Dứt lời, Lý Vĩnh Phương cuối cùng cũng bình tĩnh hơn không ít, cũng đã nhìn thấy vẻ mặt của đám thủ hạ, sắc mặt trắng bệch của y cũng dần trở nên đỏ lừ, càng lúc càng trở nên nóng nảy.
- Mọi chuyện do chủ tướng làm chủ.
Lúc đám thân vệ đồng thanh hô to, Lý Vĩnh Phương biết đại cục đã định xong rồi.
Đầu hàng cũng có đủ loại chiêu trò, hơn nữa thành Phủ Thuận nhiều người như vậy, nhất định đều không chung một lòng. Có người muốn chiến đấu, có người thì muốn đầu hàng. Nhưng quân đội của Nữ Chân Kiến Châu đã đánh lên tới đầu thành, Du kích Phủ Thuận Lý Vĩnh Phương và thân vệ bên cạnh đã quyết định muốn đầu hàng. Phe phái cốt lõi nhất đã không muốn đánh, đại thế lại như vậy, việc đầu hàng đã trở thành kết cục đã định.
Nữ Chân Kiến Châu cũng không ngờ quân Minh đầu hàng nhanh chóng như vậy. Trong suy nghĩ của bọn họ, muốn công hạ một thành lớn như Phủ Thuận thế nào cũng phải tốn một chút khí lực. Quân minh dù có không chịu nổi, cũng phải chém giết một phen. Ai mà ngờ, vừa mới lên đầu thành, thì bên này lại đầu hàng.
Cổng thành Phủ Thuận rộng mở, quân Minh trong thành buông vũ khí của mình xuống, ra ngoài thành xếp hàng đợi lệnh. Từng đội binh sĩ Nữ Chân Kiến Châu tiến vào trong thành. Ở những vùng đất của Nữ Chân như Kiến Châu, Hải Tây, Bắc Sơn làm sao có được thành trì to lớn như thế này, làm sao có được vùng đất trù phú như thế này. Quân binh Nữ Chân đều đỏ cả mắt.
Dinh thự của Lý Vĩnh Phương đã bị binh sĩ Nữ Chân bao vây, y nghe thấy được tiếng kêu khóc và tiếng cười điên cuồng từ trạch viện truyền ra. Những âm thanh này khiến y sợ khiếp đảm, nhưng hiện tại ốc còn không mang nổi mình ốc, nào còn bận tâm những việc khác.
Mấy tên binh sĩ lùn nhưng cường tráng đứng ở chính đường, ánh mắt họ nhìn y đều hiếu kỳ và khinh miệt. Năm đó một Thủ bị cũng tác oai tác quái ở Kiến Châu được, hiện tại kẻ trước mặt bọn họ chính là Du kích, nhưng vị Du kích võ tướng này hiện tại đã đầu hàng, thật là một kẻ yếu đuối. Vừa rồi lúc mấy tên này tiến vào, vị Du kích tướng quân trên mặt liền nở nụ cười nịnh nọt, lấy không ít vàng bạc đút lót, vàng bạc ánh lên rực rỡ. Vất vả hái sâm một năm, liều mạng dốc sức kiếm được mấy tấm da, chưa chắc đổi được nhiều như vậy, nhưng tên yếu đuối này không ngờ lại tiện tay lấy ra được nhiều như vậy.
Nghe người ta nói thành Phủ Thuận này vẫn là thuộc Đại Minh, không là vùng đất hẻo lánh của Đại Minh, phương nam thật sự giàu có đông đúc, thật không biết có bộ dáng gì.
Không mất bao lâu, một tên ngưu lục đã đến đến bên cạnh Lý Vĩnh Phương, nói Đại Hãn muốn gặp y. Lý Vĩnh Phương hoảng sợ đứng dậy, đi theo sau lưng tên ngưu lục ra khỏi cửa.
Tên ngưu lục này vóc người tầm thước, trông rất khỏe mạnh, bì giáp trên người dính không ít máu, mũ da trên đầu đã gỡ xuống, cái đầu vốn phải là đầu trọc đã mọc không ít tóc non. Thứ dễ gây chú ý nhất vẫn là nhúm tóc bằng khoảng một nắm tay, trên đó có một bím tóc nhỏ dài ba tấc.
Bá tánh Liêu trấn trước giờ đều gọi đây là “cái đuôi heo”, còn có không ít chuyện cười về cái này. Lý Vĩnh Phương biết rõ, về sau không được gọi như thế này nữa, bản thân bọn họ có cái gọi, là gì nhỉ, “Kim tiền thử vĩ” ? (Đuôi chuột vàng)
Lý Vĩnh Phương cứ như vậy mà đi trên đường, mấy tên binh sĩ Nữ Chân áp giải y hai bên. Nơi ở của Lý Vĩnh Phương là nơi những nhà phú quý trong thành cư ngụ, bình thường rất có khuôn phép, nhưng lúc này cũng mở toang cửa chính, nhìn thấy được binh sĩ Nữ Chân kết thành đội hưng phấn ra ra vào vào. Trong cảnh loạn như thế này tiếng kêu khóc của nữ nhân đã không còn đáng lưu ý nữa. Lý Vĩnh Phương chỉ nhìn chằm chằm vào số vàng bạc của cải bị đám binh sĩ Nữ Chân kia vận chuyển ra từng đợt, trong lòng đau quặn từng cơn, thầm nghĩ gia nghiệp mình nhiều năm cắt xén làm lụng, sau khi đầu hàng còn bảo toàn ít nhiều, nhưng tướng của bại quân, còn có quyền tự chủ gì nữa, tất cả đều nghe theo mệnh trời rồi.
- Ta nói sao hắn không mặc giáp, mà mặc một bộ quan bào để tiếp khách, có lẽ là sớm đã tính toán đến chuyện đầu hàng rồi.
Nghe thấy được lời nói lạnh nhạt từ sau lưng truyền tới. Lý Vĩnh Phương nghe ra là giọng nói của một tên gia đinh dưới trướng, nhưng cũng không cách nào so đo được, hàng cũng đã hàng rồi, bây giờ mọi người chẳng phân biệt là quan quân hay gia đinh, đều là tù binh của người Nữ Chân, vậy thì còn gì để mà bàn cãi.
Cứ thế y bị áp giải ra khỏi thành. Hai bên quan đạo ngoài cổng thành đều có binh tốt Nữ Chân Kiến Châu nghỉ ngơi chỉnh đốn. Trong đội ngũ các kỳ các ngưu lục, có người lót chiếu để ngồi, có người thì xuất phát vào thành hoặc đến những nơi khác, ồn ào vô cùng. Có người thì đang oán giận vì sao mình không được vào thành khoái hoạt, nhưng cũng chỉ là oán giận mà thôi.
Lý Vĩnh Phương vừa đi trước, vừa nhìn trộm quân ngũ hai bên. Dù sao y cũng là võ tướng lãnh binh, nhìn ra được những lề lối bên trong mà rất nhiều người không nhìn ra.
Nếu như là binh mã của Đại Minh đánh hạ thành trì, nếu như không phải những danh tướng như Thích Kế Quang, Du Đại Du lãnh binh, vậy thì nhất định sẽ đốt giết cướp bóc, phóng túng mấy ngày. Nếu như dám để một vài người vào thành như thế này, đại đa số để ở ngoài thành, không được mấy nén hương, nhất định sẽ bất ngờ làm phản, nhưng binh mã Nữ Chân kiến Châu lại cứ như vậy chờ đợi.
Quan quân Đại Minh, ngoại trừ tiêu doanh của quan văn, hộ vệ của Thái giám, thân binh gia đinh của quân tướng các cấp, số nhân mã còn lại chẳng mạnh hơn bình dân bá tánh là bao, thậm chí còn không bằng. Bộ dạng ốm yếu xanh xao, vũ khí trong tay thì thuộc hàng phế phẩm, trên người không có giáp trụ, quần áo tề chỉnh đã xem như không tồi rồi. Thế mà quân đội của Nữ Chân Kiến Châu, có lẽ trong đó có già trẻ lẫn lộn, nhưng mỗi người đều trông rất tráng kiện, binh khí chỉnh tề, mặc dù không phải là đồ mới tinh, nhưng cũng nhìn ra là thường xuyên được giữ gìn, quần áo chỉnh tề, không ít người còn mặc áo da, cái này gắng gượng cũng coi như giáp trụ.
Gia đình mà mình đã nuôi dưỡng có đánh thắng Nữ Chân binh hay không, thoạt nhìn thấy quả thật đám gia đinh thân binh này không có phần thắng nào.
Quân Kim của Nữ Chân Kiến Châu ở hai bên quan đạo cũng tò mò nhìn Lý Vĩnh Phương, rất nhiều người lần đầu tiên tiến vào địa phận Đại Minh, nhưng cũng có thể biết được chút ít từ miệng người khác. Quan viên Đại Minh mặc áo bào đỏ bị áp giải đi trước là một quan lớn. Nghĩ đến chuyện đại chiến lần này không ngờ lại bắt được một vị quan lớn như vậy, sĩ khí lập tức tăng vọt, có người cười vang, có người thì mắng Lý Vĩnh Phương.
Lý Vĩnh Phương đi ở giữa biết mình người khác mắng chửi, cũng chỉ đành cúi đầu làm bộ như không nghe thấy, rơi vào hoàn cảnh này, không có tư cách để nói gì cả.
Đi được một lúc, nhìn thấy phía trước được vây quanh bởi những binh sĩ Nữ Chân còn tinh nhuệ hơn, những người khác đều không được tới gần. Thỉnh thoảng có người chạy ra leo lên ngựa, sau đó thúc ngựa gấp gáp chạy đi, đây chắc hẳn là trướng trung quân của quân Kim của Nữ Chân Kiến Châu rồi.
Nhìn thấy một đại hán uy mãnh cưỡi ngựa được một đám người vây quanh. Tên ngưu lục áp giải Lý Vĩnh Phương nhanh chóng chạy tới trước mặt bẩm báo. Lý Vĩnh Phương thì ngẩng đầu nhìn sang, đây chính là tù trưởng của Nữ Chân Kiến Châu sao? Không, đây chính là vị Đại Hãn Nỗ Nhĩ Cáp Xích của nước Đại Kim Nữ Chân Kiến Châu sao?
Những người vây quanh Nỗ Nhĩ Cáp Xích xem ra chính là quý tộc của Nữ Chân Kiến Châu rồi, nhưng cách ăn mặc của những người này trông không khác với thân binh nhà mình bao nhiêu, quả nhiên là bộ lạc vùng biên cương.
Lý Vĩnh Phương suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, bước chân khó tránh bị chậm lại hai bước. Tên binh sĩ phía sau không nhịn được giơ thủ đẩy y. Chỉ thấy bên cạnh đại hán cưỡi ngựa có một người trẻ tuổi ra dấu, đám binh sĩ mới dừng cử chỉ vừa rồi.
Có người quát to.
- Nhìn thấy Đại Hãn, còn không quỳ xuống.
Nhưng lại rõ ràng là tiếng Liêu Đông, là lời hô hoán thông dụng của Liêu trấn tính cả người Nữ Chân và người Mông Cổ xung quanh.
Đầu gối của Lý Vĩnh Phương sớm đã mềm nhũn, vội vàng quỳ xuống, không tự làm chủ được mình dùng luôn lễ tiết bái kiến Thiên Tử. Dập đầu được mấy cái, thì lại nghe thấy phía trước có tiếng cười nhạo. Lúc này trong lòng Lý Vĩnh Phương cảm thấy không tủi nhục có gì, chỉ là đang nghĩ đối phương sẽ xử trí mình như thế nào, mình hành đại lễ như thế này có phải là vẫn chưa đủ?
- Nếu đã đầu hàng thì là người nhà, đứng lên đi!
Giọng nói to rõ, vô cùng vang vọng, nhưng vẫn nghe ra được là lời nói của một lão già.
Lý Vĩnh Phương không dám đứng lên, chỉ quỳ ở đó ngẩng đầu. Lúc này y mới phát hiện, người đại hán uy mãnh ngồi trên lưng ngựa là một vị lão già, trông bộ dạng ngoài bốn mươi, nhưng mấy nếp nhăn cùng râu tóc hoa râm cũng đã nói rõ tuổi tác của lão, đối với Lý Vĩnh Phương cũng không bất ngờ lắm. Lão nhân vùng đất bắc trước tuổi sáu mươi cũng trông có vẻ trẻ trung, sau đó sẽ già đi rất nhanh.
Nhìn y phục và trang sức của vị này và thái độ của mọi người, Lý Vĩnh Phương biết vị lão nhân này là ai, đây là Đại Hãn Nhĩ Nỗ Cáp Xích của Nữ Chân Kiến Châu.
Nhĩ Nỗ Cáp Xích liếc nhìn Lý Vĩnh Phương một cái thì không để ý đến nữa, chỉ nhìn quét qua tình hình quân Nữ Chân trong thành Phủ Thuận và dưới thành, mà đám quý tộc vây quanh Nhĩ Nỗ Cáp Xích, có người thì tò mò, có người thì khinh bỉ, có người thì cố gắng làm ra vẻ hòa nhã.
Nếu như là trước đây, Nhĩ Nỗ Cáp Xích nhìn thấy mình cũng phải khom người chắp tay thi lễ, những người khác còn phải dập đầu. Trong đầu Lý Vĩnh Phương đột nhiên lóe lên suy nghĩ này. Tướng bại trận, quỳ dưới đất đầu hàng, không có quyền nói năng gì. Lý Vĩnh Phương cũng không đứng dậy, chỉ dập đầu thật mạnh.
Khoái mã bất chấp mọi thứ đi truyền tin, văn kiện khẩn từ kinh sư đến Từ Châu, cũng không cần quá nhiều ngày. Ngày mười một tháng sáu hôm đó, Triệu Tiến nhân được tin cấp báo từ kinh sư truyền đến.
Sau khi có được cửa sông Thanh Giang, với trọng yếu của cửa sông Thanh Giang, Triệu Tiến không cách nào ở Hà Giang Trang điều khiển từ xa, mà phải định kỳ đi đến đấy, nắm thời cơ mà quyết đoán, như thế mới bảo đảm khống chế. Đáng lý ra đầu tháng sáu Triệu Tiến phải đến cửa sông Thanh Giang, bên đó rất nhiều người đã nhìn thấy chỗ tốt của mấy cái chợ lớn ở Từ Châu, muốn làm y hệt như vậy ở cửa sông Thanh Giang, chuyện phải tiêu tốn bao nhiêu ngân lượng, tháng ngày sau này sẽ lãi được bao nhiêu, lại phải móc nối tới lui với bao nhiêu người. Bất kể nói thế nào, Triệu Tiến cùng bọn huynh đệ cũng phải đi một chuyến.
Nhưng việc đến sát nút, Triệu Tiến lại không xuất phát được, chỉ còn cách ủy thác cho Như Huệ đi trước một chuyến, đám phán khắp các nơi một lần, điều tra các nơi kỹ càng.
Nguyên nhân không xuất phát được cũng rất đơn giản, Từ Trân Trân sắp sửa lâm bồn sinh con.
Từ nhỏ đến lớn, Triệu Tiến đều không đụng đến chuyện trong nhà, đối với chuyện mang thai sinh con cũng thấy rất bình thường, trong ký ức của hắn đây chẳng phải là chuyện to tát gì.
Nhưng trưởng bối trong nhà cứ dặn đi dặn lại. Từ Trân Trân thì bố trí rất nhiều, giống như là đang giao phó hậu sự vậy, lại bắt Triệu Tiến hứa là mặc kệ nàng thế nào, đều phải chiếu cố thật tốt cho Từ gia, đảm bảo Từ Hậu Sinh không bị người khác hiếp đáp, hoặc vinh quang khoa cử, hoặc là tiếp quản gia nghiệp. Cuối cùng Triệu Tiến mới hiểu ra được, ở thời đại này, lâm bồn sinh nở là một chuyện cực kỳ mạo hiểm, không cẩn thận một chút sẽ mẹ con cùng chết.
Ngày mồng mười tháng sáu, Từ Trân Trân hạ sinh một đứa bé, trước và sau, cả Từ Châu đều dồn tâm sức để mắt đến chuyện này.