Sau khi đã an bài xong mọi việc, Dư nhị công tử phất tay. Quản sự và bọn phòng thu chi khom người lui ra ngoài. Y quay đầu nhìn quản gia vẻ mặt hưng phấn nói.
- Thật không nghĩ tới Triệu Tiến kia lại có hùng tài đại lược như vậy. Không đến hai tháng đã nắm được cửa sông Thanh Giang trong tay. Quả nhiên Triệu Tự Doanh đáng giá bỏ ra công sức. Đại kế tào vận đổi hải vận họ Dư chúng ta đều phải dựa vào vị Triệu Tiến này.
Quản gia lắc đầu cười khổ, hạ thấp giọng nói.
- Thiếu gia, lời này cậu nói rất nhiều lần rồi.
Điều Dư gia vẫn luôn đắn đo chính là tào vận đổi hải vận, mày mò suy ngẫm về tào vận tất nhiên tinh thâm. Dư nhị công tử Dư Trí Viễn hiểu rõ sông Thanh Giang hơn hẳn người khác, hiểu rõ ý nghĩa của tào vận, cũng càng hiểu rõ ý đồ của Triệu Tiến khi đặt sức mạnh ở nơi đó.
Dư Trí Viễn thậm chí còn biết cả chuyện bang xa phu, bởi vì nhà của bọn có gia nhân tâm phúc ở bên cửa sông Thanh Giang hỏi thăm tin tức, gió thổi cỏ lay đều phải báo trở về.
Bang xa phu ở cửa sông Thang Giang làm cái gì, sau lưng là ai, có bao nhiêu thực lực, Dư Trí Viễn hiểu rất rõ. Thậm chí còn xem cái này thành mấu chốt của cửa sông Thanh Giang.
Đợi Triệu Tiến làm xong những việc này, tin tức truyền trở về, vị Dư công tử này mới nhận ra, chính mình cảm thấy chuyện này ngàn khó vạn khổ, vị Triệu Tiến Từ Châu kia dễ dàng nhấc tay đã làm xong rồi, vả lại thật là giống như đạp củi mục cành khô, chẳng mảy may tốn sức lực. Dư nhị công tử lúc này mới biết, mình đã đánh giá thấp thực lực của Triệu Tự Doanh, đánh giá thấp thủ đoạn của Triệu Tiến.
Nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn không thôi của nhị thiếu gia, quản gia do dự một lát rồi mới dám lên tiếng.
- Thiếu gia, sang năm cậu phải đi kinh sư đại khảo thí. Liệu cậu có nên gạt bỏ chuyện này sang một bên đi ôn bài vở cố công đèn sách hay không? Đại công tử không phải cũng đưa tin tới rồi sao?
Dư Trí Viễn phấn khởi lắc đầu, mỉm cười nói.
- Đốt thuyền mành, đó chỉ là trở mặt với nhà ta rồi. Cho dù có lên kinh thành, cũng dứt khoát không có lý nào đỗ đạt. Chi bằng chuyên tâm làm việc này. Đây mới là việc lớn.
Nói vài câu phát hiện sắc mặt của người quản gia không được tốt lắm, Dư Trí Viễn biết rằng nếu còn nói nữa có khi lão quản ra sẽ quỳ xuống mà khuyên can nên vội vàng cười khổ, khoát tay nói.
- Hoa thúc, ta biết rồi. Ta sẽ bắt đầu đi khổ công tụng niệm đèn sách. Nhất định sẽ đi thi.
Sống cùng nhau nhiều năm lão quản gia tất nhiên hiểu được phong thái làm việc của thiếu gia nhà mình, nên đành thở dài không nói gì nữa. Dư Trí Viễn lại tiếp tục.
- Hoa thúc, tửu trang của Vân Sơn cũng mở phân hiệu ở Nam Kinh và Tùng Giang. Chúng ta thu mua hết rượu trắng của Tùng Giang bên này lại. Những người trên thuyền mành kia ở trên biển đều cần cái này. Sau đó, Dư gia chúng ta phát ra ban thưởng. Loại súng kíp lớn trên thuyền của nước Pháp, dùng số tiền lớn mua lấy chỉ cần có liền tặng sang đấy hết. Tốn bao nhiêu ngân lượng cũng được.
Lão quản gia muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng đành thở dài, khom người tuân mệnh.
Tháng ba ở Nam Kinh, Trên sông Tần Hoài mùa xuân đã về hoa nở khắp nơi, cảnh đẹp gió trăng hơi có chút vắng vẻ lại bắt đầu rộn ràng hẳn lên, trên sông thấp thoáng bóng thuyền hoa thỉnh thoảng truyền ra tiếng trò chuyện yến oanh, sáo trúc dập dìu.
Nhưng cũng có ngoại lệ, một chiếc thuyền hoa lặng lẽ neo yên lặng trên sông, đầu thuyền và đuôi thuyền có mấy đại hán cao to lực lưỡng đứng hoặc ngồi đảo mắt nhìn xung quanh đề phòng.
- Rượu này là để nam nhi uống, rượu này là để vũ phu uống, loại này dành cho người phương Bắc.
Trong thuyền hoa kê một cái bàn thấp, trên đó có đặt vò rượu và mấy món điểm tâm. Cẩm Y Vệ của Nam Kinh là Chỉ huy sứ Thiêm sự Mã Xung Hạo bưng bát rượu lên nhấm nháp mấy ngụm, vẻ mặt đầy hưởng thụ.
Mã Lục đứng ở bên cạnh cười nói.
- Đám người ở Từ Châu kia buôn bán đúng là lớn thật. Phân hiệu bán rượu không ngờ sang tận bên Giang Nam này, cũng không biết kiếm được bao nhiên ngân lượng.
Mã Xung Hạo uống sạch rượu trong bát, khà ra một hơi giống như đang say mê mùi vị rượu, mắt nhắm lại không mở im lặng một hồi rồi trầm giọng hỏi.
- Triệu Tiến kia ở cửa sông Thanh Giang cắm rễ xuống rồi hả?
Mã Lục trả lời.
- Hồi bẩm Đô đường. Cắm rễ xuống rồi. Bọn chúng chơi trò lạt mềm buộc chặt, giết gà dọa khỉ. Những hạng người hưởng thụ rất lâu rồi ở cửa sông Thanh Giang đó vốn dĩ không biết ứng phó thế nào, lập tức bị thu phục hoàn toàn. Hơn nữa hắn ngoài sáng, trong tối còn bố trí ở đấy gần hai nghìn người. Cái này ai cũng không dám làm xằng bậy.
Mã Xung Hạo vẫn nhắm mắt, ngửa đầu ra sau giống như đang ngủ, lại qua một lát mới lên tiếng.
- Bắt đầu đánh lớn như thế quan phủ không quản sao?
- Cũng là muốn dùng binh mã Thủ bị Sơn Dương nhưng Lang Sơn bên lại lại phái người tới ngăn cản. Đô đường ngài cũng biết rồi đấy, Phó tướng Lang Sơn lần trước bị lỗ vốn, lần này sống chết cũng không sẵn lòng giơ tay lần nữa. Quan phủ bên đó vừa thấy đám người Từ Châu ngay cả quan binh cũng không làm được gì. Hơn nữa, bạc thường lệ chiếu theo đó chi trả cũng đành vuốt mũi nhận lấy.
Chân tướng ngọn nguồn Mã Lục kia biết rất rõ ràng.
Mã Xung Hạo lúc này mới mở mắt tức giận nói.
- Đám người này thật khốn kiếp. Binh mã chúng cai quản là quân của Đại Minh, là binh mã của Thiên tử, không phải của bọn chúng. Thật nực cười lúc này chúng lại xem thành như là của cải riêng của chúng vậy. Làm việc vì Đại Minh còn muốn suy tính thua lỗ. Hoang đường hơn nữa là triều đình không ngờ cũng coi là của cải riêng của đám khốn khiếp này. Lâu dài hơn nữa ai còn sẽ bán mạng cho, sớm muộn gì cũng loạn hết cả thôi.
Trút giận xong, Mã Hạo Xung với lấy vò rượu rót đầy ra bát, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, sau đó lại nhắm mắt lại. Mã Lục đứng cạnh dường như đã quen với điệu bộ của y rồi nên chỉ biết đứng thẳng cúi đầu.
- Có sơ sở gì để bắt không?
- Không có. Xác chết đều được thu dọn sạch sẽ, chắc là đều mang đi xa thiêu hết rồi. Đám người Từ Châu đó mỗi lần ra tay đều rẩt cẩn thận, kín kẽ. Lần này muốn giáo huấn bọn giang hồ ở cửa sông Thanh Giang. Bắn tên từ xa, tới gần che mặt. Ai ai cũng biết là chúng nhưng lại chẳng có cách nào chỉ ra chứng cứ là chúng. Hơn nữa, những người dính líu trong đó đều bị buộc thiếu món nợ khổng lồ, cả nhà kéo đến phương bắc trồng trọt khổ sai. Kẻ còn lại e rằng cũng không dám nói.
Mã Xung Hạo lẩm bẩm mắng trong mồm sau đó cười nói.
- Rốt cuộc là kẻ xuất thân từ trong cửa quan. Thủ đoạn lợi dụng sơ hở đầu cơ trục lợi bậc này thật là chơi rất được.
- Lão gia, hay là tiểu nhân bắt người làm chứng về đây, xem thử tra khảo ra chút chuyện khẩn yếu nào không.
- Không cần đâu, ở vùng cửa sông Thanh Giang và Từ Châu này chúng ta không có tai mắt nhiều như Triệu Tiến kia. Làm sơ xẩy rất dễ rút dây động rừng. Trước hết nuôi đi. Hiện giờ chính là càng nuôi càng lớn. Đợi nuôi mập rồi, chúng ta nắm lấy. Đó chính là mấy đời không lo. Có lẽ ta còn quay về kinh làm được Đô đường.
Nói xong Mã Xung Hạo ngáp dài một cái.