Cả ngày hôm đó có rất nhiều người giống như Đậu Thiên Phong, đều đang hối hận, đều cũng gặp phải tình trạng giống như vậy. Từng chiếc xe ngựa xuyên qua đường lớn hẻm nhỏ cửa sông Thanh Giang, mang một đám người đầu cúi gầm khóc lóc sướt mướt rời đi, cả ngày hôm đó, trong thành rất nhiều cục diện giang hồ đổi chủ nhân.
Cục diện giang hồ chẳng qua chỉ là chuyện làm ăn rượu, gái, bạc, điếm không dính dáng quá lớn với bá tánh lương thiện, quan phủ cũng không dám quản, thật cũng không có khuấy động lên ngọn gió đầu sóng nào.
Mặc dù những cục diện này có chỗ dựa vững chắc đằng sau, nhưng Triệu Tự Doanh đã hiển hiện ra thực lực và thủ đoạn máu tanh, chúng nhân khiếp sợ không dám làm bậy. Hơn nữa người bị mang đi khỏi đoạt sản nghiệp lần này đều ngấm ngầm vạch kế đối phó hãng xe Vân Sơn, danh phận đại nghĩa và lý lẽ Triệu Tự Doanh cũng đều hợp tình hợp lý.
Nói là nói như vậy, sau khi xong việc cũng đều nghĩ ra được, đây là Triệu Tự Doanh dùng thủ đoạn lạt mềm buộc chặt. Nhưng đối phương đặt ra thế cục, sao ngươi lại không không đi chui vào, bản thân đưa tới tận cửa người ta trách sao người khác tới nhà. Người khắp nơi cửa sông Thanh Giang cũng chỉ lén lút trao đổi mấy câu, nói những người Từ Châu này chiếu tướng không khỏi quá đẹp mắt. Cứ như thế gió cuốn mây tan khẽ quét qua, cũng không mảy may lưu lại chút tình cảm, tháng ngày sau này khẳng định phải cực kỳ xui xẻo rồi đây.
Ngoại trừ Lục Nhĩ Phường đổi chủ, võ quán Giang Uy cũng thay đổi chủ nhân, có lẽ là bởi vì lần này, có người nhìn ra được võ quán này làm ăn rất tốt. Ngoại trừ võ quán Giang Uy tiếp tục mở lò luyện võ ra, bãi đất trống chất hàng vốn ban đầu là của bang xa phu Hà Nam ngoài thành cũng bị khoanh lại dựng lên một võ quán, gọi là võ quán Vân Sơn. Võ quán Giang Uy đó cũng đổi bảng hiệu, tên là võ quán Triệu gia.
Võ quán Vân Sơn kia ngay ngày khai trương thanh thế không nhỏ, ước chừng hơn bốn trăm người trẻ tuổi bái làm môn hạ, võ quán Giang Uy này cũng có hơn hai trăm người. Hãng xe Vân Sơn kia cũng mới mời thêm ba trăm hộ vệ đi theo đoàn xe, trừ những thứ đó còn có hơn trăm người hộ vệ cưỡi ngựa.
Tất cả đều không phải kẻ đui mù, cũng không phải thằng ngốc. Trận thế này vừa bày ra, mặc kệ là ai cũng im hơi lặng tiếng, lòng dạ gì cũng đều tan thành mây khói.
Nói hãng xe Vân Sơn này lúc đầu mạnh lúc sau yếu, nói người Từ Châu đấu đá lẫn nhau, nói bọn chúng thực lực không đủ. Nhưng nay vừa giơ tay đã bày ra tới hơn ngàn nhân mã, hơn nữa còn trú đóng thường xuyên ở nơi này. Ăn xài và thực lực như thế chỉ sợ Thủ bị Sơn Dương bên kia cũng không làm được. Cho dù vị Phó tổng binh Lang Sơn bên kia nói phái ra ngàn người cũng phái liền ngàn người ra được sao?
Hơn nữa, ngàn người trẻ tuổi này đều chẳng kém nhau, đám tiểu tử nhanh nhẹn khỏe mạnh hơn người, thứ đồ trong tay cũng đầy đủ, đều là trường mâu đại đao, ngựa kia cũng đều là tuấn mã khỏe mạnh, nghe nói lúc thao luyện còn nhìn thấy khôi giáp, Triệu Tự Doanh này có lẽ lấy hết vốn liếng nhà mình sang đây hết sao?
Mặc kệ Triệu Tiến bên này cứng rắn nắm lấy cục diện hay là thế nào, ngàn người này vừa tới, toàn trường hoàn toàn bị trấn trụ. Hơn ngàn tinh nhuệ cộng thêm sức người bang xa phu điều động ra được trấn áp thu phục đầu trâu mặt ngựa trên mặt đất cửa sông Thanh Giang, đó thật là giết gà dùng dao mổ trâu rồi.
- Ít nhiều có lão huynh ngươi nhắc nhở, bằng không một lần này ta còn thật muốn thử một chút. Không cam lòng lắm ru. Làm ăn lâu như vậy, bị một tiểu tử chưa mọc đủ lông cánh trong mười mấy ngày đoạt đi mất. Không ngờ rằng hắn thật sự còn thủ đoạn này. Rõ ràng có thực lực như vậy. Hiểm thật, đáng gờm thật, thiếu chút nữa đã động vào rồi. Tới lúc đó thật phải chuốc lấy họa lớn rồi.
Liên Bình An vừa lau mồ hôi vừa nói, cả mặt đều là thần sắc nghĩ mà sợ hãi.
Bên ngoài huyên náo sóng gió ầm đùng, Đại sứ kho lương Liên Bình An bên này lại vô cùng yên ắng, trong tối ngoài sáng ông ta đều không có ra mặt xuất thủ, tất nhiên không có người nào tìm ông ta gây rắc rối.
Lúc này Liên Bình An vừa nghe bẩm báo của tâm phúc thân tín hỏi thăm được, vừa chuyện trò với một vị cai đầu trên tào vận.
Cai đầu kia hơn có chút đắc ý, dù sao là trước đó mở miệng khuyên bảo, lúc ấy còn nhận được chút xem thường oán giận, hiện giờ xem lại, cũng là bói quẻ biết trước, tránh khỏi một hồi tai họa thật lớn.
- Nói mãi các người đều là không tin. Triệu Tiến kia có cục diện to lớn ở Từ Châu. Dưới tay có một hổ, một phượng, một báo, một gấu, một sói, một chó, ai nấy đều là hạng người đáng gờm. Dương Châu bên kia sớm đã chịu thiệt rất lớn, Các người còn không thức thời.
Trong võ quán Vân Sơn lúc này có người tạm thời dùng gạch vây quanh thành một miếng đất, bên trong đốt rơm rạ và củi khô, người ở ngoài thỉnh thoảng ném đồ vào đốt cháy, khói đặc dâng lên cuồn cuộn.
Tề Nhị Khuê chống nạnh đứng ở giữa sân, gân cổ hô lớn.
- Đừng luyến tiếc mấy bộ y phục này. Dính máu thì phải thiêu hủy. Quay về nhị ca mua đồ mới cho các ngươi. Đao cũng lau chùi sạch sẽ. Nước đó nhớ rõ xuống sông lấy. Đừng buông thả, chớ có lười biếng, khuôn phép của Tiến gia tất cả đều biết rõ.
Mấy chục đại hán thuộc hạ của y đa số đều đang lau chùi phác đao, vải che mặt và y phục mặc xông vào võ quán Giang Uy ngày đó có người thu dọn, vứt vào đống lửa bên đó thiêu rụi.
Ở một phía khác, cung thủ Triệu Tự Doanh đang bôi mỡ cho dây cung, bảo dưỡng thân cung như mới. Phương nam ẩm ướt, nếu như thỉnh thoảng chăm sóc cũng rất dễ dàng tổn hại.
Ngày đó bọn cung thủ trước tiên bố trí sẵn ở xung quanh võ quán Giang Uy, có người chỗ nóc nhà cao quan sát. Sau khi đợt tên thứ nhất và thứ hai bắn vào, các đợt còn lại đều rơi vào khoảng trống. Bên này bắn xong mấy lượt cũng không ham chiến, lập tức rút lui, còn Tề Nhị Khuê dẫn theo thuộc hạ của mình cầm phác đao giết vào. Trên nóc nhà hàng xóm võ quán Giang Uy, thì có bốn cung thủ xạ thuật xuất chúng trấn thủ. Bọn họ gánh vác việc bắn lén Tưởng Đại Thành còn có dọn sạch người gây phiền phức chống cự lúc đánh nhau.
Giết qua một lượt, ngày hôm sau Ngụy Mộc Căn mang theo một đám hán tử giang hồ đội Nội Vệ lần lượt tới từng chỗ "thu nợ". Những kẻ trong lòng có ý đồ xấu kia, cường hào trên đất cửa sông Thanh Giang này tránh thoát đợt sóng đầu tiên thì lần này hoàn toàn nhà phá sản nghiệp bị đoạt mất, cái gì cũng không chừa lại. Nhưng chuyện làm tới nước này không đáng phải giết người giữa ban ngày ban mặt chỉ cần làm cho khiếp sợ là đủ rồi.
Đối với những hạng người tham lam này giết chết chúng không bằng khiến cho bản thân chúng không còn đồng nào, trừng phạt như vậy càng thêm tàn khốc.
Sau khi trải qua lần này nếu có ai còn muốn mưu đồ gì với Triệu Tự Doanh và hãng xe Vân Sơn thì hẳn là đầu óc bị hư rồi. Đặt sức mạnh đủ trấn áp, lại lộ ra thủ đoạn sấm vang chớp giật, ai cũng không dám không phục.
Sở dĩ nắm rõ mọi chuyện như vậy là vì Nghiêm mặt đen và mấy người buôn muối Từ Châu đã tới cửa sông Thanh Giang bên này, tìm được bọn dân buôn muối lậu, thông qua bọn họ nắm bắt được tình hình trên giang hồ trên đất này. Bề ngoài còn có làm ăn buôn bán với tiệm buôn Tôn gia, những người này ra mặt sẽ không khiến cho người khác để mắt tới.