Nhưng khiến cho y không ngờ được chính là sau khi Vương Triệu Tĩnh nói xong câu này không có nói tiếp gì nữa, gật đầu với Triệu Tiến, bản thân lại ngồi xuống, vốn rằng chẳng có ý muốn đắp nối giao tình gì cả.
Dư Trí Viễn cũng là đầu óc nhanh nhẹn, lập tức thấy buồn cười. Kẻ bên đối phương dò hỏi đoán chừng là đích thật gặp qua mình ở trong ngoài trường thi Nam Kinh, lựa thế thăm dò thử một chút, dù sao một cử nhân gốc gác nói ra rõ ràng thì không cần lo lắng.
Đến lúc này, Dư Chí Viễn đột nhiên nghĩ tới, chẳng lẽ vị hỏi câu kia chính là huynh đệ của Triệu Tiến, con cái của nhà quyền quý, thiếu niên cử nhân sao? Lúc ấy nghe ngóng được chỉ cảm thấy khó bề tưởng tượng. Sĩ tử tiền đồ vô lượng bậc này sao lại lẫn lộn với một đại cường hào giang hồ, hiện giờ nhìn thấy rõ ràng là thật sao?
Đối đáp mấy câu, suy nghĩ thay đổi thật nhanh, người ngoài nhìn vào chỉ thấy Dư Trí Viễn mỉm cười xoay về hướng Triệu Tiến nói.
- Triệu viên ngoại, tại hạ có một việc muốn nhờ vả. Triệu viên ngoại nếu như làm được, tại hạ tất nhiên đền đáp xứng đáp. Việc này nếu như làm xong, chỗ tốt của Triệu viên ngoại không chỉ là đền đáp của tại hạ, phải nói là lợi lớn sâu dày.
- Xin nói.
Triệu Tiến không có lộ ra biểu tình, chỉ ra hiệu cho đối phương nói rõ.
- Xin Triệu viên ngoại chủ trì công đạo cho tại hạ.
Nghe được câu nói này của Dư Trí Viễn, Triệu Tiến nhịn không được bật cười, mấy người trong phòng đều theo đó phì cười. Mấy ngày nay lời này nghe không chỉ một lần.
Dư gia muốn tào vận đổi thành hải vận, một đằng có lợi cho bá tánh bà con, một đằng ích nước lợi dân, nếu như làm được việc này, Đại Minh hốt nhiên có lợi rất nhiều, Dư gia nghĩ cũng biết sẽ giàu ngang một nước.
Nhưng trên tào vận bao nhiêu người được lợi, sao lại cho phép một phú hào một phương cản trở. Thời điểm Dư Chí Viễn từng bước một sắp khởi hành, phỉ tặc Thái Hồ bắt đầu ra tay, giữa ban ngày ban mặt đốt thuyền mành Dư gia neo đậu ở cảng Thượng Hải, vả lại cảnh cáo nhắc tới sự tình dính dáng tới tào vận lần nữa, tiếp sau nữa chính là người chết nhà cháy rồi.
Dư Trí Viễn tuy rằng cũng rất cứng đầu, nhưng biết ứng đối linh hoạt hơn nhiều so với phụ thân thẳng như ruột ngựa kia của y. Sau khi nhìn thấy cục diện này, lập tức dừng lại tất cả mưu đồ vạch ra. Dư Trí Viễn nghĩ rất kỹ càng, sở dĩ phỉ tặc Thái Hồ không có làm dứt tuyệt, chẳng qua là vì y còn có huynh trưởng là tiến sĩ, hơn nữa làm quan ở nơi khác. Có một tầng suy xét này, thì cần phải kiềm nén chút ít. Bằng không, với hung hãn ngang tàng của phỉ tặc Thái Hồ, e rằng sớm đã dùng đầu người tới cảnh cáo rồi, vốn dĩ sẽ không đuổi người xuống thuyền rồi mới phóng hỏa.
Nghĩ thông suốt một tầng này là một chuyện, nhịn được cơn tức này hay không lại là một chuyện khác.
- Nhược bằng tại hạ mưu đồ lợi riêng, hại nước nhà và bá tánh. Vậy những chuyện kia chỉ xem như là báo ứng, tại hạ cũng nhận lãnh. Nhưng tại hạ rõ ràng là một tấm lòng ngay thẳng.
Dư Trí Viễn càng nói càng nghiến răng nghiến lợi, lão quản gia kia nghe thấy không nhịn được thở dài. Dư Trí Viễn cũng là nghe ngóng ở các nơi Giang Bắc, Giang Nam. Tuy rằng Dư gia phủ Tùng Giang không có thông đồng quen biêt gì với Triệu Tự Doanh, nhưng trong đám người Từ gia quen biết có người lại biết rõ sự tích của Triệu Tiến.
Sau khi nghe thấy suy ngẫm sơ lược một chút, Dư Trí Viễn đoán ra được Triệu Tự Doanh dính dáng với tào vận cũng không sâu lắm, sau đó lại biết rõ nhiều sự tích lan truyền của Triệu Tiến đã cảm thấy ít nhất thử xem một lần.
Mặc dù từ lúc nghe nói tới khi quyết định không quá mấy ngày, nhưng cũng không nói được là tuyệt vọng trở nên loạn óc, dù sao mảnh đất Nam Trực Lệ này có thực lực đầy đủ lại không có dính dáng tới tào vận thật không dễ dàng.
Dư Trí Viễn nói chắc như đinh đóng cột.
- Triệu viên ngoại nếu như giúp tôi làm được việc tào vận đổi hải vận này, Dư mỗ nguyện lấy ra một nửa của cải nhà mình. Một nửa này không ít hơn mười lăm vạn lượng. Lợi lớn tào vận đổi hải vận này, Dư mỗ cũng sẵn lòng để một nửa cho Triệu viên ngoại. Món lợi lớn này, một năm nghìn vạn lượng cũng là ít rồi.
Nói xong lại liếc nhìn Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ.
Nói ra tới con số này, tất cả người trong phòng đều chấn động rồi. Mặc dù Triệu Tự Doanh ngày thu vào từng đấu vàng, phát tài núi vàng biển bạc. Nhưng "mười lăm vạn lượng" và "một năm nghìn vạn lượng cũng là ít", hai con số này cũng quá khiến người ta hoảng sợ rồi. Tiếp đó nhìn ra thần sắc Triệu Tiến thản nhiên, Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ vẻ mặt kinh ngạc. Ba người bọn họ ngược lại biết rõ hai con số này e rằng không có. Người khác thì rất nhanh trấn định. Trần Thăng cúi đầu làm ra vẻ dưỡng thần, Lưu Dũng thì chau mày nhìn chăm chú, chỉ có Cát Hương vẻ mặt tò mò, ánh mắt còn có chút nóng rực. Thạch Mãn Cường trấn thủ ở doanh trại, nếu có ở đây tránh không khỏi bị khiếp sợ rồi.
Nhìn quét một vòng thần sắc mọi người trong phòng, Dư Trí Viễn lại nói.
- Cho dù không thành công, tất cả tiêu tốn của Triệu Tự Doanh làm việc này toàn bộ do Dư gia gánh vác, cũng chiếu theo con số đó tăng gấp đôi lên coi như tạ ơn.
Trong phòng mọi người lại hít ngược vào một hơi khí lạnh, kẻ lần này kinh ngạc vẫn là Vương Triệu Tĩnh và Tào Như Huệ. Bọn họ ngày thường tự tay sờ qua khoản mục hao phí của Triệu Tự Doanh, bọn họ biết rõ việc trong lời này của Dư Trí Viễn bao nhiêu khó khăn. Cho nên phỏng đoán ra Triệu Tự Doanh nếu như tham dự tiêu tốn bao nhiêu, đối phương không chỉ sẵn lòng gánh vác, thậm chí còn tăng giá gấp đôi coi như phí tổn. Vung tay như vậy khó tránh khỏi quá khiến người ta khiếp sợ, hoặc là nói quá không hợp lý rồi.
Triệu Tiến cười hô lên một tiếng.
- Đưa lên một cái ghế cho Dư công tử.
Bên ngoài có gia đinh vâng dạ, không bao lâu đã có người chuyển ghế vào cho Dư Trí Viễn, bên cạnh đặt kỷ trà, mang nước trà và điểm tâm lên. Dư Trí Viễn không có cảm kích, nhưng đối phương bảo mang ghế cho mình, dường như cũng không có ý từ chối.
Vả lại bản thân y nói một chuyện kinh thế hãi tục như thế, đối phương rõ ràng nghe hiểu được. Giả bằng nghe hiểu được rõ ràng còn bảo y tiếp tục, sự tình này chắc hẳn có cửa thành được. Dư Trí Viễn còn có băn khoăn, nghĩ thầm rằng đối phương vẫn không tỏ thái độ, có phải không nghĩ rằng chuyện này có khó khăn?
Ghế đưa tới, Dư Trí Viễn gật đầu ngồi xuống, lại đột nhiên nghĩ tới. Mình là thân phận cử nhân, lẽ ra bậc Bảo Chính như Triệu Tiến đây hẳn nên cung kính thi lễ, ít nhất cũng phải mấy phần lễ độ, nhưng mình lại ở chỗ này đứng nói hồi lâu, không ai cảm thấy không đúng, tới ngay cả mình cũng giống vậy. Tuy nhiên lại nghĩ tới thân phận Vương Triệu Tĩnh kia xuất thân không kém hơn mình, cũng ngồi ở ghế dưới trong lòng cũng thăng bằng không ít.
Đợi Dư Trí Viễn ngồi xuống, Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Phần tấm lòng này của Dư công tử thật là khiến cho người ta thán phục. Dư công tử thành thật với người như thế, Triệu mỗ cũng chẳng có gì giấu giếm. Triệu Tự Doanh thật là có qua lại rất tốt với người trên tào vận. Phải nói thế này, không có tào vận thì không có Triệu Tự Doanh hôm nay.