Mã Xung Hạo không nhận lời này, chỉ buồn bực đuổi người ra ngoài.
- Đều trở về dọn sạch cục diện của mình. Về sau có chuyện mất mặt như vậy nữa, cả đám chúng ta cũng không cần làm quan sai gì nữa. Bỏ hết ngày ngày lo bận đón năm mới đi.
Đám Thiên hộ mặt nhăn mày nhó khom người cáo từ, rời khỏi căn chính đường này, có người quay đầu nhìn quanh lập tức biến đổi sắc mặt, đứng tại đó oán giận mắng.
- Chính nhà hắn hằng ngày vang lên tiếng đàn ca hát xướng. Vừa nói phải ra mặt con mẹ nó một lời cũng không thốt ra. Hạng người hèn nhát chỉ có bản lãnh mồm mép.
Mấy người đồng thanh phụ họa, hùng hùng hổ hổ đi ra ngoài, bọn họ không lo lắng có người nào đó sẽ mật báo. Các chốn của bọn Cẩm Y Vệ Nam Kinh đều là người của chính bọn họ, Mã Xung Hạo kia không mang người nào sang đây.
Đuổi đám Thiên hộ rời đi, cáu gắt trên mặt Mã Xung Hạo đã không còn thấy nữa, lại trở thành buồn nản và âm trầm, yên lặng một lát lại nói.
- Ngươi lặp lại điều mắt thấy tai nghe bên đó một lượt. Một chút cũng không được bỏ sót.
Cẩm Y Vệ từ nam chí bắc đều sống an nhà sung sướng, so với người bình thường, đều phải phú quý nõn nà hơn nhiều, nhìn càng giống phú thương mà không giống quan lại. Nhưng hán tử trung niên đứng ở sau lưng Mã Xung Hạo đó, sắc mặt lại có chút ngăm đen, dáng người cũng có chút khỏe mạnh, đây thật là giống thương nhân buôn bán khắp nơi. Hán tử trung niên đó nếu như đi ở trong đám đông vốn rằng sẽ không bị người ta nhận ra, thật sự là một người quá bình thường, không có chỗ nào để kẻ khác để mắt tới. Ngược lại mặc bộ phi ngư* đi liền với thanh thêu xuân đao này, lại có vẻ không hợp lắm.
(phi ngư là y phục của Đông Xưởng Cẩm Y Vệ, hình dáng giống như con cá đang rời khỏi mặt nước nên gọi là phi ngư)
Tất cả đối với vị này thật không dám có mảy may khinh mạn, đây là một trong những người Mã Xung Hạo từ kinh sư mang tới, tới hiện tại mọi người cũng không biết vị này tên thật là gì, chỉ khách khí gọi một tiếng "Mã đại ca".
- Thủ hạ của Triệu Tiến kia gọi là gia đinh. Chiếu theo những gì ty chức thấy, gia đinh này không kém hơn chút nào so với gia đinh thân vệ của võ tướng các nơi Đại Minh. Nuôi rất to lớn khỏe mạnh, luyện rất tinh nhuệ, hợp lại chia ra, càng có dáng vẻ binh mã đệ nhất đẳng, người như vậy có chừng ba ngàn.
- Trên dưới Từ Châu đều nghe theo hiệu lệnh của y. Phụ thân y là Phó tổng bổ đầu nha môn, cha của gã đầu mục thứ hai là Tổng bổ đầu. Còn có cha của một gã huynh đệ là Thiên hộ của Từ Châu vệ. Những kẻ đó trông coi Từ Châu nước tạt không lọt, căn bản không có chỗ xuống tay.
Mã Xung Hạo ở nơi đó nhíu mày nghe, nghe thấy lời cuối cùng thấp giọng hỏi.
- Mã Lục, chúng ta làm việc cũng không phải kể chuyện. Mấy kẻ kể chuyện kia mở to mồm ra đã nói là mười vạn binh. Một tên côn đồ Từ Châu như y, trong tay lại có được mười vạn người sao? Còn có ba ngàn gia đinh này? Trong tay Tổng binh Cửu Trấn có được bao nhiêu người, ông ta lấy ra được ba ngàn người không? Ngươi là kẻ ta tin cẩn nhất, cho dù ngươi không nhìn thấy ta cũng sẽ không trách tội ngươi gì cả. Nhưng ngươi cũng không được nói bậy bạ.
Mã Lục kia nói rất là trịnh trọng.
- Lão gia, từng câu từng chữ của tiểu nhân đều là thật. Năm đó lão gia ngài cứu tiểu nhân ra khỏi đại lao Nam Trấn phủ ti, tiểu nhân từng phát lời thề độc, tuyệt sẽ không có một mảy may giấu diếm lão gia. Nếu như lão gia không tin lời tiểu nhân nói, tiểu nhân sẵn lòng phát thệ, hoặc là tự chặt cánh tay này.
Mã Xung Hạo bực bội khoát tay nói.
- Ta và ngươi không cần phải làm những thứ đó. Nếu chiếu theo lời người nói như vậy, đó há không phải bắt không được sao.
Không đợi Mã Lục đó mở miệng, Mã Xung Hạo tự mình nói ra trước.
- Bắt được, chỉ có điều phải chết rất nhiều người, vả lại nói không chừng còn sẽ tạo thành cục diện đại loạn. Sau khi xong việc truy cứu tới, Trịnh nương nương bao che không được chúng ta. Chí ít cũng bị giao ra, đổi người khác tới Nam Kinh bên này làm việc ở chốn phồn hoa này,
Mã Lục thêm vào nói.
- Hiện giờ cục thế này, chỉ bằng vào hai tên Phó tổng binh Lang Sơn và Tham tướng Từ Châu khống chế không nổi. Nói không chừng cần ba tỉnh họp lại tiêu diệt. Vả lại bên đó còn là tào vận trọng yếu, Triệu Tiến đó ở Bi Châu cũng là hạng người nói không hai lời, nếu như cắt đứt tào vận, cho dù vạn tuế gia không thượng triều cũng phải bị kinh động.
Mã Xung Hạo lông mày dựng ngược, ở nơi đó buồn bực nói.
- Chỗ Từ Châu thâm sơn cùng cốc kia, một tên côn đồ như y sao gầy dựng ra được cục diện lớn như thế. Sau lưng thật không có người dạy y sao?
Mã Lục kể lại vô cùng cặn kẽ.
- Có lẽ có hai người. Thúc thúc của Triệu Tiến đó năm đó tòng quân các nơi, về sau mang theo thương thế bệnh tật đầy người quay về Từ Châu. Lại còn trong đám huynh đệ kết bái của Triệu Tiến có một gã Vương Triệu Tĩnh. Phụ thân kẻ này là Vương Hữu Sơn làm Ngự sử của Đô Sát Viện. Vương Hữu Sơn này cũng không phải hạng hủ nho kia, cũng không phải kết bè kết đảng với người trong Đông Lâm mưu lợi. Ngược lại giao hảo với mấy vị nội cung. Người cỡ đó đều rất thông minh. Một văn một võ này, có lẽ chính là lai lịch của Triệu Tiến.
Mã Xung Hạo khen ngợi một tiếng nói.
- Cũng chỉ có ngươi nghe ngóng được cặn kẽ như thế. Trông cậy đám xương cốt mềm nhũn Nam Kinh đó, thật sự làm không nên việc gì. Có cơ hội thật phải đi xem thử, Triệu Tiến này có phải đáng gờm như ngươi nói như vậy hay không. Lần này ngươi vất vả rồi, chi phí bao nhiêu lãnh bấy nhiêu, đi sang quầy tiệm buôn lãnh thêm sáu trăm lượng đi sông Tần Hoài tìm thuyền hoa vui sướng mấy ngày.
Bên kia Mã Lục khẽ khom người mở miệng nói.
- Đô đường, Triệu Tiến bên đó rất cẩn trọng. Bên đó muốn làm loạn, e rằng sẽ không nhỏ như Hao Bái ở Ninh Hạ. Trong tay Hao Bái cũng chẳng quá có gần ngàn cung mã thành thục. Sự việc lần đó chết bao nhiêu quan to...
Mã Xung Hạo không mấy vui vẻ khoát tay nói.
- Ta sẽ dè chừng. Phía nam này có tiền nhiều như thế, cũng không cần phải dán mắt vào một nhà đó, ngươi đi xuống đi.
Nhìn Mã Xung Hạo ngồi ở nơi đó, Mã Lục muốn nói nữa, chần chừ một chút vẫn phải xoay người nhưng còn chưa đi tới trước cửa lại nghe thấy Mã Xung Hạo đằng sau vỗ tay thật mạnh. Mã Lục quay đầu, lại nhìn thấy Mã Xung Hạo trên mặt lộ ra thần sắc cực kỳ hưng phấn, ngoắc tay bảo y đi sang.
- Tên côn đồ họ Triệu ở Từ Châu kia nếu như làm phản gây loạn, tới cuối cùng khẳng định phải rơi vào cảnh ngộ bại vong chứ đúng không?
- Cái này lẽ dĩ nhiên. Từ Châu tuy rằng hoang vu nhưng dù sao là nơi đường xá then chốt, lại nằm ở chỗ yếu hại như Nam Trực Lệ này. Một khi có loạn, tất nhiên bốn phương sẽ tiêu diệt. Binh mã của Nam Bắc Trực Lệ, Hà Nam Sơn Đông cũng phải điều động hết tới. Triệu Tiến Từ Châu kia cho dù có bản lãnh lớn bằng trời cũng chẳng qua là tên côn đồ thôn dã làm sao đương cự lại được với đại quân triều đình, tất nhiên là người chết tộc diệt.