- Vương ngự sử? Là kẻ nào?
Liên Bình An muốn ngồi vững cái chức này cũng phải biết nịnh bợ chỗ dựa vững chắc của mình là được, những người khác để ý tới cũng chẳng có hữu dụng gì, cho nên đối với anh hào, quyền quý trong triều đình cũng không quá quen thuộc.
- Chính là người năm kia hồi kinh phục chức Ngự sử Vương Hữu Sơn. Đây chính là tâm phúc của Ngự Sử Đài, sau lưng có lão đại của đảng tề, nghe nói còn là huynh đệ kết nghĩa của vị nào trong cung.
Viên ngoại lang và Liên Bình An bình thường giao thiệp không ít, nên giải thích rất tường tận.
Liên Bình An chưa quen thuộc tên họ người quyền quý, nhưng cũng biết rõ lời của Viên ngoại lang có dính líu mấy tầng ý nghĩa. Sắc mắt y trở nên khó coi, Viên ngoại lang cũng không để ý, tự nói cho hết lời của mình.
- Vương Triệu Tĩnh kia cũng thật là một công tử văn nhã. Nếu là ở kinh sư hoặc Giang Nam chắc cũng có đại danh đấy. Nhưng thế nào lại muốn làm an buôn bán. Nói là trong thành bên kia cũng sẽ đưa thiếp qua, ông bên đó chắc cũng sẽ nhận được rồi chứ?
- Không biết Lý công và Vương Ngự sử giao tình thế nào?
- Nào có giao tình gì. Nhưng thiếp đã đến đây dù sao cũng nên cho mọi chuyện suông sẻ.
Liên Bình An sau khi hỏi được tin tức này cố sức nặn ra vẻ mặt cười đáp lễ rồi vội vàng cáo từ rời khỏi.
Vừa ra đến cửa chính, Trương Vận Tiên cũng chưa kịp nhích tới gần hỏi, Liên Bình An đã phất tay gọi một tuỳ tùng đến, dặn dò vài câu, tùy tùng kia cưỡi khoái mã đi về hướng huyện thành Sơn Dương.
- Cha...
- Trở về rồi nói.
Liên Bình An sắc mặt không quá khó coi chỉ nói một câu. Sau đó nói xong bước thẳng lên kiệu, một đường cứ im lặng như thế về Liên gia. Ngồi trong phòng khách, Liên Bình An híp mắt, mở miệng chỉ bảo.
- Gọi Cao Mã Tiên đến.
Gia nhân được chỉ bảo vội vàng đi ra ngoài gọi người. Trương Vận Tiên đứng ở một bên sắc mặt càng lúc càng khó coi. Cao Mã Tiên kia chính là bang chủ bang xa phu Hà Nam, cũng hay nịnh bợ Liên Bình An. Năm trước cũng đã dập đầu nhận làm người thân, còn tặng mấy nữ nhân vào trong phủ, tháng ngày sau này chì sợ muốn cướp việc làm án của bang Sơn Đông.
Trên đất cửa sông Thanh Giang, long đầu bang chủ bang xa phu uy phong lẫm liệt, nhưng ở trước mặt một gã Đại sứ kho lương cửu phẩm giống như nô bộc. Gọi là phải đến, lại còn phải luôn tươi cười ứng đối.
Không quá lâu, Cao Mã Tiên cũng bước vào phòng. Y cao gầy, trọc đầu khoảng năm mươi tuổi, vừa tiến đến liền dập đầu, cung kính ân cần nói.
- Đại lão gia kêu tiểu nhân đến là có chuyện gì muốn sai bảo?
- Chờ đó.
Liên Bình An mí mắt cũng không nâng lên một chút, chỉ nằm đó nhắm mắt dưỡng thần.
Cao Mã Tiên cười hì hì đáp ứng rồi đứng sang một bên. Y vừa vào đã thấy Trương Vận Tiên đang đứng ở một bên. Đến lúc này mới chào hỏi, còn gật đầu cười cười.
Trương Vận Tiên trầm mặc không lên tiếng. Hai người cứ yên lặng như vậy mà đứng trước mặt Liên Bình An, bọn họ ngay cả thân phận được ngồi xuống cũng không có.
Thân là một Đại sứ kho hàng, giống như là then chốt "cắt xén", "rơi rớt" tào lương trên tào vận. Những chỗ tốt đó tụ tập hết tới khi Thường Doanh và kho lương xung quanh, sau đó được chuyên chở ra ngoài mua bán, chia chỗ vàng bạc được lợi đó tới khắp nơi. Trừ tiền mình kiếm được, còn phải dâng lễ phụng dưỡng cho lão đại ở sau lưng. Mặc dù làm việc này đã thành thường lệ, tuy nhiên cũng phải gánh chịu nhiều hậu quả.
Cho nên sự tình dính dáng mọi mặt tới tào lương ra vào ông ta đều phải nắm chặt trong tay, cũng giống như bang xa phu lúc mới đầu, lý lẽ hiển nhiên là muốn nắm chặt việc buôn bán trên giang hồ. Đại sứ kho lương này muốn nắm chặt vận chuyển bằng đường thuỷ, đưa vào tồn trữ, đem đi bán, còn có hộ vệ trông coi. Cứ lần lượt như vậy, giang hồ vùng cửa sông Thanh Giang đều bị ông ta nắm chặt trong tay.
Trên nước hay trên đất, buôn bán muối lậu, bao kỹ nữ sòng bạc, buôn người thậm chí là giết người cướp của, thủ tiêu tang vật, những cấu kết giang hồ hợp pháp hay phi pháp cũng là nghề kiếm sống bạo lực để có ngân lượng. Nắm giữ được giang hồ, những thứ đó cũng bị nắm trong tay, ai cũng sẽ không ghét bỏ nhiều ngân lượng.
Trương Đại Tiên trong lòng hiểu rõ ai mới là chủ nhân của bang xa phu, nghĩ ắt hẳn Cao Mã Tiên trước mặt cũng biết thân biết phận mình, cục diện kia là của kẻ nào. Bờ đông Vận Hà cửa sông Thanh Giang có một người buôn muối lậu, dưới trướng có hơn trăm người, dũng mãnh hiếu chiến, không chị nghe theo quản giáo kết cuộc Liên đại sứ tùy tiện sai phái, đám người buôn lậu này bị các thế lực cửa sông Thanh Giang lùa vào một góc tiêu diệt sạch sẽ, ngay cả người nhà cũng không thoát được, thật là thê thảm.
Nhìn thấy việc đó, Trương Vận Tiên cũng biết điều mà bỏ đi tư tâm. Uông Đại Cương này dẫn bọn xa phu làm ăn lẻ tẻ ra mặt kiếm cơm, tất nhiên là không được Liên đại sứ cho phép. Không đợi chỉ bảo, Trương Vận Tiên đã tự mình dẫn người động thủ còn có Cao Mã Tiên ngấm ngầm trợ giúp, sau khi xong việc được Liên Bình An khen ngợi một phen. Trương Vận Tiên một mặt vì mình có được khen ngợi vui vẻ, mặt khác càng phải kính sợ, nếu Liên Bình An này không an bài người bên cạnh mình làm sao biết rõ ràng như vậy.
Cho nên vừa mới chịu thiệt, y lập tức đến đây cầu viện, sợ mình đến chậm, Liên Bình An cho là có ý đồ khác đến lúc đó chèn ép Uông Đại Cương này không được, chính mình còn gặp xui xẻo
Trương Vận Tiên sống an nhàn sung sướng đã quen, đứng mãi không ngồi như thế này thật khó mà chịu được. Mồ hồi trên mặt cũng bắt đầu túa ra nhưng Cao Mã Tiên kia vẫn bình thường. Trương Vận Tiên đối với đầu mục phe đối địch này vẫn vô cùng cảnh giác. Cao Mã Tiên này chính là công thần nguyên lão sáng lập bang xa phu Hà Nam, lúc đấy là người nhỏ tuổi nhất, lão bang chủ chết đi đứa con cũng lên tiếp vị không được mấy ngày đã uống rượu chết đuối ở trên Vận Hà nên Mã Tiên đã tiếp vị. Hiện tại bang xa phu Hà Nam nghe nói dính dáng rất sau vào muối lậu hơn nữa còn muốn cướp việc làm ăn vận chuyển tào lương.
Đối địch lẫn nhau, Trương Vận Tiên dĩ nhiên là muốn nương nhờ sức của Liên Bình An lật đổ bang xa phu Hà Nam này. Hà huống chi Trương Vận Tiên cũng biết Liên Bình An là muốn giữ thế cân bằng sẽ không để cho một nhà độc bá.
Ý niệm trong đầu xoay chuyển, chân cẳng lại càng lúc càng nhức mỏi, mồ hôi chảy càng nhiều, mắt cũng mờ luôn. Lại nghe bên ngoài tiếng bước chân gấp gáp, chính là gã tôi tớ đi đến Sơn Dương kia nay đã về.
- Lão gia, Tri phủ và Tri huyện cũng nhận được thiếp của Vương Hữu Sơn. Tiểu nhân cũng đã hỏi rõ ràng, hai nhà đều không có giao tình với Vương Hữu Sơn.
Người hầu đầu đầy mồ hôi, thở hổn hển, hiển nhiên suốt một đường phi nước đại không ngừng nghỉ. Nghe người này bẩm báo xong, Liên Bình An híp mắt bỗng mở mắt, lạnh giọng nói.
- Hai người các người có bao nhiêu người? Không phải giấu diếm, có bao nhiêu nói bấy nhiêu.
Nào dám giấu riêng điều gì, Trương Vận Tiên lập tức nói ra.
- Tiểu nhân bên này có đến năm sáu trăm người biết đánh nhau. Nếu muốn phô trương thanh thế, có đến hai ngàn.
Mã Tiên theo sát sau nói.
- Tiểu nhân bên này có bảy trăm hảo hán biết đánh biết giết. Nếu muốn phô trương thanh thế, có đến ba nghìn.