So với việc hỗn loạn và huyên náo trên mặt nước, trên bến tàu lại yên tĩnh vô cùng, Dư Chí Viễn đứng cách bờ không xa, y búi tóc ngọc quan, người mặc áo lông chồn màu tím tinh khiết, lãnh đạo không cảm xúc nhìn mặt sông cháy lớn.
Bởi vì khoảng cách không xa, gió thổi lửa đốt nóng bức người, tuy nói trời lạnh nhưng trên bến tàu mọi người lại bị hun cho toàn thân đổ mồ hôi. Bốn gã hán tử hộ vệ ở bên cạnh Dư Chí Viễn, từ sau khi Dư lang trung bị bãi quan về quê, liền mời võ sư giữ nhà hộ viện, Dư nhị công tử này mỗi ngày ra vào đều có những người này hộ vệ. Bởi vì cái này vẫn bị người ta châm biếm, nói đường đường là con cháu nhà thế gia lại làm những trò võ phu thô lỗ cả ngày diễu võ dương oai.
Ánh mắt của bốn tên hộ vệ này không ở trên đám lửa lớn, bọn họ vẫn nhìn hơn hai trăm thanh niên trai tráng ở cách xa mười mấy bước. Cho dù ngày đông, những người này mặc cũng không nhiều, đều là ăn mặc theo lối thủy thủ, thần sắc bọn họ xám xịt đứng đó, thỉnh thoảng nhìn nhìn mặt nước, lại nhìn nhìn Dư Chí Viễn đứng ở đó.
Đột nhiên có người bước lên trước một bước. Bọn họ vừa cử động, bốn hộ vệ đó lập tức đặt tay lên cán đao, lạnh lùng nhìn qua, một hộ vệ trong đó lại ở gần Dư nhị công tử một chút. Đây là cách sớm đã bàn trước, một khi có việc, ba người ngăn cản, một người khác dắt Dư Chí Viễn chạy. Đừng nhìn Dư Chí Viễn có bộ dáng công tử, thân thủ nhanh nhẹn linh hoạt hơn nhiều so với những người xuất thân phú quý.
Người cử động đó lại là một người trong đám thủy thủ, vẻ mặt y áy náy, liền quỳ hai gối xuống đất như vậy, có người này dẫn đầu, hơn hai trăm thủy thủ lần lượt quỳ xuống đất.
Mấy tên hộ vệ thở phào, Dư nhị công tử lại không để ý đến, chỉ yên lặng nhìn mặt sông, lửa lớn thiêu đốt một hồi, xác thuyền vỡ tan, khoang thuyền bắt đầu tràn nước vào, từng chiếc thuyền màn bắt đầu chìm xuống, thế lửa cũng trở nên nhỏ hơn.
Lông chồn mũ ngọc, lang quân anh tuấn, bị ánh lửa chiếu sáng, nhìn giống như người trong tranh. Đám thủy thủ quỳ trước mặt, còn có hộ vệ bên cạnh đều đang đợi Dư Chí Viễn nói chuyện. Nhưng vị công tử này lại đứng đó không vui không buồn, bình tĩnh nhìn chằm chằm đội tàu đang chìm nghỉm.
Nhìn hồi lâu, thủy thủ và hộ vệ đều cảm thấy phát lạnh, trên bến tàu đều bị lửa lớn đốt cho ấm lên, cơn lạnh lẽo lại không ở trên người, mà là trong lòng.
Ánh lửa lại yếu đi chút, sau khi biết lửa cháy, trong huyện Thượng Hải chạy đến không ít người, với thanh danh thế lực Dư gia ở trên đất này, người quen biết dĩ nhiên không ít, nếu là thường ngày, sớm liền đến tới bắt chuyện lấy lòng, bây giờ mọi người đều đứng ở xa xa, ghé tai thì thầm, chỉ chỉ gật gật.
Ngoại trừ hộ vệ là mười mấy tôi tớ Dư gia, trên mặt bọn họ hoặc là phẫn nộ, hoặc là bi thương, hoặc là lạnh lùng nhìn đám thủy thủ, cũng không có ai lên tiếng.
Trên mặt Dư Chí Viễn đột nhiên hiện ra một chút ý cười, chỉ là nụ cười này không làm người ta nhẹ nhõm, ngược lại khiến tất cả những người nhìn thấy đều run rẩy trong lòng, chỉ nhìn thấy vị Dư nhị công tử này giơ tay chỉ trên mặt sông nói.
- Cháy nhanh thế này, hẳn là dùng không ít dầu, tội gì khổ thế. Lấy mấy đống cỏ khô chất lên, vào mùa này có gì không cháy được. Lãng phí rồi.
Nhìn thấy hắn nói chuyện, mấy thủy thủ quỳ ở phía trước, dập đầu mạnh trên mặt đất, mang theo tiếng khóc nức nở nói.
- Nhị gia, tiểu nhân có lỗi với nhị gia!
Hắn vừa nói thế này, đám thủy thủ phía sau dập đầu, có mấy người ngay lập tức khóc thành tiếng, Dư Chí Viễn cười xoay đầu lại, lướt nhìn đám người trên đất, nụ cười trên mặt lại đậm hơn chút.
Chỉ là Dư Chí Viễn còn chưa mở miệng, một người trung niên ăn mặc giống quản gia hơn bốn mươi tuổi vẻ mặt tức giận gầm rống lên.
- Đám khốn kiếp các ngươi, thiếu gia nhà ta đối đãi với các ngươi thế nào, trên sông trên biển này làm gì có ông chủ như ngài ấy. Các ngươi lại không có chút lương tâm nào, trơ mắt nhìn thuyền bị đốt, các ngươi...
Dư Chí Viễn ngăn tiếng gào thét của quản gia.
- Hoa thúc, việc này cũng không được trách bọn họ. Hào kiệt bên phía Thái hồ đến, đến quan phủ còn phải cúi đầu, mọi người chẳng qua chỉ là kiếm chút tiền công, làm sao chống lại được.
Dư Chí Viễn xoay đầu nhìn mặt sông đã ảm đạm đi không ít, phất phất tay vẻ bất cần, thoải mái nói.
- Đốt đi cũng tốt, coi như là biết việc này không làm được. Trước mắt sắp tết rồi, trả tiền lương tháng chạp cho bọn họ. Ở nhà ăn tết cho vui vẻ, sang năm vẫn còn có lúc cần dùng đến các ngươi.
Những lời lãnh tiền lương tháng chạp này nhanh chóng được truyền đi từ trước ra sau, vẻ hổ thẹn áy náy trên mặt đám thủy thủ càng nặng nề, một người ở phía trước khàn khàn cổ nói.
- Nhị gia, chúng tiểu nhân không còn mặt mũi nữa, chúng tiểu nhân nên chìm theo những chiếc thuyền này thôi.
Trên mặt đám tôi tớ thân cận của Dư gia đều là vẻ phẫn nộ khó hiểu, nhưng nhị công tử nói chuyện làm việc, bọn họ đã quen phục tùng, ra vẻ nghi ngờ đều không có kết cục tốt.
- Đừng nói cái này, các ngươi đều có nhà có cửa, các ngươi mà chết, trong nhà không ai coi sóc. Giải tán đi, giải tán đi, ngày mai lại đến bên này một lần, dọn dẹp mọi thứ trong nước, tránh cản trở người khác.
Thái độ Dư Chí Viễn lúc này thực lòng mây trôi nước chảy, nhìn không ra những thứ bị đốt là thuyền lớn nhà hắn.
Lời đều nói đến mức này rồi, đám thủy thủ ở đó cảm ơn, khóc lóc áy náy một hồi, cũng đều là đứng dậy giải tán, còn có mấy người vốn quỳ ở phía sau, lúc này cố ý tiến lên dập đầu một cái, sau đó mới cúi đầu rời đi.
Quản gia tận chức tận trách hỏi.
- Nhị công tử, lúc này cửa thành đã đóng rồi, thôn trang ngoài thành đã dọn dẹp, tối nay nghỉ ở đó vậy nhé?
Dư Chí Viễn kéo áo lông chồn, gật gật đầu, quản gia vẫy tay, phía xa có người dẫn xe ngựa đến, Dư Chí Viễn cất bước nói.
- Đi bộ mấy bước cũng tốt.
Đám hộ vệ vây quanh Dư Chí Viễn, mấy người hầu thân tín theo bên cạnh, cứ yên tĩnh như vậy mà đi về thôn trang.
Trên mặt sông vẫn có lửa, nhưng đã ảm đạm đi không ít, trời cũng tối dần, đám người hầu Dư gia dốt đèn lồng, đã đi ra khỏi địa phận bến tàu, chỉ có đội người này của Dư gia đi trên đường, Dư Chí Viễn đột nhiên mở lời nói.
- Sáng sớm ngày mai truyền tin tức cho nha hành, về sau thuyền nhà chúng ta chỉ làm buôn bán vải bông, hết thảy gạo, lúa mạch không nhận. Lại bảo cho những người hẹn ước, những người được mời đến kia tặng lễ vật gấp đôi, nói lần này làm phiền mọi người. Sau đó tìm người quen biết nhà chúng ta, nếu có giao thiệp được với đám giặc Thái Hồ. Cũng đưa một khoản tiền tới, tạ ơn bọn họ không hại mạng người, về sau nếu còn có qua lại, mọi người đừng làm hỏng hòa khí.
Quản gia vâng một tiếng, trên mặt lại có vẻ như trút được gáng nặng, lão gia sửa tào vận thành hải vận liền bị gây khó dễ khắp nơi, nhị thiếu gia thông minh thế này không ngờ cũng một lòng một dạ làm việc này.