Như Huệ sau khi vâng dạ đã muốn lui xuống đi làm, mới đứng dậy đã bị Triệu Tiến gọi giật, hắn có chút sốt sắng nói.
- Nhớ lấy hết súng kíp ngắn khảm ngọc kia sang.
Mọi người cười vang, Triệu Tiến rất hứng thú và ham thích hỏa khí tất cả đều rất rõ ràng.
Lẽ ra quà tặng này đều phải gặp mặt dâng lên, song ngay cả chủ nhà cũng chưa chắc thấy mặt, quy củ bậc này cũng không được xem trọng.
Cho nên yêu đao và súng kíp kia đưa tới chỗ Triệu Tiến trước. Người tặng lễ có chút dụng tâm, mười sáu thanh yêu đao dài ngắn và tám thanh súng kíp ngắn đều đặt ở trên giá.
Sắc trời đã có chút muộn, Triệu Tiến dặn dò người đốt đèn. Trong đám huynh đệ của Triệu Tiến, hai người Cát Hương và Trần Thăng dùng đao, Vương Triệu Tĩnh dùng kiếm cũng có chỗ dính dáng ở đây. Ba người bọn họ đi sang nhìn yêu đao kia, Trần Thăng rút ra một thang tiện tay vung một cái đã đặt trở lại lắc đầu nói.
- Quá nhẹ, trên chiến trường không có cách nào phá giáp.
Cát Hương không có hứng thú nhiều với yêu đao, ngược lại rất thích đoản đao kia, dắt ở trên đai lưng, thử làm như rút đao đâm gần.
Thái độ Vương Triệu Tĩnh thuần chỉ tới thưởng thức bình phẩm.
- Người Oa gọi cái này là kiếm. Oa quốc tuy nhỏ, bên trên đó ngược lại cũng có chỗ độc đáo.
Còn Triệu Tiến bên đó thì hết sức chăm chú mày mò súng kíp ngắn. Từ gia Cảnh Sơn tạo ra được súng kíp, tam nhãn súng và khoái thương, nhưng mấy loại hỏa khí truyền thống của Đại Minh đó thủy chung không hợp ý Triệu Tiến. Hắn cảm thấy quy chế súng kíp không đúng, tam nhãn súng và khoái thương chẳng khác gì pháo hoa. Thời đại này có hỏa khí càng tốt vậy tại sao không dùng, vả lại Triệu Tự Doanh mặc dù là tự thân trang bị chiến đấu, hay là kẻ địch xung quanh đều tạm thời không cần dùng tới hỏa khí. Cứ như vậy vẫn luôn vạch kế sách trù bị sẵn đó.
Súng kíp ngắn khảm ngọc này dài độ chừng một thước, ngược lại khiến cho Triệu Tiến có chút cảm giác quen thuộc. Một số cửa hàng vật phẩm nào đó trong trí nhớ cũng bày biện loại đồ vật này, hiển nhiên những mặt hàng đó chỉ là giả làm cho giống hình dáng bên ngoài, không dùng được.
Không cần nhắc tới những bảo thạch không biết thực giả này và thủy tinh nhiều màu, chỗ đựng thuốc súng, kẹp mỏ chim, cò súng, nòng súng vân vân đều rất đầy đủ, lúc bóp cò, các bộ phận cử động cũng rất trơn tru. Tuy nhiên không có que cời, không có dây mồi, không có thuốc súng, đây cũng chỉ là đồ mỹ nghệ thông thường.
Thời đại này Châu Âu súng không có giảm thanh và súng mồi lửa kết cấu rất đơn giản, thật ra chính là phiên bản phóng đại dài hơn của súng kíp ngắn này, khả năng còn phải chống đỡ trên một cái giá gỗ nổ súng bắn ra. Nếu như Dư gia này làm ra được súng kíp ngắn, như vậy làm ra được những trang bị súng kíp đúng cách kia.
Trang viên chỗ ở của bọn Triệu Tiến hiện giờ cách Hà Gia Trang cũng không quá xa, lễ vật được chuyển tới bên này không bao lâu, người cũng được gọi vào. Một đội người kia của Dư gia chỉ được gọi sang hai người, một người là quản gia kia, người khác chính là thiếu gia giả trang tôi tớ nọ.
Chàng công tử nọ tuổi chừng hai mươi, thần thái ngược lại rất trấn định, chỉ có điều sau khi đi vào chính đường nhìn thấy Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều trẻ tuổi như thế không kìm nổi kinh ngạc chốc lát. Quản gia kia rất lo lắng, nhìn ra được rất lo lắng an nguy thiếu gia nhà mình, luôn muốn đi ở đằng trước che chắn.
Triệu Tiến một tay giơ súng kíp lên ngắm tí chút, sau đó bỏ xuống lắc đầu. Tuy là súng ngắn, nhưng sức nặng không nhẹ. Triệu Tiến rất có tự tin với lực tay của mình, nhưng giơ ngang như thế vẫn là có chút rệu rã, cảm thấy giữ vững không được lâu lắm. Xem ra thứ này cũng chỉ có cách dùng bắn ra nhanh chóng cự ly gần.
Chàng công tử kia vẫn luôn làm ra vẻ kính cẩn khom lưng cúi đầu, nhưng thật ra cũng không ngừng liếc trộm mấy người trong phòng. Mới đầu y còn cho rằng Triệu Tiến ngồi ở chính giữa là bởi vì đồ chơi mới lạ mới không ngừng đùa nghịch, đợi tới lúc y nhận ra Triệu Tiến rất quen thuộc đối với đồ vật này, mới có chút kinh ngạc.
Triệu Tiến buông súng kíp xuống, mở miệng nói.
- Chúng ta trước giờ vốn không quen biết, lẫn nhau không có ân oán, tình nghĩa. Phần lễ vật này quá nặng, thật sự là lạ lùng, các ngươi có đòi hỏi gì không?
Không đợi hai người đối diện nói chuyện, Triệu Tiến lại là nói.
- Ta gọi là Triệu Tiến. Quản gia lão bá ta biết rõ, không biết công tử nhà ông ở sau lưng kia xưng hô thế nào?
Quản gia Hoa thúc cả người chấn động, trên mặt lộ ra thần sắc hoảng sợ, không đợi ông ta kịp mở miệng, Dư Chí Viễn ở sau lưng ông tự bật cười sải bước tiến lên trước thi lễ nói.
- Tiểu sinh Dư Trí Viễn, bái kiến Triệu Bảo Chính, bái kiến chư vị. Chiêu trò nhỏ nhoi ngược lại khiến cho các vị chê cười rồi.
Mặc dù bị người ta bốc trần thân phận ẩn giấu nhưng lại không có tiến thoái lúng túng rất là thản nhiên, bình tĩnh, phần thái độ này thật là khiến Triệu Tiến và bọn huynh đệ cảm thấy không tồi.
- Hóa ra là Dư công tử, nếu như là vô duyên vô cớ, nghĩ ắt sẽ không từ Tùng Giang tới Từ Châu, càng sẽ không tặng một phần trọng lễ nhằm vào ý thích của người khác. Tuy nói chúng ta lần đầu quen biết, nhưng Tùng Giang cách Từ Châu quá xa, trước mắt lại sắp sang năm mới. Tới có ý đồ gì xin cứ nói rõ.
Triệu Tiến đi thẳng vào chuyện chính.
Vừa gặp mặt Dư Chí Viễn và quản gia, Triệu Tiến đã biết đối phương không phải vì đi chơi xem quang cảnh mới mẻ nên tới Từ Châu, mà là có sự tình kiềm nén trong lòng, bằng không sẽ không có thái độ thần tình ngưng trọng như thế.
Dư Chí Viễn ngược lại như được mở cờ trong bụng, vội vàng chắp tay nói.
- Triệu viên ngoại quả nhiên hào sảng, vậy...
Xưng hô lại gần hơn một chút.
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, hắn và bọn huynh đệ tuy nói rằng trẻ tuổi, nhưng trải qua trăm trận chém giết, sát khí trên người đều rất nặng nề. Công tử thế gia bậc này sống an nhàn sung sướng chưa từng trải qua gì, lần đầu gặp mặt lại trấn định như thế, tánh tình trầm ổn rất là đáng nể.
Tuy nhiên Dư Trí Viễn nói được phân nửa đã bị ngắt ngang, Vương Triệu Tĩnh ngồi ở một bên chau mày nói.
- Vị huynh đài này có phải năm ngoái đi Nam Kinh tham gia thi Hương hay không? Nhìn rất là quen mắt.
Dư Trí Viễn lúc này ngược lại sửng sốt chốc lát, xoay người sang thừa nhận.
- Tại hạ đích thật là đỗ trong khoa đó.
Nghe thấy trả lời như thế, trên mặt Vương Triệu Tĩnh lộ ra vẻ tươi cười, cũng phải ôm quyền thi lễ nói.
- Tại hạ cũng là trúng cử trong khoa đó. Không ngờ được còn là đỗ cùng một khoa, có nhiều thất lễ rồi.
Cùng trường thi, đỗ cùng một khoa, quen biết giữa các văn nhân sĩ tử chính là xây đắp nên như thế. Nếu như trên quan trường, Vương Triệu Tĩnh và Dư Trí Viễn cùng là nhân sĩ Nam Trực Lệ, lại đều là trúng cử cùng một năm, đã được chia ra cùng một phe cánh rồi.
Trên mặt Dư Trí Viễn hiện lên nét cười, vẻ mặt cũng không khẩn trương như mới vừa rồi. Y đang nghĩ rằng có một tầng quen biết ở đây như thế, chuyện này của mình đã dễ làm rất nhiều. Tất cả đắp lên giao tình lẫn nhau vậy thì khẳng định gần gũi, hơn nữa có người thi thư ở đây, nghĩ chắc Triệu Tự Doanh này biết nói lý lẽ.