Hiển nhiên, sĩ thân cường hào Từ Châu đều biết rõ thế mạnh của Triệu Tự Doanh, cũng biết rõ Triệu Tiến đáng sợ, vì thế từ đầu tới cuối, bọn họ chỉ dám tìm người đi khuyên can, chỉ dám đi khóc lóc kể khổ, thậm chí không dám ngấm ngầm móc nối phản kháng. Hiện giờ Triệu Tự Doanh hòa khí với bọn hương thân, nhưng tấm gương mấy nhà bị diệt môn năm đó vẫn còn máu chảy đầm đìa trước mặt.
Triệu Tự Doanh cũng không màn tới cử chỉ như thế, chỉ cho ra kỳ hạn. Trong vòng năm ngày, tự mình báo lên số người sau đó giải tán, do Triệu Tự Doanh an bài tráng đinh đi sang hộ vệ. Triệu Tự Doanh chỉ cho kỳ hạn, không có nói hậu quả vượt quá kỳ hạn nhưng không ai dám đi hỏi thử, lòng đau như cắt, khóc trời đập đất vẫn phải ngoan ngoãn làm theo.
Mãi tới lúc này, tất cả mới hiểu rõ, tính ngàn bỏ vạn, tự cho rằng trí mưu cao minh, nhưng xét tới cùng chẳng qua là Triệu Tự Doanh nể mặt mà thôi. Hết thảy việc nhỏ bé tất cả làm hết thảy đều chỉ được tạo dựng nếu Triệu Tự Doanh ngầm chấp thuận hoặc là cho phép, chỉ cần không hứa cho phép, như vậy cái gì cũng làm không được, đây là chênh lệch thực lực.
Tới bây giờ rồi, tất cả muốn âm thầm làm chuyện gì cũng không được, có mấy nhà đùa bỡn khôn vặt, cố ý báo ít số người, kết cuộc bị vạch trần tại chỗ, cái này khiến người người ta khiếp đảm sợ hãi. Phải biết gia chủ mấy nhà đó đối số người đoàn luyện tư binh thuộc hạ chỉ biết được mấy trăm, mấy chuc, còn Triệu Tự Doanh bên đó biết rõ tới từng người một.
Sức mạnh trong tay giữ không được, vậy hãy mau đưa con cháu mình sang đây thôi. Rất nhiều con cháu trẻ tuổi "dưỡng bệnh", "yếu ớt" thoáng chốc trở nên mạnh khỏe như rồng như hổ, ngay trong đêm chạy tới Hà Gia Trang. Tuy nhiên Triệu Tự Doanh đóng cổng chính không cho bọn họ vào. Muốn làm gia đinh không có khả năng, nhưng muốn quay về cũng không được, có việc an bài cho. Trên đất Từ Châu có tráng đinh lưu dân hộ vệ, nhưng những chỗ Túc Châu, phủ Quy Đức, Bi Châu, bãi cỏ hoang còn cần người đi sang đấy.
Công việc những hộ vệ này thật không có chỗ tốt nào rồi, khổ cực thay phiên, một khắc không được buông lỏng, còn về chỗ tốt, đãi ngộ giống như tráng niên lưu dân.
Mặc dù như vậy, mỗi nhà cũng đều phải ngoan ngoãn nhận lấy, trước mắt là muốn gầy dựng tốt giao tình với Triệu Tự Doanh, cái khác cũng không màn tới nữa. Nếu như đắc tội Triệu Tiến, e rằng hết thảy đều phải tiêu tan hoàn toàn.
Vốn ban đầu bọn họ gọi Tiến gia, tuy nhiên rất nhanh đã đổi thành gọi Triệu Tiến, sau đó còn có người gọi tiểu tử kia, hiện giờ chỉ nói con trùng kia.
Đấy là người bên trong nha môn truyền tin tức tới, hiện giờ trên mặt đất Từ Châu rốt cuộc nhận biết được chỗ đáng sợ của Triệu Tiến rồi, nhưng bọn họ cái gì cũng làm không xong, chỉ dám giận không dám nói gì, chỉ còn nước đánh rớt răng nanh nuốt vào trong bụng.
- Bọn họ đi tìm Thái cử nhân, hy vọng Thái cử nhân ra mặt tìm Tiến gia phân trần. Thái cử nhân không lý gì tới bọn họ, chỉ nói là, Tiến gia nếu như ra tay bảo các ngươi giao ra toàn bộ nam nữ và sản nghiệp, các ngươi có cách nào. Có người nói muốn liều mạng đánh một trận với Tiến gia, có người nói muốn đi kinh sư cáo ngự trạng. Thái cử nhân lại hỏi, ngoài những thứ đó, các ngươi có cách nào không? Hoặc giả quan binh triều đình tới được Từ Châu chúng ta, ngươi cảm thấy sẽ tốt hơn bây giờ sao?
Đây là tin tức bên phía Văn Hương Giáo Trịnh Toàn. Lời của Thái cử nhân đánh rơi một tia hy vọng cuối cùng trên mặt đất Từ Châu. Bày ra rõ ràng từng cái bọn họ vẫn luôn chưa có nghĩ thông, hoặc giả nói không nguyện ý thông hiểu sự thật. Triệu Tự Doanh muốn làm cái gì ở Từ Châu thì làm cái đó, bọn họ vốn dĩ không cách nào ngăn cản, trừ ngoan ngoãn nghe lệnh, bọn hộ không có bất kỳ lựa chọn nào khác.
Khắp chốn Từ Châu cũng không phải nơi nơi toàn lời oán hận. Lại mục và sai dịch trong nha môn một châu bốn huyện thì rất là vui vẻ. Từ sau khi Triệu Tự Doanh phất lên, cường hào các nơi chèo kéo sang đấy, cũng theo đó cáo mượn oai hùm, trong nha môn muốn làm chuyện gì cũng rất không thuận tiện, sợ đắc tội Triệu Tiến. Không chỉ là nha môn mấy chỗ Từ Châu này có cảm giác như thế, ngay cả bên phía phủ Quy Đức và Bi Châu cũng cùng một loại. Nhưng Triệu Tự Doanh trở mặt như thế, tất cả đều rất vui mừng.
Tuy nhiên bên trong nha môn các nơi cũng đều là người tinh ranh, ai nấy đều rất là thông minh, không có thừa cơ hội tự mình ra mặt đi tìm những sĩ thân cường hào kia làm gì, mà là các nhà phái ra người thay mặt, tới nói với Triệu Tiến sự vụ khẩn yếu của lương sai.
Thuế khóa hai nơi phủ Quy Đức và Từ Châu sớm đã do Triệu Tự Doanh bên này nhận làm hết rồi, mỗi năm giao lên một con số định mức, còn dư lại đều là của chính Triệu Tự Doanh. Nhưng Triệu Tự Doanh có tới lui các nơi thế này thế nọ, tất nhiên không lẽ nào xuống tay quá ác. Thuế khóa lương thực thu được giao lên, trong tay của mình thừa lại không được bao nhiêu, nếu như cộng thêm hao phí đi thu lấy lương thực, nói không chừng còn phải gấp mấy lần. Bởi vì khống chế con số chính xác, ngay cả chỗ tốt bên trong nha môn cũng có hạn. Nếu như hiện giờ trở mặt rồi, vậy thứ phải e dè gì đó không nhiều như thế nữa, kế tiếp nên làm gì bây giờ. Tất nhiên phải thương nghi thật kỹ lưỡng một phen.
Con số đoàn luyện hương binh các nơi Từ Châu báo lên còn ít hơn một nửa so với con số thật sự Triệu Tự Doanh nắm được, có một số kẻ muốn giấu riêng. Nhưng người có lòng dạ này ngược lại là số ít, chân chính phần nhiều là giải tán toàn bộ đoàn luyện hương binh trong tay, một người không lưu, sau đó báo con số lên.
Cách làm này thật cũng dễ dàng lý giải, con số hộ vệ Triệu Tự Doanh phái sang khẳng định chẳng kém hơn con số ban đầu của mình, những người này nhà mình còn phải cung ứng tiêu phí lương bổng, như vậy số người càng ít càng có lợi, không cần phải lấy ra nhiều như thế.
Ít xuống cũng là bình thường, Triệu Tiến và bọn huynh đệ sớm đã có phán đoán. Từ Châu không cần nhiều dân tráng hương binh như thế, ít ra thì trước mắt không cần nhiều như thế. Sở dĩ giữ vững số lượng lớn như thế cũng không phải muốn đối phó bên ngoài mà là đề phòng lẫn nhau. Rất nhiều chỗ đấu đá lẫn nhau mấy chục năm, tất nhiên muốn giữ vững sức mạnh cân bằng. Hiện giờ đều phải xóa bỏ, tất cả đều là tay không, tất nhiên cũng không có thị phi và tranh chấp.
Mệnh lệnh Triệu Tự Doanh xóa bỏ hộ vệ hương binh của từng người vừa đưa ra, còn có người tiên đoán Từ Châu chắc sắp gặp đại loạn. Thật ra tổng cộng dùng không tới mười ngày, trong chợ nhanh chóng ổn định, ít đi khoản hao phí này, chẳng khác nào trong nhà thu vào nhiều hơn một khoản, về một khía cạnh nào đó đây cũng là chuyện tốt. Ngay lúc không có cách nào xoay chuyển chuyện thật sự xảy ra này, mọi người đều sẽ nghĩ tới chỗ tốt chuyện này.
Đợi sau khi bọn tráng niên lưu dân đi sang trấn thủ, tất cả càng không dám có dị tâm gì. Hóa ra cho rằng gia đinh Triệu Tự Doanh mạnh mẽ nhanh nhẹn, lưu dân nhất định phải có hình dáng chết đói xanh xao vàng vọt, vốn dĩ không đáng nhắc tới, có lẽ là Triệu Tự Doanh không nuôi nổi những người này, chia cho mọi người gánh vác.