Đám tiểu tử của đoàn luyện trộn lẫn thường ngày đã cảm thấy không phục, mọi người đều cùng một thân phận, có khi trong đám đoàn luyện trộn lẫn này còn có người xuất thân tốt hơn gia đinh của Triệu Tự doanh, bằng vào cái gì mà mọi người đánh giá cao gia đinh của Triệu Tự Doanh, có điều chỉ là thân phận khác biệt mà thôi.
Ai mạnh ai yếu, vẫn phải đấu võ một trận mới phân ra được, nhưng trước đây chưa có cơ hội này, lần này cơ hội đã tới.
Cách đối luyện cũng rất đơn giản, mỗi bên lấy ra một trăm người, lập thành đội, sau đó hai bên đánh lẫn nhau, do đám Triệu Tiến tới đoán định thắng thua.
Tiến gia cũng tới xem cuộc đấu võ này, sau khi biết chuyện, sức mạnh của đám đoàn luyện trộn lẫn này tăng lên rất nhiều, ai nấy đều muốn biểu hiện cho tốt.
Nhưng khi thật sự ra sân, sức mạnh này không dùng được nữa, liên đội của Triệu Tự Doanh nhanh chóng dàn hàng, sau đó theo chỉ huy của liên trưởng bắt đầu bao vây đoàn luyện trộn lẫn, hai bên cũng không vội đụng chạm, chỉ giằng co như thế.
Đội ngũ của Triệu Tự Doanh được huấn luyện gian khổ, nghiêm túc, khi không có chiến sự thì hàng ngày đều chăm chỉ luyện tập, còn Đoàn luyện hỗn tạp này không được nghiêm túc như thế. Họ chưa từng khổ luyện nên tất nhiên tố chất cũng không theo kịp, động đậy một chút là đội hình lập tức có phần rối loạn, đám đoàn luyện trộn lẫn cũng biết được chỗ trọng yếu của đội hình này nên dừng lại chỉnh đốn ngay.
Ngay lúc bọn họ sơ hở chỉnh sửa đội hình, liên đội của Triệu Tự Doanh xếp thành một cánh quân, cầm gậy đánh tới, cách còn chưa tới hai mươi bước mà có muốn né tránh hay đổi hướng thì cũng đã không còn kịp nữa, đành cố thủ đón đánh.
Lâm Chí vẫn rất nỗ lực, cũng là đội phó trong đại đội đoàn luyện trộn lẫn, lúc này một trăm người do gã chỉ huy, mắt thấy cục diện này cũng chỉ có cách cứng đầu đón đánh, trông mong đội ngũ sẽ không loạn ở đợt tấn công thứ nhất, để sau đó hai bên giằng co, coi như là hai bên đều hòa.
Bên này mấy đầu mục đang ra sức gào thét khích lệ, nhưng trong đoàn luyện hỗn tạp cũng có không ít người gia nhập với đủ thân phận lẫn lộn, có dân buôn bán nên không bì được với đám cầu tiến như Lâm Chí, bình thường huấn luyện đã không để tâm lắm, hai năm nay Từ Châu lại rất thái bình, vốn dĩ không có cơ hội thực chiến.
Mắt thấy đối phương hùng hổ lao tới, có người đứng vững ý chí kiên định, liên tục hét to cổ động cho đồng bạn xung quanh, cũng có người thần sắc kinh hoảng, nhìn xung quanh thầm nghĩ chẳng qua là đối luyện, tội gì phải chăm chỉ như thế, nếu bị thương thì làm thế nào, kể cả đồ bảo hộ có chắc chắn kín đáo thì phải chịu đau tới gần chết cũng là không đáng.
Có người trụ vững, có người luống cuống né tránh, cho dù Lâm Chí và mấy đầu mục lớn tiếng thét to giữ vững hàng ngũ, nhưng đội ngũ vẫn tán loạn.
Vào lúc này mới hiển hiện chênh lệch thực sự giữa liên đội Triệu Tự Doanh và đoàn luyện trộn lẫn, liên đội Triệu Tự Doanh xếp trận hình ngay ngắn đã chạy tới rồi, mà nhìn hàng ngũ của đoàn luyện trộn lẫn vẫn hỗn loạn. Liên trưởng thét to phát lệnh, đội ngũ đã thay đổi phương hướng trong lúc hành tiến, hung hăng lao sầm vào chỗ hỗn loạn nhất.
Mặc dù đồ bảo hộ bên người, nhưng gậy chọc qua vẫn đau, có người kêu lên đau đớn, có người theo đó né tránh, đội hình lập tức sụp đổ.
Một tấm ván hoàn chỉnh bị đại chùy đập trúng, nếu tấm ván hoàn chỉnh không sứt mẻ, chỉ cong lại, sau đó bật lên, nếu trên tấm gỗ có vết nứt, khi đại chùy đập xuống sẽ vỡ nát luôn cả tấm ván gỗ.
Đại đội của Triệu Tự Doanh chính là thiết chùy, đoàn luyện trộn lẫn thì có tấm ván gỗ có vết rạn vỡ, lập tức đã bị đập ra, đội hình tán loạn, đứt thành hai đoạn.
Sau khi đánh thành như thế, tiếng chiêng lập tức vang lên, thắng bại đã rõ ràng, không cần tiếp tục nữa, đoàn luyện trộn lẫn tán loạn thành bầy chỉ là con lợn dê đợi làm thịt trước mặt Triệu Tự Doanh tập hợp thành đội, không hề có lực đáp trả.
Đoàn luyện trộn lẫn ai nấy buồn bã ủ rũ, liên đội của Triệu Tự doanh thì rất hưng phấn, mọi người đều là kẻ trẻ tuổi, đều rất xem trọng cuộc so tài thắng thua như thế này.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ trên sàn gỗ lại khẽ gật đầu, ngoài liên đội canh gác bảo vệ ra, các đội khác đều đứng trang nghiêm trên giáo trường, đoàn luyện trộn lẫn cũng đứng một bên, mọi người đều đang xem cuộc diễn luyện trong sân.
Với kết quả này, sau khi tạm thời hưng phấn và ủ rũ, mọi người cũng đều bình tĩnh lại, cho dù là gia đinh Triệu Tự Doanh hay là đoàn luyện trộn lẫn thì đều thấy kết quả này rất bình thường, là lẽ dĩ nhiên, chỉ có điều mọi người không hiểu được tại sao gọi hết mọi người tới đây gióng trống khua chiêng thế này, chẳng lẽ chỉ để làm những chuyện theo lẽ thường này sao?
Nhìn lá cờ tung bay trên mộc đài, gia đinh truyền lệnh chạy rất nhanh, mệnh lệnh truyền xuống, kết cuộc lần này khiến mọi người lại cảm thấy kỳ quái, vẫn là một đội Triệu Tự doanh, còn đoàn luyện trộn lẫn lại là hai trăm người.
Biên chế của đoàn luyện trộn lẫn khác với Triệu Tự Doanh, hai trăm người là một đội, dưới còn số này, liên tủh và trận hình của họ đã thuần thục hơn rất nhiều, hơn nữa đội trưởng chỉ huy, cũng có hiệu quả hơn đội phó. Lần này liên đội Triệu Tự doanh vẫn chạy không ngừng, nhưng đoàn luyện trộn lẫn không chạy theo nữa, ứng đối rất bình tĩnh.
Nhưng tố chất của đám đoàn luyện lại là căn bản, bọn họ quen sau khi đối phương chạy trốn sẽ có chút buông lỏng, còn liên đội kia lại biến từ đội ngang sang đội dọc, lại xông tới. Bởi vì ứng biến không kịp, muốn biến hóa trận hình tất nhiên sẽ tạo thành hỗn loạn, cũng đành cố thủ đón địch, sau đó lại xuất hiện cảnh tượng giống với lần đầu tiên, ngay lập tức bị tách rời trận hình, thắng thua đã định.
Nhìn kết quả này, trên sàn gỗ ngoài vẻ mặt bình tĩnh của Triệu Tiến và Trần Thăng ra, những người khác đều tươi cười, Thạch Mãn Cường tự hào nói.
- Gia đinh mà chúng ta tự luyện ra thì người ngoài đánh thế nào lại được chứ. Đám đoàn luyện hương dũng này tưởng rằng học theo cách của chúng ta là giống như chúng ta sao, đúng là nằm mơ.
Người ngoài cảm thấy Triệu Tự Doanh là đoàn luyện riêng của Triệu Tiến Từ Châu, nhưng trên dưới Triệu Tự Doanh lại không cho là thế. Họ đã đánh bại nhiều kẻ địch mạnh, sao lại đánh đồng với đoàn luyện được, thậm chí có người nghĩ rằng, mang quan binh ra so cũng là sỉ nhục, quân hộ của tam vệ Từ Châu, thuộc hạ của Tham tướng Từ Châu, những người này như thế nào mọi người chẳng phải chưa từng thấy.
Diễn luyện vẫn chưa dừng, tiếp đó đoàn luyện trộn lẫn đã lên ba trăm người, liên đội Triệu Tự Doanh vẫn giữ nguyên, kết quả lần này không khác với lần trước, thậm chí đoàn luyện trộn lẫn còn thất bại nhanh hơn. Lý do rất đơn giản, thường ngày đoàn luyện hỗn tạp là hai trăm người hoặc bốn trăm người một đội, ba trăm người phân thuộc hai phe, liên thủ không tốt thậm chí đôi bên càng thêm loạn, nhanh chóng bị liên đội của Triệu Tự Doanh tìm ra sơ hở, dễ dàng đánh tan.
Gia đinh của Triệu Tự Doanh thắng lợi hết trận này đến trận khác, đoàn luyện trộn lẫn thất bại liên tiếp, hơn nữa đều bị đánh bại với phương thức gần giống nhau, một bên vui mừng hứng khởi, một bên lại dần dần bùng lên cơn giận.
Điều khiến mọi người không hiểu là, đã chứng minh gia đinh Triệu Tự Doanh mạnh hơn đoàn luyện trận lẫn, lấy một địch hai, thậm chí địch ba cũng không vấn đề gì, vậy còn muốn đánh tiếp làm gì.
Đến cuối cùng trên mộc đài truyền lệnh xuống, lại là bốn trăm người trong đoàn luyện trộn lẫn đối đầu với một liên đội gia đinh Triệu Tự Doanh, mọi người có hồ đồ, oán thán đi nữa thì vẫn xông lên trước như cũ, mặc dù hai bên được huấn luyện không giống nhau, đãi ngộ khác nhau, trọng trách cũng khác nhau, nhưng xử trí quân pháp lại không có gì khác nhau cả.
Không ai dám oán thán Triệu Tự Doanh, nói gì chúng ta cũng là hương binh hương dũng, Triệu Tự doanh ngươi không có quyền quản hạt, trên địa bàn Từ Châu, ai dám nói những lời này chứ, nói vậy là chán sống rồi.
Bọn người trẻ tuổi trong đoàn luyện trộn lẫn thực sự không muốn thua nữa, trước khi ra sân ứng chiến, đội trưởng, đội phó của hai bên tụ tập một chỗ cùng bàn bạc rất lâu, sau đó lại lớn tiếng dạy bảo người dưới, hứa cho rất nhiều chỗ tốt, được làm đội trưởng, đội phó đều là con cháu nhà giàu có gốc rễ, cũng không thiếu mấy lượng bạc này.
Cuộc đấu lần này đẹp mắt hơn rất nhiều so với mấy trận trước đó, hai đội đoàn luyện trộn lẫn không tụ hợp vào một chỗ, mà mỗi bên tự ứng chiến, khi liên đội Triệu Tự Doanh thử thăm dò đột kích, đoàn luyện trộn lẫn sẽ có một đội cố thủ, đội kia chia các tinh nhuệ ra tập kích quấy rối hai cánh của liên đội Triệu Tự Doanh, buộc họ phải dừng lại, sau đó bên này dừng thì đội cố thủ bên kia sẽ áp tới nghênh địch.
Lặp lại ba lần, khiến cho liên đội bên dưới luống cuống tay chân. Nhìn liên đội phía dưới bận bịu ứng phó, cấp trên Cát Hương của liên nàymang vẻ mặt âm trầm, không kìm được đang định lớn tiếng quát mắng, tuy nhiên vừa mở miệng đã bị Triệu Tiến ngăn lại. Cát Hương chỉ biết thở phì phì cắn răng, hạ giọng nói đợi kết thúc sẽ cho đám tiểu tử đó xem.
Tình cảnh không đẹp mắt, cuộc chiến lại chưa kết thúc, trận hình của liên đội Triệu Tự Doanh vẫn luôn được giữ vững hoàn chỉnh, binh khí hai bên cũng không va chạm tiếp xúc, chỉ không ngừng áp sát chia tách.
Vào lúc này, thể lực mà Triệu Tự Doanh huấn luyện thường ngày đã có hiệu quả, họ chạy liên tục, còn đoàn luyện trộn lẫn không cử động nhiều, nhưng giằng co mãi khiến đội ngũ của chúng lại hơi tan tác. Hơn nữa trong khi chạy di chuyển không ngừng, khoảng cách giữa hai đội từ từ được kéo giãn, những tinh nhuệ tới gây rối còn được, chứ những người khác đã có phần lơi lỏng.