ra cũng coi như khôn ngoan lanh lợi kịp thời phái người đi sang tặng lễ dập đầu. Triệu Tự Doanh tạm thời cũng không muốn nhỏ cỏ tận gốc, cũng chỉ đành lưu lại bọn chúng. Còn các nơi khác không phải tổn thất thảm trọng thì là bầy rắn mất đầu, rất nhiều người muốn nương nhờ sức mạnh võ quá Giang Uy đứng vững, thậm chí đích thân kéo sang đầu nhập vào. Ban đầu võ quán Giang Uy không coi là yếu lại được mọi người đề cao như vậy, lập tức có dã tâm.
Trong giang hồ chợ búa cửa sông Thanh Giang lão đại có chỗ tốt không thiếu, Triệu Tự Doanh đột nhiên giơ tay ra, lời lãi chỗ tốt gì thoáng chốc quét sạch trơn, tất nhiên rất nhiều người không hài lòng, nhưng bề ngoài lại biết đánh không lại, chỉ đành âm thầm giở trò. Võ quán Giang Uy này không chỉ có các thế lực đầu nhập sau lưng còn có không ít kẻ trợ giúp.
Đám người Từ Châu hãng xe Vân Sơn kia càng lúc càng ôn hòa, người võ quán Giang Uy thì lại càng lúc càng cậy mạnh, tới cửa chửi ầm lên vả lại muốn ra ngoài đuổi đánh chính là chỗ bọn chúng.
Sau cái ngày xa phu chạy thoát đó, người tới cửa nịnh bợ giao tình ngày càng nhiều, hơn nữa còn có người thẳng thừng bái làm môn hạ võ quán này, rất là kiêu ngạo nói.
- Chúng ta cũng không cần làm gì chỉ phải tới học võ, thiên vương lão tử cũng quản không được.
Lấy danh nghĩa học võ tề tựu người tới, quan phủ cũng moi không ra được lý lẽ, hơn nữa quan phủ bây giờ sớm đã được người đánh tiếng vốn rằng sẽ không tới quản. Danh nghĩa này chẳng qua là ứng đối đám người Từ Châu ở hãng xe Vân Sơn kia, nói là không sợ, kinh hãi trong lòng vẫn là có, vẫn phải ứng phó.
Ba ngày sau khi mắng người bỏ đi, quả thật là khách tới như mây, võ quán chợt bành trướng tới hai trăm người, hai con đường gần đấy đều giống như cái chợ, mắt thấy người tới vẫn sẽ càng nhiều người, bởi vì hãng xe Vân Sơn bên đó không ngờ không có cử chỉ gì, chẳng lẽ thật là sợ rồi, cái này khiến cho dũng khí của mọi người càng lúc càng mạnh mẽ hơn.
Hai mươi bảy tháng hai, trời còn chưa tối, quán chủ võ quán Giang Uy là Tưởng Đại Thành tập trung tất cả đệ tử tới trên bãi đất trống tiền viện, người mới tới dựa vào tường đứng thẳng, những người còn lại thì cởi trần đánh võ, sắp hàng thành từng đội, đồng thanh hò hét, luyện khí thế ngút trời, thanh thế kinh người.
Bốn góc sân đều có đèn đuốc chiếu sáng trưng cái sân to như thế này, người sang đây đều phải chặc lưỡi khen ngợi những hán tử tráng niên này, càng nhiều người hơn nữa nhìn về hướng quán chủ Tưởng Đại Thành đứng ở cửa lớn chính đường đang xem bọn đồ đệ diễn võ.
Tưởng Đại Thành là một hán tử to béo chừng quá bốn mươi, râu quai nón che khắp mặt nhìn thì vô cùng uy mãnh, một thân công phu thương bổng nghe nói là được truyền thụ trong quân, từng có lúc hộ tống phú thương nào đó lên phía bắc, một mình đánh ngã bốn tên giặc chặn đường cướp của. Y lúc này mặc áo dài in kim tiền màu xanh ngọc, vẻ mặt tràn đầy hăm hở.
Y chính là muốn đám người kéo sang chắp nối giao tình nhìn thực lực nhà mình, Tưởng Đại Thành vẫn luôn rất chướng mắt những kẻ giang hồ trên đất này. Có lẽ trên người có chút gốc gác võ nghệ, nhưng ngày thường vốn dĩ không luyện, sao đánh lại mãng phu Từ Châu bên đó. Nhưng đám đồ đệ của chính y kia, cả ngày không ngừng thao luyện, ai nấy đều là hán tử tráng niên, lại có võ nghệ trên mình, chỉ cần người đầy đủ, những mọi rợ Từ Châu kia không phải đối thủ.
Đứng ở nơi đó, nghe được bọn khách tới nhỏ giọng bàn luận.
- Có người từng đi hỏi qua Liên đại gia, ông ta nói việc này không quản.
- Ông ta thật sự mặc kệ sao? Có lẽ sau lưng sớm đã có sắp xếp.
- Nói đi nói lại mấy ngày nay các ngươi từng thấy được người Từ Châu chưa?
- Thật không nhìn thấy được mấy người, ngược lại việc làm ăn của hãng xe Vân Sơn vẫn như cũ, người ra ra vào vào.
Tưởng Đại Thành khóe miệng kéo lên lộ ra một nét cười nhẹ, xem ra lần này mình đặt cược đúng rồi, chỉ cần mình chiếm được thượng phong, Liên đại gia bên đó khẳng định sẽ gần gũi bên này, có lẽ hiện giờ suy xét cho mình chỗ dựa, ra tiền ra sức rồi.
- Đó là cái gì?
Có người đột nhiên buồn bực hỏi.
Cũng có người nhìn thấy, theo đó nói.
- Có phải phóng pháo hoa hay không...
Có người khinh thường nói.
- Không phải ngày tết nhất gì phóng loạn pháo hoa làm gì. Hơn nữa...
Tưởng Đại Thành giương mắt nhìn sang, nghĩ thầm rằng thật là hoang đường, nếu có người phóng pháo hoa khẳng định trước hết phải vang lên một tiếng, có phải đèn Khổng Minh hay không.
Trời đã tốt rồi, đứng ở trong sân võ quán đã không nhìn thấy được ánh chiều tà lờ mờ phía chân trời, vì thế ánh sáng trong trời đêm vô cùng rõ ràng, đó dường như là một đoàn pháo hoa, đang bay về hướng bên này.