Nói chuyện rất nhanh, ý niệm trong đầy xoay chuyển cũng rất nhanh, đoàn pháo hoa kia bay cũng rất nhanh, hơn nữa càng bay càng nhanh, trong tiếng hô quát loạn cào cào trong sân, Tưởng Đại Thành nghe thấy tiếng rít, tiếng mũi tiễn rít gào phá không.
Mũi tên? Tên lửa? Đây chính là chỗ cửa sông Thanh Giang cách Vận Hà không quá xa, đây chính là đất thủ phủ, sao có người dám bắn tên?
Tưởng Đại Thành nhận ra được là tên, nhưng đầu óc lại xoay chuyển không tới, y không ngờ rằng ở nơi này có người dám bắn tên, hơn nữa còn bắn tên vào võ quán này.
Mũi tên lửa kia gào thét rơi xuống, mọi người võ quán trong sân đang diễn võ, một người ở giữa nhà vội vàng không kịp đề phòng bị mũi tên kia xuyên thẳng từ sau lưng. Tên bắn vào mình trần, không nói tới phòng ngự gì, hơn nữa bắn ở khoảng cách này, chẳng khác gì là ở trời cao ném xuống từng mũi tên, không phải trọng giáp đều rất khó phòng bị.
Một mũi tên đó ngược lại không có trúng ngay chỗ yếu hại chỉ nhìn thấy hoa máu văng khắp nơi, người nọ lớn tiếng kêu thảm ở trên đất, trong sân mọi người không biết làm sao, càng có người đứng xem ở vòng ngoài không biết xảy ra chuyện gì, loạn thành một cục.
Nhìn thấy xung quanh sân lại có vài đốm lửa chập chờn bay tới, rất nhanh lại có mười mấy đốm lửa đuổi theo, Tưởng Đại Thành che lấy đầu cúi thấp xuống, y cảm thấy cả người mình cứng đờ, cổ họng thít chặt, ngay cả hô cũng không ra tiếng.
Tiếng rít sắc nhọn dày đặc, tiếng kêu thảm bùng lên, lại có hai mươi mấy người ngã nhào, hiện giờ ai cũng biết rõ có người bắn tên sang đây rồi. Trong sân loạn hết cả lên rồi, ai nấy đều đi tìm chỗ tránh né, nhưng nhiều người thế này chen chúc ở nơi nào được, trong lúc luống cuống sao tản ra được, rống giận, kêu kinh hãi và tiếng khóc xen lẫn vào nhau giống như một nồi cháo đang sôi.
Tưởng Đại Thành đứng ở trên bậc thang, coi như là chỗ cao, nhất thời cũng không có người chạy sang, cả người y run rẩy, cuối cùng kịp tỉnh táo. Dáng vẻ uy mãnh của y đã không còn thấy nữa rồi, đây vốn dĩ không phải đánh nhau lẻ tẻ, đây là đánh trận. Tưởng Đại Thành đột nhiên hiểu ra được đây nhất định là đám người Từ Châu làm.
Vừa mới kịp hiểu ra, nhướng mắt xem, lại nhận ra trên nóc nhà đối diện con đường ngoài võ quán đứng hai người. Hai người này mặc y phục tối màu, trên tay cầm cung lớn, đang giương cung lắp tên ngắm ngay chính mình. Hẳn là đang giương cung lắp tên, bởi vì bản thân y ở ngoài sáng, người khác ở trong tối thấp thoáng nhìn không được rõ, đây là y đoán ra được thôi.
Đây hết thảy đều trong lúc lửa cháy tới chân, Tưởng Đại Thành nhận ra mình đang bị cung tiễn nhắm trúng, thật giống như trở về lại lúc nhỏ lần đầu tiên gặp phải rắn, bị mắt rắn nhìn chằm chằm cả người đều không nhúc nhích nổi.
- Sư phụ, mau tránh ra.
Một tên đồ đệ hét to, Tưởng Đại Thành lúc này mới kịp nhận ra, tức thì đã muốn cúi đầu rụt người lại, nhưng trong sân loạn cào cào, hiện giờ đã không có người màn tới y, còn chưa kịp né người đã bị người đụng một cái, thân mình vừa nghiêng cử động cũng chậm nửa nhịp.
Tiếng rít sắc nhọn vang lên, một mũi tên bắn nhanh tới. Rốt cuộc là người võ nghệ cao cường mở võ quán, trong gang tấc còn kịp thời nghiêng người, mũi tên phóng nhanh tới cổ họng bị y đột ngột lách mình né khỏi. Nhưng tránh được chỗ yếu hại, chỗ khác lại tránh không được, bị một mũi tên bắn trúng vai, đau đến rống to, cử động cũng dừng lại.
Lại một tiếng "xoạt" lần này Tưởng Đại Thành né không kịp nữa, một mũi vũ tiễn đã cắm vào sau ót của y, Tưởng Đại Thành ngã xuống thẳng đờ.
Hiện giờ đã không người nào bận tâm tới Tưởng Đại Thành, tên lửa không biết từ chỗ nào bắn tới vẫn không dứt, bắn vãi vào cái sân này, còn có cái rơi vào đầu tường, nóc nhà. Người trong sân trước đó thật sự quá đông, chen chúc va chạm loạn thành một cục, muốn tránh cũng không tránh được, tên rơi xuống liền có thương vong.
Gần bốn lượt mưa tên bắn sang, người trong sân chết thì chết rồi, vào phòng thì vào phòng, còn có không ít người núp ở góc tường, thậm chí nắm được cái xác làm thành lá chắn cho mình, ai nấy còn chưa hoàn hồn nhưng tên đã dừng rồi.
- Sư phụ chết rồi, sư phụ chết rồi.
Mấy tên đồ đệ của Tưởng Đại Thành gào to xé ruột xé gan.
Còn không đợi bọn họ hô xong, chỉ nghe thấy đại môn khép hờ vang lên một tiếng uỳnh đùng thật lớn đã bị người ta phá mở, nhìn ra mấy chục đại hán che mặt thân mặc áo đen tay cầm phác đao xông vào.
Sau khi những đại hán che mặt đó xông vào cũng không nói nhiều, nhìn thấy có người chặn đường trước mặt, cầm đao chém liền. Người trong võ quán hiển nhiên không ít, nhưng lúc này đều không nghĩ tới cầm lấy khí giới, sao ngăn cản được phác đao này chém xuống.
Tiếng kêu thảm liên thanh, máu tươi vẩy ra, lại là một loạt chết bị thương cũng có người không cam lòng chịu chết, ven tường sân cũng có giá đặt binh khí, trên đó có đầy đủ binh khí dài ngắn, có người lấy binh khí trên giá xuống, gầm lên tiến tới. Chỉ có điều lúc này, mũi tên gào thét lại vang lên, hễ là kẻ cầm binh khí lên đều bị bắn chết sạch.
Đến lúc này, người ngây thơ hơn nữa cũng biết rõ, trừ tên lửa bắn từ nơi xa tới chỗ cao gần kề sân cũng có người nhắm vào bên trong, mình hiện giờ chính là miếng thịt trên thớt.
Chống cự gì cũng không còn, trong sân vốn dĩ không cách nào đánh nhau, thế nào cũng phải chết, chạy trốn giữ mạng là cấp bách nhất, cũng có người quỳ xuống đất gào khóc dập đầu, càng có nhiều người chạy vào trong phòng, vào được hậu viện, chính đường, cung tiễn thế nào cũng bắn không tới được, có lẽ từ cổng sau chạy trốn được.
Vừa động ý nghĩ này, bọn họ ngược lại nhận ra mình chọn đúng rồi, đám đại hán kia chỉ động thủ trong sân, lại vốn dĩ không vào trong chính đường, phòng ốc, ngay cả bậc thang cũng không bước lên, tất cả lại chen chúc đấm đá lẫn nhau, vào phòng chính là an toàn.
Bọn đại hán che mặt cầm phác đao tới đã nhanh, đi càng mau. Sau khi mấy chục người trong sân nằm trong vũng máu, những đại hán đó cũng không có truy đuổi cũng không có để ý tới người co rút ở xung quanh run như cầy sấy kia, mà là huýt gió mấy tiếng, bước nhanh rời đi từ cổng trước, lúc sắp đi còn đóng lại cổng lớn bên ngoài.
Người có tâm tư mau lẹ bước nhanh mấy bước muốn mở cổng đi xem thử đối phương đi hướng nào, vừa mới giơ đầu ra lại một mũi tên bắn xuống, lần này không còn một người nào dám nhúc nhích nữa.
Gào khóc kêu la thảm thiết, ngoài mấy con phố cũng đều nghe thấy được, tên lửa rơi vào đầu tường nóc phòng, có cái tắt, có cái thì bốc cháy, nhưng tất cả lại không dám nhúc nhích, trơ mắt nhìn thế lửa càng lúc càng lớn.
Có không ít người men theo cổng sau chạy trốn, không quá nửa canh giờ, người võ quán Giang Uy này mới ngớ người hiểu ra được tập kích kết thúc rồi. Cũng chính vào lúc này, láng giềng bốn phương tám hướng mới bắt đầu tuôn ra cứu viện. Đường phố chỗ cửa sông Thanh Giang này phòng ốc quá mức chật chội dày đặc, một nhà rước lấy họa, rất dễ dàng lan tới hộ dân gần kề xung quanh.
Dập tắt thế lửa, vận chuyển xác người chết bị thương, những người võ quán Giang Uy mới biết được, hàng xóm láng giềng xung quanh rất nhiều nhà đêm hôm đột nhiên có người mạnh khỏe che mặt đi vào, cho bọn họ ngân lượng, tiền đồng bảo bọn họ chớ có lên tiếng, sau đó những kẻ kia hoặc là đóng cửa ở trong sân, hoặc là bò trên nóc nhà.
Ở chỗ võ quán Giang Uy này, không riêng gì là người của chính bọn họ, còn có các lộ nhân mã sang đây tán tụng và đưa tin, từ trong ra ngoài chết bị thương đều không ít, nhưng cũng có không ít người sống sót. Lòng dạ cổ vũ võ quán Giang Uy đánh nhau với người Từ Châu đã sớm tan thành mây khói, chỉ cần chẳng phải thằng ngốc kẻ nào còn không đoán được tập kích đêm nay rốt cuộc là kẻ nào tới.
Những người Từ Châu đó ra tay thật đúng là độc ác, hoặc không động đậy, vừa động đậy đã là thủ đoạn sấm sét.
Nhưng đại hán tiến vào giết người đều phải che mặt, kẻ bắn tên cũng đều không nhìn thấy rõ ở nơi nào, cho dù báo lên quan phủ cũng là vụ án không đầu mối. Với thế lực mạnh mẽ của người Từ Châu, cho dù có nhân chứng vật chứng đầy đủ hết cũng chưa chắc thắng kiện, huống chi cáo trạng cái gì cũng không có.
Cửa sông Thanh Giang rất nhiều chỗ cả đêm không ngủ, lúc trước ôm ý nghĩ xấu xa trong lòng, hiện giờ đều là nơm nớp lo sợ.
"Lục Nhĩ Phường" là sòng bạc danh tiếng xếp thứ tư ở cửa sông Thanh Giang nhưng thật ra ngôi bậc tầm cỡ còn phải gần hàng đầu, bởi vì đặt cược cái gì bọn họ cũng nhận, kẻ nào mượn nợ cũng đều tiếp.
Sòng bạc cũng là làm ăn buôn bán ngoài sáng, chiêu đãi khách bốn phương tới tất nhiên cũng ở dưới mí mắt quan phủ, làm việc dù sao phải ràng buộc chút tránh cho tất cả trở ngại nhau. Mà "Lục Nhĩ Phường" này lại có dáng vẻ khác, chỉ cần việc làm ăn đáng tiền, mặc kệ là tang vật hay là nữ nhân, con nít, bọn họ ra giá hết thảy, mượn nợ vân vân cũng đều như vậy, không hỏi lai lịch gì, chỉ cần biết kẻ nào dám lấy ra, bọn họ dám nhận lấy.
Nếu như đã có khuôn phép này, xung quanh cửa sông Thanh Giang như vậy, thậm chí bọn hảo hán giang hồ lục lâm chỗ càng xa hơn, đều vui vẻ định kỳ tới Lục Nhĩ Phường chơi mấy ván, tuy rằng thắng không được nhiều lắm, nhưng lại bán sạch tang vật trong tay ra ngoài, cũng là chuyện mọi người cùng vui vẻ.
Giao thiệp với bọn hảo hán năm sông bốn biển, trong tay không có vũ lực cứng rắn là không được. Hộ vệ Lục Nhĩ Phường này nuôi dưỡng là nhiều người nhất trong các chỗ sòng bạc cửa sông Thành Giang, vả lại rất thích chiêu mộ mấy vị giỏi võ vong mạng.