Nghe thấy thế Triệu Tiến ngược lại có chút kinh ngạc, cười hỏi.
- Việc buôn bán muối Từ Châu gã không cần nữa sao?
Lôi Tài trả lời.
- Tề Nhị Khuê nói nếu Tiến gia chỉ bảo vậy toàn lực đi làm. Tiến gia sẽ không bạc đãi gã và những người dưới tay của gã.
Trên mặt Triệu Tiến lộ ra nết cười mỉm.
- Nếu như gã hiểu được như vậy, thì tiền lãi của việc buôn bán muối lưu lại cho hắn, cũng là làm gương cho những người khác nữa. Nghe sai phái mới cầm được chỗ tốt.
Lôi Tài vội vàng đáp lời. Còn chưa kịp nói sang chuyện khác đã nghe thấy Triệu Tiến cảm thán nói.
- Triệu Tiến ta nào có bạc đãi huynh đệ đâu mà phải sốt ruột?
Lời chẳng rõ đầu đuôi này, Lôi Tài nghe không hiểu nổi, nhưng cũng không muốn đánh tiếng dò hỏi.
Buổi tối Triệu Tiến quay về nghỉ ngơi, Từ Trân Trân lại hỏi chuyện trong phòng nghị sự, thần tình nàng có chút thận trọng. Lúc vú già của Từ gia sang đấy quét dọn cảnh tượng hỗn loạn nơi đó dĩ nhiên thấy được, quay về bẩm báo với chủ mẫu nhà mình cũng là hợp lẽ.
- Thiếp đã dặn dò, chỉ cần bên ngoài có tin tức dính dáng gì tới chuyện này, ai đi qua đấy đều đánh chết hết, không cần lo lắng bọn họ đi nói bậy bạ.
Triệu Tiến vuốt vuốt tóc của Từ Trân Trân cười chua xót nói.
- Những việc này nàng không cần phiền lòng, hãy để ý tới bản thân mình, để ý tới chuyện của mình.
Mặc dù bụng càng ngày càng lớn tuy nhiên Từ Trân Trân cũng không có ở nhà nghỉ ngơi được. Việc buôn bán của Từ gia từ trước đến nay vẫn phải đưa tới chỗ nàng quyết định. Từ gia hiện giờ việc buôn bán ngày càng khuếch trương, nên càng ngày nàng càng bận.
Sau khi dỗ dành mấy câu, Triệu Tiến bèn giải thích.
- Cục diện lớn rồi, lòng dạ cũng phải sâu xa hơn, đó cũng là lẽ thường.
Mặc dù là giữa phu thê, có một số việc cũng không nên có gì nói đấy được. Tuy nhiên Từ Trân Trân cũng là nhanh nhạy, hiểu chuyện đời không có truy hỏi tiếp.
Đầu tháng hai bọn người tụ tập ở Hà Gia Trang vẫn không có thấy Triệu Tiến và bọn huynh đệ của hắn đâu cả. Sau đó ở bên phía trưởng bối các nhà trong thành Từ Châu cũng không có tiến triển gì.
Cứ như vậy kéo dài vài ngày khiến ai cũng bồn chồn lo lắng, đột nhiên khắp nơi có tin truyền tới, Triệu Tự Doanh ở bãi cỏ hoang Bi Châu, chỗ giáp ranh giữa Túc Châu và Từ Châu, ở Sơn Đông, Hà Nam, ở Khổng Gia Trang giáp ranh của ba tỉnh Nam Trực Lệ, cùng với trang viên các nơi bên trong địa phận Từ Châu thuộc về Vân Tự Sơn và Hà Gia Trang tất cả đều có người bị điều động tới tụ tập ở Từ Châu bên này, tề tựu ở trang viên các nơi Từ Châu.
Tin tức trại lưu dân và các nơi Từ Châu rất nhiều người cũng không xa lạ, bởi vì các nhà cũng có người hộ vệ và làm việc ở nơi đó. Chiếu theo tin tức truyền đi nói là Triệu Tự Doanh rút ra điều đi tráng niên lưu dân biểu hiện tốt ở khắp nơi, bảo bọn họ tập hợp tới Từ Châu đợi lệnh.
Ban đầu có người nghĩ sai lệch, kinh hoàng hốt hoảng cho rằng Triệu Tự Doanh âm mưu tạo phản, về sau nhìn thấy số người các nơi tụ tập đến mới biết mình đã hiểu lầm. Nếu muốn tạo phản thì những tráng niên phải được điều động hết toàn bộ chứ không phải chỉ rút ra là một vài phần trong số họ như thế.
Cũng chỉ có khoảng bốn nghìn tráng niên, nam đinh hội tụ tới Từ Châu, trong đó tráng niên lưu dân các nơi chỉ có khoảng ba ngàn năm trăm người, còn tá điền, nam đinh trong trang viên khắp nơi cũng chỉ không tới năm trăm.
Bọn tráng niên lưu dân suốt một đường chạy nạn, suốt đường thấy quen người chết, sau khi được an bài chỗ ăn ngủ tâm tư cũng rất khó ổn định. Nhìn thấy tranh đấu và chém giết trên đường chạy nạn, theo đó đều mong muốn mình trở nên mạng mẽ, cầu mong tốt hơn. Cho nên Triệu Tự Doanh một khi cho họ cơ hội lựa chọn huấn luyện, tất cả đều tranh nhau lên trước. Lưu dân ở ngoài, không có gia tộc bà con, không dựa giẫm được vào gì, cũng chỉ đành dựa vào cố gắng của bản thân.
Còn những trang hộ trong trang viên Vân Sơn Tự, nông hộ trong trang viên Hà Vĩ Viễn, mặc dù trở nên biết nghe lời, nhưng bọn họ vốn dĩ chính là người trên đất Từ Châu, đời này qua đời khác như thế, cũng nhận thấy có gì đó không đúng. Mặc dù Từ Châu yêu chuộng võ nghệ, nhưng vẫn phải có người cảm thấy con cháu mình động chạm đến đao kiếm là rước vào chuyện thị phi, là việc chuốc lấy tai họa. Vì thế đối với những thể chế này của Triệu Tự Doanh cũng không để ý như vậy. Ngược lại những quản sự phòng thu chi kia chiêu mộ học trò, con cháu trang hộ đối với cái này rất hăng hái.
Đợi tráng nhiên các trang viên do Triệu Tự Doanh nắm quyền đều tụ tập tới Từ Châu, tin tức thứ hai được tung ra ngoài. Tin tức này ngược lại không cần thăm dò phải tin đồn hay không. Là sản nghiệp các nơi đó của Triệu Tự Doanh gióng trống khua chiêng tuyên cáo. Trong thành trì một châu bốn huyện, một số chợ và trang viên lớn các nơi đều có người sang. Triệu Tự Doanh làm việc vẫn luôn rất kỹ càng rất chu toàn, đối với cái này mọi người thật sự không có ôm lòng nghi ngờ gì. Trong vòng ba ngày, tin tức lan truyền khắp nơi địa phận Từ Châu, ngay cả chỗ mấy nơi xung quanh Triệu Tự Doanh cũng biết được.
- Hà Gia Trang bởi vì sản nghiệp quá nhiều, chợ búa phồn thịnh, lo lắng nơi chốn không yên bình, trộm cướp quấy nhiễu, cho nên chiêu mộ ngàn đoàn luyện hộ vệ.
Lời này nói rất đường hoàng, ý tứ chính là Triệu Tự Doanh chiêu mộ gia đinh.
Tin tức này vừa tung ra cả Từ Châu cùng với xung quanh Từ Châu, chỗ Triệu Tự Doanh khống chể lập tức chấn động, rất nhiều người đều cảm thấy đầu óc không cần tới nữa rồi, vừa có được cửa sông Thanh Giang, lại chiêu mộ gia đinh, rốt cuộc có bao nhiêu chuyện tốt.
Ở trên mặt đất Từ Châu đối với việc gia nhập Triệu Tự Doanh làm gia đinh thà rằng tới sớm chớ tới muộn, càng sớm càng tốt. Người nào sớm gia nhập bây giờ đều có tiền đồ, ngay cả trong nhà cũng theo đó ưỡn ngực sống khỏe. Nhưng mọi mặt mỗi lần đều có người suy xét rất chu toàn. Tỷ dụ như nói con cháu ở trong tay kẻ khác, sẽ bị người khác kiềm kẹp, trước mắt nhìn Triệu Tự Doanh vinh quang, tháng ngày sau này liệu có bị xem thành phản nghịch đại tặc hay không, con cái nhà mình có được cuộc sống rất không tệ, tại sao phải làm trâu làm ngựa cho người khác.
Mỗi lần đều có người nghĩ như vậy, mỗi lần những người đó sau khi xong việc đều phải hối hận, đều là những người gia nhập kia có được chỗ tốt. Bản thân mình hối hận, con cái trong nhà oán giận, cũng rất là nhức đầu.
Còn về bọn sĩ thân cường hào trên mặt đất Từ Châu, ngoại trừ những người vinh nhục một thể chân chính với Triệu Tự Doanh kia, người khác đều không bằng lòng để cho con cháu gia nhập. Nguyên nhân rất đơn giản, Triệu Tự Doanh ở bên ngoài đánh hạ địa bàn nhiều như vậy, có cục diện nhiều như vậy, những cái này đều phải cần bọn người luyện võ Từ Châu đi sang trông coi, con cháu nhà mình cứ thế đi sang vừa có chỗ tốt vừa được tự tại, hà cớ gì ở trong Triệu Tự Doanh huấn luyện cực khổ?
Lần này lại có cơ hội chiêu binh, có rất nhiều người quyết định nắm bắt cơ hội, lẽ dĩ nhiên cũng có một số người do dự suy ngẫm, mỗi lần đều không thiếu số ít như thế.