Bọn họ ở cửa sông Thanh Giang cũng coi như trói buộc nhưng cũng không sợ phát tiết nổi giận, một khi nảy sinh náo loạn cho dù giết hại mạng người, phủi phủi mông bỏ chạy, cùng lắm thì không tới chỗ này nữa, sai dịch quan phủ ai bắt được mình, hơn nữa lần này ra mặt còn là vì Đậu Thiên Phong, con người Đậu mỗ ra tay rộng rãi kia còn không lẽ nào giúp đỡ chiếu cố.
Bên này vừa mới rống xong, bên ngoài liền yên lặng, tức thì theo đó cửa gian phòng đơn này bị một cước đá văng. Không ngờ thật dám sang đây tìm chết, mấy vị giang hồ hào khách này đầu lông mày nhăn lại, nhưng tự khoe ra thân phận không có chỗ đứng, bọn họ còn có hộ vệ tùy tùng đang ở trong phòng, nào đâu cần tới mình đích thân ra tay.
Cửa vừa bị đá văng, hai hán tử ngồi ở bên cửa đã đứng thẳng dậy rống giận.
- Dám tới nơi này giương oai, cút...
Nửa câu sau bị một cước đá trở vào trong bụng, cả thân người bị đá văng thẳng ra xa, sau khi rơi xuống một ngụm máu đã phun ra ngoài.
Lại dám xuống tay nặng như vậy, thật sự là không biết sống chết, mấy vị hào khách đều có nhúc nhích, bảo tiêu hộ vệ của bọn họ đều rút ra binh khí đứng lên, dù sao trong sòng bạc cầm binh khí dài ũng không thuận tiện, đều là các loại khí giới đoản đao, đoản phủ và xích sắt.
Những nhân sĩ giang hồ lục lâm đó quen thói vô pháp vô thiên, vừa nhìn người phe mình chịu thiệt cũng không màn tới kiềm chế ở trong phố phường sầm uất, người nọ tiến tới gần liền cầm đoản đao đang sang, thẳng tới nhắm vào chỗ yếu hại.
Đầu lĩnh vị đâm lén kia ngồi ở bên cạnh chiếu bạc đầu lông màu chau lại, nghĩ thầm thật phải gây ra chuyện chết người cũng là phiền phức chỉ sợ phải thay đổi chỗ ở rồi, nói không chừng còn phải rời khỏi cửa sông Thanh Giang, lúc này chưa vui chơi được mấy ngày, thật lòng không sao sảng khoái cho được.
Ánh đao chợt lóe, tiếng kêu thảm thiết, cánh tay người cầm đoản đao kia bị chém đứt lìa, máu tươi phun tóe. Ở một phía khác, một gã hộ vệ thân mình mềm oặt ngã xuống, cũng là một côn nện vào giữa trán tức thì bất tỉnh.
Vừa mới động thủ, phe mình đã phế mất hai người, kẻ khác theo đó lui về phía sau, mấy vị đại hào ngồi bên chiếu bạc cũng đã không còn giữ được vẻ điềm tĩnh đều đứng cả dậy.
Chỉ có hai người tiến vào, hai gã đại hán, tay cầm đoản côn và nhạn linh đao, lạnh lùng quét mắt nhìn bọn người trong phòng. Bị hai tên đại hán mặc áo bào ngắn bằng vải thô này quét mắt nhìn ai nấy đều cảm thấy toàn thân lạnh run. Người có mặt tại đương trường đều cảm giác được hai người này đều là ác đồ giết người không chớp mắt, vả lại còn là hạng người lăn lộn ra vào trong núi thây biển máu.
- Lý Hòa, Lý đại gia.
Đột nhiên có người giọng run lẩy bẩy hô lên, con bạc trong phòng cuối cùng đã thích nghi được với ánh sáng sau cửa mở ra, nhìn rõ ràng người tiến vào.
Lý Hòa được gọi đích danh nhíu mày, quay đầu nhìn sang lại nhận được người quen trước kia.
Quan binh Đại Minh thứ nhận lấy được từ quan trên cũng chính là lương hưởng, chủ tướng còn phải cắt xén đi nuôi gia đinh thân vệ. Doanh trại xếp hàng đầu mặc dù là chủ lực cũng phải húp canh suông toàn nước. Kiêu binh mãnh tướng lẽ dĩ nhiên không cam lòng chịu khổ, sai bọn họ đi giả làm tặc phỉ đánh cướp khách thương thành trấn, cái này sẽ dẫn tới các lộ đại quân vây đánh tiễu trừ, tất nhiên sẽ không ai đi làm. Nhưng nếu như lập trạm kiểm tra trên đường muối, thu tiền lục lâm sơn trại bốn phương, vậy thì không có mảy mảy khách khí nữa rồi.
Năm đó danh trại của Lý Hòa này chính là đám trộm cướp tặc phỉ lớn nhất trên đất ấy, làm ăn lén lút, thông đồng làm giặc, chính là nói con đường này của bọn họ. Hơn nữa lòng dạ độc ác, ai mà không theo, lập tức sẽ bị huyết tẩy giết sạch, bọn lục lâm mã tặc đều phải nơm nớp lo sợ bày lễ vật cung phụng.
Kết cuộc năm ngoái doanh trại Lý Hòa này nói là lây lan dịch bệnh, điều tới chỗ biên hải xa xôi, Thiên tổng Lý Hòa cũng không biết tông tích. Hiển nhiên tin tức trong lục lâm tinh thông hơn một chút, biết rõ là làm việc cho người khác tiêu đời ở bên ngoài rồi. Đối với những người giang hồ lục lâm mà nói, Lý Hòa đi nơi nào không trọng yếu, mấu chốt là diêm vương không thấy nữa, tháng ngày của tất cả cũng sống khá hơn.
Ai mà ngờ được sẽ nhìn thấy Lý Hòa ở sòng bạc cửa sông Thanh Giang, tuy nói Lý Hòa trước mắt và thuở trước có vất vả hơn chút, nhưng ác khí giữa hai hàng lông mày dường như càng nặng hơn, càng thêm khát máu hung bạo.
Rốt cuộc người nào, sai sử được hạng người như vậy. Bản thân lấy tiền của mình đánh bạc thật tốt kiếm được thật nhiều là được hà cớ gì nằm vào vũng nước đục như vậy.
Vừa hô ra tên họ kia, ánh mắt Lý Hòa cũng liền ném sang. Vị khách đánh bạc nọ dùng sức đánh một cái bạc tai thật đau vào mặt mình, lập tức quỳ phịch xuống, mở miệng nói.
- Lý đại gia, tiểu nhân có mắt không tròng, không biết ngài ở nơi này. Lão đại ngài không cần nhớ tới tiểu nhân làm gì, để tiểu nhân rời đi ngay.
- Ngươi thật là nhớ rõ ta.
Lý Hòa cười ha hả mấy tiếng, lại không có tiếp tục nói nhiều, cất cao giọng hô to.
- Vừa mới rồi kẻ nào tới hò hét đó?
Hào khách quỳ xuống kia không có mảy mảy chần chừ chỉ thẳng về phía người vỗ bàn quát to nọ. Lý Hòa cười lạnh một tiếng đi sang, mở miệng nói.
- Tiến gia làm việc, không ngờ còn có người đui mù. Con mắt này hay là đừng dùng tới nữa.
Mười mấy người trong phòng, ai nấy nào dám lộn xộn. Mọi người đều thấy được ngoài cửa có mười mấy đại hán đang đứng, đeo đao vác cung, đều là sát khí lạnh căm căm. Bọn họ càng nhìn ra được, đám người này giết người không kiêng nể gì. Chỉ hai người vào phòng, nhưng hai người này đã trấn trụ được hết tất cả mọi người ai cũng không dám nhúc nhích.
- Lý gia tha mạng, tiểu nhận quả thật không có mắt.
Trại chủ kia cũng đã quỳ xuống. Tiếng tăm Lý Hòa, y cũng từng nghe qua, còn vị "Tiến gia" Lý Hòa mở miệng nói kia y càng nghe qua rất nhiều tin đồn, biết vị sát thần này ở phủ Dương Châu và phủ Hoài An làm ra chuyện gì, bản thân y không ngờ đắc tội với hung thần như vậy.
Hào khách giang hồ dù sao chỉ là vùng vẫy trên giang hồ, cần sĩ diện thì có sĩ diện, thời điểm giống như nay, tính mạng khẩn yếu nhất. Trại chủ này côm cốp mười mấy tiếng dập đầu xuống, trên trán đã nhuốm đầy máu tươi, miệng chỉ nói là đáng chết.
Thấy cảnh hèn hạ tới nước này, đám người có mặt ở đây xem như không quen biết. Lý Hòa ngược lại không có nhìn thấy máu, đi tới một cước đá người ngã lăn ra nói.
- Tiến gia tới cửa sông Thanh Giang rồi, về sau phải có mắt vào.
Nói xong câu này Lý Hòa đã xoay người ra khỏi phòng, gã chia bài nơm nớp lo sợ đi sang đóng cửa lại. Nhưng một đám người ai còn có lòng dạ tiếp tục đánh bạc. Bọn lục lâm hảo hán kiếm sống suốt một vùng phủ Hoài An và phủ Dương Châu đa số đều biết rõ huyết án Phùng gia Dương Châu kia, chân tướng ngọn nguồn tất cả đều có chút thăm dò, theo đó cũng có hiểu biết sơ sơ về Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh, bọn họ ngược lại tầm mắt rộng hơn nhiều so với những người ngồi giếng nhìn trời ở cửa sông Thanh Giang. Còn về Thiên hộ Lý Hòa nọ, ở trong số bọn họ lại càng uy danh hiển hách, vừa nghĩ tới Lý Hòa còn bán mạng dưới tay Tiến gia, những phán đoán từ trước cũng thành chấn động, nghĩ kỹ lại đều phải cả người phát lạnh.