Theo cách gọi bên trong Triệu Tự Doanh, tất cả người ngoài gia đinh Triệu Tự Doanh đều gọi thành là đoàn luyện Từ Châu nhưng đối với bên ngoài lại không phải nói như thế, ở chỗ nào thì chính là hương dũng chỗ đó. Một đội người này nếu như cộng lại toàn bộ, gần năm ngàn người, nếu như có tên gọi chính thức khó tránh khỏi sẽ khiến cho mọi người e ngại và nghi kỵ cho nên phải che lấp một phen.
Cả Từ Châu đều bị những sắp xếp đó của Triệu Tự Doanh khuấy động, hễ là người có gia nghiệp đều vô cùng lo lắng, nhà vợ của Triệu Tiến là Từ gia cũng không ngoại lệ.
Hóa ra lúc Triệu Tiến và bọn huynh đệ nghị luận hữu ý vô ý đều né Từ gia ra, nhưng Triệu Tiến về nhà tình cờ nói tới, Từ Trân Trân lại vì đại nghĩa không quản người thân. Nàng cứng rắn muốn nhà mình buông bỏ hết người ở Cảnh Sơn, vả lại còn muốn một lần đuổi đi hết.
Từ Trân Trân nói rất thành thật với Triệu Tiến.
- Phụ thân và em trai của thiếp hai người lẻ loi, mấy vị thúc thúc tin cẩn được đều đã già yếu. Thiếp chung quy không đích thân ở nơi đó, hiện giờ sớm đã có không ít người giở trò rồi. Đặt một số người Triệu Tự Doanh sang đấy cũng khiến cho bọn họ ngoan ngoãn một chút.
Ngoại trừ những thứ này, mấy trăm tráng niên trong xưởng sắt và mỏ quặng Từ gia Cảnh Sơn cũng bị điều động lại đây.
- Nếu như buông tha Từ gia, người khác nhìn thế nào. Ít nhất cũng sẽ làm chút thông đồng cầu xin che chở.
Từ Trân Trân đối với nhà mình quả thật là không lưu tình chút nào, Triệu Tiến chỉ biết cười khổ.
Đối với khả năng này hắn tự mình đã có đối sách, tai mắt theo dõi chặt chẽ, ai dám đùa bỡn làm những chiêu trò này, phạt nặng tất cả. Nhưng bên ngoài lại phải làm cho dễ coi, tránh cho Từ Trân Trân trong khi mang thai không vui vẻ, lại không nghĩ rằng quyết đoán của chính nàng còn phải dứt khoát thẳng thừng hơn hắn.
Phụ thân Đổng Băng Phong ở bên trong Từ Châu vệ bày tiệc rượu lớn, người có vai vế của Từ Châu vệ đều tới chúc mừng, ngay cả Chu tham tướng cũng phái người đưa lễ mừng tới. Từ nay về sau con trai Đổng gia cũng là đại nhân vật, tất cả dĩ nhiên phải nịnh nọt thật nhiều vào.
Bởi vì có Đổng Băng Phong ở Triệu Tự Doanh, địa vị Đổng Cát Khoa trước giờ chẳng kém hơn mấy vị Chỉ huy sứ, hiện giờ địa vị này đã là cao nhất rồi, bởi vì không có mấy người xem Triệu Chấn Đường là người xuất thân Vệ sở.
Từ Châu vệ tuy rằng bởi vì đi khắp nơi nhờ nói hộ không có giống như thế lực khác ở Từ Châu nhưng mở rộng lại cản không nổi, tình thân người nhà mình vẫn phải cho. Con cháu Từ Châu vệ không có bị hoàn toàn rút sạch, tuyển lựa kỹ càng trong đó ra hai mươi mấy người võ nghệ xuất chúng, người khác chia thành hai đội, một đội đi Túc Châu, một đội đi Khổng Gia Trang, âm thầm hứa hẹn, nếu như Triệu Tự Doanh mở rộng lần nữa, người Từ Châu vệ sẽ được suy xét đầu tiên.
Mặc dù có sai lệch nhất định so với dự đoán, nhưng làm sai chính là làm sai, bọn người có vai vế Từ Châu vệ vừa cười nói không việc gì, vừa âm thầm oán giận lẫn nhau.
Sắp sửa phải sang tháng ba rồi, chuyện tân đinh Triệu Tự Doanh bắt đầu trở nên không còn trọng yếu như thế, bởi vì chợ lớn xung quanh Hà Gia Trang đã tiến vào thời điểm tốt nhất. Từ Châu không biết bao nhiêu người kiếm tiền phái tài bên trong đó, đối với bọn họ cái này mới là cấp bách nhất.
Chỗ tốt cửa sông Thanh Giang bên kia lấy không được rồi, vậy cũng chỉ đành đợi cơ hội, Tiến gia không bạc đãi người nhà mình, cái này cũng là có bia miệng đấy, tuy nói lần này nghiêm khắc hơn, hi vọng về sau sẽ không như thế.
Sau khi đánh lớn lần đó, khắp nơi cửa sông Thanh Giang đều bị thế lực lớn mạnh của Từ Châu làm cho khiếp sợ, trong lúc nhất thời ai nấy im bặt, chốn chốn cúi đầu.
Nhưng trải qua cuộc chiến lần đó và áp chế chấn động như sấm sét kế tiếp sau đó, người Từ Châu và hãng xe Vân Sơn lại im hơi lặng tiếng. Xa phu, xe ngựa của hai bang xa phu trước kia nhanh chóng được chấn chỉnh tập họp tới chỗ hãng xe Vân Sơn. Đông đi xuân tới, việc kiếm sống khắp nơi cửa sông Thanh Giang theo đó hưng thịnh, bang xa phu cũng không lo âu thiếu việc làm, vận chuyển vô cùng bình thường.
Tuy nhiên lúc này đây điều động nhiều người như thế, đổ nhiều máu như vậy, chẳng lẽ là vì việc làm ăn của hãng xe lớn này.
Tuy nói việc làm ăn đích thật không nhỏ. Cũng có nghe đồn rằng hãng xe Vân Sơn và Liên Bình An Liên đại sứ ngầm đạt thành hứa hẹn với nhau, bắt đầu chen chân vào việc buôn bán tào lương. Chuyện làm ăn này quá lớn, tất cả không dính vào được cũng chỉ đành nghe ngóng, nhìn ngó.
Nhưng đột nhiên yên ắng khiến cho giang hồ chợ búa cửa sông Thanh Giang cảm thấy người Từ Châu đột nhiên biến mất, những người lưu lại kia cũng vẫn luôn ru rú không nhúc nhích bên phía hãng xe Vân Sơn, thậm chí còn không ít người rời đi.
Không giương nanh múa vuốt, không tỏ rõ sức mạnh, thậm chí nhìn không có gì cầu cạnh, chẳng lẽ người Từ Châu sức cùng lực kiệt? Cái phán đoán này cũng không phải mơ tưởng. Dù sao ở quê hương đất mình là một chuyện, ở đất lạ lại là chuyện khác, lòng người nhớ nhà, hoặc là cung ứng không đủ, hoặc là ở sào huyệt xảy ra đấu đá, những điều này cũng có khả năng.
Một khi đã như vậy, mọi người thử xem những người Từ Châu này chịu đựng được bao lâu, có lẽ không cần ăn quá nhiều thiệt thòi nữa rồi.
Mới đầu ngày hai mươi lăm tháng hai hôm đó, người làm ăn buôn bán lén lút, chính đáng, cửa tiệm, hiệu buôn khắp nơi cửa sông Thanh Giang đều có xa phu hãng xe Vân Sơn Tự tới cửa, xa phu nói chuyện rất khách khí. Nhà các ngươi làm ăn may mắn phát tài, mỗi tháng vào vào ra ra khẳng định có không ít khách nhân, hàng hóa, việc làm ăn chở người kéo hàng này đều giao cho chúng ta.
Có một số tiệm buôn kho hàng đích thật hàng hóa ra vào hàng loạt, ngoại trừ xe ngựa tự mình nuôi dưỡng thì phải đi thuê mướn hãng xe. Hóa ra chỉ là muốn làm ăn, cái này thật không có gì. Nhưng tửu lầu, quán ăn còn có một số cửa hiệu châu ngọc trang sức, những chỗ đó thì không cần dùng tới xe ngựa. Những người hãng xe cũng nói chuyện rất khách khí, có lẽ lúc nào đó cần dùng tới, mướn lâu dài hai chiếc hoặc là mấy chiếc xe ngựa, mỗi tháng chỉ nộp một khoảng tiền xe nhất định, lúc cần dùng thì có xe ngựa sang ngay, đây là chuyện rất thuận tiện.
Nói tới chỗ này, tất cả cũng đều hiểu rõ ý là gì, chẳng qua là muốn moi tiền lệ thường. Bọn xa phu ra giá cũng không quá đáng, cửa hiệu nhỏ năm chiếc xe, cửa hiệu lớn năm chiếc xe, mười chiếc xe, hơn nữa tiền xe này không chiếu theo giá trong chợ. Tiểu điếm một năm không tới tám lượng, cửa hiệu lớn cũng không tới mấy mươi lượng. Hơn nữa những kẻ này thật có lòng muốn làm ăn, phần tiền này không cần nộp vội.
Gia đình đứng đắng mở tiệm làm ăn buôn bán, đều coi trọng hòa khí sinh tài, người Từ Châu đoạn thời gian trước đánh giết một trận lớn, rất nhiều người cũng có nghe thấy, phần tiền này nếu như đã không nhiều, nên giao cũng liền giao ra, vả lại giao cho ai không phải giao, hãng xe Vân Sơn ít nhất còn ôn hòa thu nhận cũng tốt hơn nhiều so với những kẻ hình dạng ác ôn kia tới cửa.