Trương Thanh Hải cũng biết con đường thăng quan của mình cũng không sáng sủa gì, sẽ sớm phải hồi hương về quê, nếu thế thì đây là kết cục tốt nhất. Nhưng hồi hương rồi mà còn muốn hưởng phúc, chăm lo cho con cháu thì phải có nhiều tiền bạc nên y cũng nghĩ thông suốt rồi cũng nói rất rõ ràng.
- Xong chuyện ta có được bao nhiêu?
- Một vạn lượng, đệ ứng trước năm ngàn.
Vương Hữu Sơn cũng rất rành mạch, trong quan trường mọi chuyện đều theo lệ mà làm. Nếu không mọi chuyện sẽ không dễ dàng, nên ngay từ đầu phải chi lớn đối phương mới không thoái chí. Không đủ tiền, sợ sẽ hỏng việc.
Trương Thanh Hải làm quan nhiều năm, cũng coi như gặp qua vạn người, sờ mó không ít ngân lượng, nhưng sau khi nghe đến con số này vẫn phải giật mình, chấn động cả người. Vẫn biết là Vương Hữu Sơn giàu có, ai không ngờ lại có nhiều tiền đến thế. Chuyện lần này tính tổng hết lại mình nhiều nhất cũng kiếm được đến mười ba ngàn hai trăm lượng từ trên trời rơi xuống.
- Ai tới chỗ này làm Thủ bị, dân đen làm quan, gây ra chuyện là phải bị chém đầu.
- Làm sao hại Trương huynh được, hai người đều là người gia đình nhiều đời làm quan. Một người là Thiên hộ, một người là Bách bộ, nhiều đời ở trong quân rồi.
Sau khi xác nhận được như thế, Trương Thanh Hải biết rằng chuyện này khả thi rồi. Người nhà nhiều đời làm quan xuất thân trong Vệ sở tới làm võ tướng, chuyện này là hợp tình hợp lý, chuyện trình báo lên trên sẽ không có bất ký phiền toái nào.
Trọng thưởng tất có dũng phu, đạo lý này không nói cũng hiểu được. Trương Thanh Hải lập tức đứng lên lo liệu.
Ở vùng Từ Châu đặt hai chức Thủ bị, tuy nói rằng là chuyện không có làm thành có, trên quan trường là chuyện khó, nhưng vừa bắt đầu làm nhận ra cũng không khó khăn đến thế.
Đầu tiên là lưu dân vây khốn châu thành Từ Châu, nói rằng nơi đây phòng ngự không vững chắc, có khe hở, nếu các huyện có quân tướng có lẽ đã ngăn đỡ được, ít nhất báo động sớm trước đó, nói rõ nơi này cần thiết thiết lập Thủ bị.
Còn nữa, Tham tướng Từ Châu nắm giữ tất cả chỗ trọng yếu trong tay như Hà Nam, Sơn Đông, Nam Trực Lệ. Một mình nắm đại quân, chưởng quản chỗ yếu hại ba tỉnh, không khỏi quyền hạn quá nặng. Nói tới chuyện phân quyền hạn và cân bằng lớn nhỏ nơi này thiết nghĩ cũng nên đặt Thủ bị.
Chỉ với hai lý do này cũng đã đủ để thực thi rồi. Một điểm mấu chốt chân chính, chức Thủ bị không mấy được coi trọng này nắm giữ trong tay mấy trăm gần ngàn nhân mã của một huyện. Chút người đó, chút địa thế đó, chút quân lưởng và võ bị đó thực sự là không đáng xem trong mắt các vị quan lớn trong triều.
Nếu như lại là do quan Lang trung thúc đẩy, cộng thêm có ngân lượng mở đường, hiển nhiên mọi chuyện thuận lợi, đủ loại công văn đường hoàng chính đáng hạ đạt mệnh lệnh, rất nhanh mọi việc sẽ được an bài.
Trước lúc đi làm chỗ Trương Thanh Hải lo lắng không phải là ở phía Binh bộ, ở đây từ trên xuống dưới y còn dễ đối phó. Phiền phức chân chính chính là Tham tướng Từ Châu bên kia. Đấy là một đại tướng trấn thủ một vùng, từ Binh bộ tới Ngự Mã Giám đều tìm được người sang đưa tin nói chuyện. Mặc dù lúc Vương Hữu Sơn nói lúc đi làm cứ việc nhắc tới tên mình nhưng đường đường là một Tham tướng sao để mắt tới quan Ngự Sử thất phẩm, nhưng không ngờ chỗ này cũng vô cùng thuận lợi, không nhận được chút trắc trở nào.
Tham tướng Từ Châu là Chu Bảo Lộc tất nhiên là hiểu chuyện gì đang diễn ra, cho dù mới đầu không biết, đợi biết rõ Vương Hữu Sơn đứng đằng sau chuyện này, càng nắm rất rõ chân tướng ngọn nguồn. Chẳng quan chỉ là hai chức Thủ bị, lại không cần mình lo lắng lương hưởng cũng sẽ không thiếu hụt chỗ tốt của nhà mình, không chừng còn bởi vì quen biết càng gần gũi về sau càng lấy được nhiều chỗ tốt bên phía Triệu Tự Doanh.
Lang Trung Binh bộ Trương Thanh Hải ở kinh thành nhất định không ngờ được hiện giờ Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc cũng có cùng một suy nghĩ trong đầu như mình, đó chính là lo sẽ phải về nhà dưỡng lão. Với Trương Thanh Hải thì là do tuổi cao không hy vọng thăng quan, còn Chu tham tướng thì lại là vì lo sợ. Bên cạnh mình có Triệu Tự Doanh con trùng lớn như thế, có trời mới biết lúc nào thì sẽ xảy ra đại sự, thế nên sớm chút giao lại quan chức cho người khác, xảy ra tại hojaa gì thì không dính líu tới nhà mình.
Không có làm thành có, Từ Châu đặt thêm Thủ bị Tiêu huyện và Thủ bị Đãng Sơn, hơn nữa còn chỉ định cử hai người của Từ Châu vệ nhậm chức. Chuyện thoạt nhìn như đại nạn này thật sự không tốn sức lực gì nhiều đã thành công rồi, thì giờ hao tốn đều là bởi vì chuyển công văn tới lui và thủ tục các nơi, thậm chí ngay ngân lượng đút lót cũng tiêu tốn không đến sáu ngàn lượng.
Tính toán chi li, Trương Thanh Hải đã tới tay không ít hơn bảy ngàn lượng mà mọi việc đã được xử trí đơn giản tiện lợi mau chóng. Trương Thanh Hải lại hạng người lão luyện biết rõ đúng mực nên năm ngàn lượng thương lượng không cần đến nữa, bù đủ chỗ "đút lót trên dưới" hơn hai ngàn là được.
Đối với người đã lõi đời, Vương Hữu Sơn nắm được càng thêm kỹ càng, chỉ việc đem năm ngàn lượng bạc tới.
Sự tình diễn ra như vậy đó chính là tất cả mọi người đều rất vui vẻ. Trương Thanh Hải và Vương Hữu Sơn thành ra có mối giao hảo tốt đẹp hơn lúc ban đầu, trở thành hảo hữu không có gì giấu nhau, thường xuyên hẹn nhau gặp gỡ uống rượu.
Tuy nhiên hai người gần gũi cũng có một số chỗ không thoải mái bởi vì hai người đều có quen biết trong cung. Cái tiếng xấu "hoạn đảng" này loáng thoáng cũng đã treo ở trên người cũng không có quá nhiều người tới lui.
Giờ đã là tháng năm, mặc dù ở kinh sư phương bắc tiết trời cũng đã trở nên dễ chịu hơn rất nhiều, chỉ thỉnh thoảng còn có bão cát lớn. Sắc trời chưa tối đen, Trương Thanh Hải đã ở tại phủ mình đặt chút đồ ngon lạ, còn mở ra một vò danh tửu Hán Tỉnh do Vương Hữu Sơn mang tới, ở trong phòng khách bày tiệc riêng, cùng Vương Hữu Sơn hai người cùng uống rượu tán gẫu, đều cảm thấy vô cùng thoải mái.
- Hai tháng sau hiền đệ sẽ thăng quan, tiền đồ từ nay về sau tiền đồ sẽ vô cùng sáng lạn.
Rượu cũng uống đủ rồi nên hai người bắt đầu nói nhiều hơn.
Trong quan trường kinh sư có ai không biết Vương Hữu Sơn khôi phục chức quan Ngự sử chịu đựng một năm sẽ được đề thăng vượt bậc. Trương Thanh Hải say rượu nhưng đầu óc còn rất minh mẫn, nhân cơ hội nịnh hót vài câu.
Chưa từng nghĩ đới phương sẽ nói ra những lời này nên Vương Hữu Sơn cười khổ, xua tay nói.
- Chốn qua trường thay đổi như sắc trời, nắng mưa thất thường. Năm trước Trương huynh nói vậy thì tiểu đệ còn muốn khiêm tốn vài câu. Nhưng sang đến năm nay tiểu đệ cũng không dám đáp bừa nữa ru.
- Hả? Mấy ngày trước bận rộn với cái việc kia, chuyện bên ngoài thật sự là không để ý. Không dối gạt hiền đệ, ta lão già yếu, hom hem này hết thời rồi, người ngoài có tin gì cũng chẳng còn nói với ta nữa. Có biến gì, Đại Trung thừa bên kia xảy ra chuyện gì thế?
Kẻ gọi là Đại Trung Thừa kia chính là nói Tả đô Ngự sử của Đô Sát Viện, đó là lão đại cùng một bậc với Thượng thư Lục bộ cũng là đầu sỏ phe đảng của Vương Hữu Sơn.
Vương Hữu Sơn đỡ lấy ống tay áo phải, giơ tay chỉ chỉ lên trên, nhẹ giọng nói.
- Còn cao hơn tên đó.