Các xác chết ở đây chắc chắn đều phải thu dọn, chỉ cần thu dọn xác chết thì sẽ không điều tra ra được chứng cứ, mấy ngàn cái mồm nói thì sao chứ, đây là nói miệng không có căn cứ.
Đã làm được mọi mặt rồi thì không sợ lại thêm mấy mạng người nữa, thêm hai mươi mấy người cũng không là gì, dù sao chết không thấy xác.
Mã khoái Mạnh Siêu chỉ rõ mấu chốt, đồng liêu của gã không những không cảm kích, ngược lại ai nấy đều thầm chửi rủa, nghĩ thầm câu nói nhảm này của ngươi, đừng chôn vùi tính mạng của mọi người ở đây.
Nhưng gã bên này hỏi, Triệu Tiến lại giải thích, khiến tình cảnh chỗ này không quá căng thẳng, nhân lúc chưa đến mức ép động thủ, Lưu trưởng khoái quần dính đầy vết máu bẩn lại nở nụ cười trên mặt, đứng đó áy náy nói.
- Là chúng ta u mê, không hiểu sao lại tới đây, làm lỡ chuyện chính của mấy vị, thực sự có lỗi. Đợi quay về nhất định sẽ bày rượu nhận lỗi, giờ chúng ta đi đây, đi đây.
Miệng nói xong liền thuận thế trèo lên con ngựa của một đồng bọn bên cạnh, người y cực kỳ bẩn thỉu, bốc mùi khó ngửi, Mã khoái đó thiếu chút nữa nôn ra, chỉ đành cố nén không hít ngửi.
Thay đổi thái độ trước sau của Lưu trưởng khoái thật ra chẳng khác nào là dập mạnh đầu xuống đất, nhìn đám hung đồ Từ Châu xung quanh không có cử chỉ gì, Lưu trưởng khoái liền hô lớn.
- Đi mau, đi mau.
Một đám Mã khoái nơm nớp lo sợ thúc ngựa chạy đi, đi chưa được bao xa liền nghe thấy có người hô xé ruột xé gan.
- Lưu đại ca, niệm tình chúng ta dập đầu kết bái, cứu tiểu đệ với.
Tiếng la này vang ra từ trong đám đầu mục thiếu “nợ khổng lồ” kia, đầu Lưu trưởng khoái nhúc nhích, nhưng không quay đầu lại, chỉ thúc giục đi mau, sau đó đầu mục kêu lên đó liền bị tay đấm chân đá, may mà không sát thương tính mạng.
Mã khoái của huyện thành Sơn Dương tới nhanh, nhưng đi còn gấp hơn, tới nơi đủ xa mới nhìn thấy có người quay đầu lại, dường như nhổ mấy ngụm nước miếng về phía này, sau đó vội vàng đánh ngựa đi xa.
Tất cả mọi người quỳ trên mặt đất đều yên tĩnh lại, cho dù trong lòng nghĩ gì thì giờ đều cúi đầu xuống, đánh thì không đánh được, trông cậy vào quan sai nhưng Bổ khoái trong nha môn cũng vô dụng, giờ vẫn nên ngoan ngoãn cúi đầu là hơn.
Tiếp đó bắt đầu có người đứng lên, theo thúc giục của Triệu Tự doanh liền thu dọn xác chết lại, những chiếc xe trù bị trước đó lúc này vừa hay phát huy công dụng, các loại binh khí thu hoạch được cùng với hơn trăm xác chết đều được chất lên xe, những người thiếu “nợ khổng lồ” ở nơi xa đó cũng bị đuổi đi xa hơn.
Vốn thương vong không nhiều quá, cộng với nhân lực dồi dào, hiện trường được thu dọn sạch sẽ rất nhanh, trên những chiếc xe vận chuyển thi thể đã được chất sẵn cỏ khô và vôi sống, không còn dấu vết gì lưu lại.
Bận rộn không ngừng như thế, thấy mặt trời xuống núi, trời sắp tối, đám người yên lặng nghe lời nửa ngày lại bắt đầu nhốn nháo, mọi người đều đang nghĩ xem tiếp theo sẽ bị xử trí thế nào, chẳng lẽ lại sắp đại khai sát giới, không phải không có khả năng này, dám người Từ Châu ấy thực sự là quá coi trời bằng vung.
Đợi tất cả đều bận rộn thì lại có mấy người đi xung quanh hô lớn.
- Tiến gia có lệnh, ai nấy đều tản đi, ai về nhà nấy, chờ Tiến gia căn dặn, đi thôi, đi thôi.
Cứ đi như vậy sao? Hôm qua tập họp, hôm nay đấu võ, hơn trăm mạng người bỏ mạng ở đây, còn có người thiếu nợ khổng lồ “trăm vạn lượng”, ngay cả quan sai cũng suýt nữa chết ở đây, ầm ĩ đến bước này mà nói đi là phải đi ngay ư?
Trong lúc nhất thời không ai tin, thậm chí không ai dám đứng lên, chỉ sợ nói sai làm sai điều gì đó thì đến cái đầu cũng không còn.
Tuy nhiên người của Triệu Tự Doanh cũng không phí nhiều lời, gào thét mấy câu rồi ai nấy đều tản đi, các cung thủ cũng nhảy xuống từ nóc nhà và đầu tường, đội nhân mã đi tới chỗ khác, đội ngũ cầm gậy trúc cũng thu lại, nhất thời chỉ còn lại những người đang quỳ bên ngoài. Bởi vì xác chết đầy vết máu đều được thu dọn sạch sẽ, trời vừa tối đen, trong thoáng chốc giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Chẳng lẽ thật sự đi được rồi sao? Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, những người quỳ ở ngoài cùng nhìn xung quanh, đúng là không nhìn thấy người nào canh giữ thì mới thật cẩn thận, lén lút đứng lên, sau đó chạy như điên, quả nhiên vô sự. Một người chạy rồi, hai người, ba người, sau đó tất cả đều ầm ầm chạy thục mạng ra ngoài, chỉ sợ chạy chậm sẽ bị giữ lại. Kết cuộc chen chúc giẫm đạp lại càng hỗn loạn, may mà trong tay mọi người không còn binh khí, cho dù tranh giành ác đấu lẫn nhau cũng rất khó gây tổn thương đến tính mạng. Không lâu sau, phía trước hãng xe chen chúc cả một ngày trời đã không còn một bóng người, chỉ còn lại giày mũ rơi xuống.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ đứng trên đầu tường dõi mắt nhìn, Lưu Dũng cười gượng nói.
- Thật sự là năm bè bảy mảng, mất công đại ca bỏ nhiều công phu như thế để bố trí.
Nói xong câu này, Lưu Dũng gào thét mười mấy gã xa phu hãng xe, cầm dụng cụ đi quét dọn, chất hết đống rác rưởi đó lại một chỗ rồi châm lửa đốt.
Khi đang quét dọn ở đó bèn nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên từ xa, lại có đội nhân mã sắp tới, những cung thủ ban nãy từ mái nhà và đầu tường xuống đều nhanh chóng xuất hiện, trong sân cũng có đội ngũ sẵn sàng, có điều rất nhanh đã có tin tức truyền đến “Tam gia trở về rồi”, mọi người mới bắt đầu nghỉ ngơi lại.
Không lâu sau, Vương Triệu Tĩnh dẫn theo hơn mười kỵ binh tới trước hãng xe, lần lượt xuống ngựa, vừa vào cửa liền cười nói.
- Đại ca, đều đã bố trí gần xong rồi.
Triệu Tiến gật đầu, trầm giọng nói.
- Lại qua ba ngày nữa, người ở cửa sông Thanh Giang chỉ còn biết cam chịu số phận.
Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Đại ca lần này thật khiến tiểu đệ khâm phục. Vừa phát động toàn thân, đại ca huynh dùng đám phu xe kéo theo toàn bộ giang hồ của cửa sông Thanh Giang, một lần là xong, giải quyết dứt điểm.
Triệu Tiến cười nói.
- Chớ khen ta, lần này cũng có khả năng là bang xa phu tự đến, vậy thì tiếp theo chúng ta còn phải phiền toái không ít.
Vương Triệu Tĩnh cũng tỏ ra thoải mái.
- Tiêu diệt bang xa phu, những cái khác tất nhiên không đáng nói tới, đại ca đừng khiêm tốn.
Một loạt chiến lược này trước đó dĩ nhiên có sắp xếp, tuy nhiên bang xa phu này quả thực là điểm mấu chốt. Bang xa phu so với các thế lực khác, mạnh là mạnh ở nhân lực dồi dào, mấy ngàn phu xe chính là vốn liếng lớn nhất. Bởi vì người đông nên thế lực lớn, chắc chắn sẽ trở thành một trong những người tâm phúc trong giang hồ ở cửa sông Thanh Giang, vì thế kéo theo các phe các phái, lão đại trên đất này muốn khống chế được cục diện giang hồ đất này thì phải bắt được bang xa phu sức người dồi dào nhất này.
Tương tự, chỉ cần xuống tay với bang xa phu thì sẽ xúc phạm tới lợi ích của lão đại trên đất này. Chúng chắc chắn sẽ huy động toàn lực phản kích, cái toàn lực này đương nhiên phải động viên nhân mã thiện chiến và biết đánh ở các nơi trên đất này, đợi khi chúng tập trung lại thì những hán tử giang hồ chỉ biết chém giết này sao lại là đối thủ của Triệu Tự Doanh chứ.