Cát Hương nghe thấy thế, như thoáng chút suy nghĩ gật đầu, sau đó nhìn Đổng Băng Phong mấy lần, lại liếc mắt qua bên Vương Triệu Tĩnh, cuối cùng không lên tiếng.
Triệu Tiến lại thừa thế nói tiếp chuyện này.
- Lần này, phải phái các Sĩ doanh có công lao, biểu hiện tốt dẫn dắt người mới. Hiện giờ đội thân binh, đội nhân mã và hai đoàn phía dưới, vốn dĩ không có chỗ đề bạt bọn họ, lần lập đoàn mới này, đúng lúc đề bạt những người xuất sắc đó. Gia đinh giỏi lần này làm được đội trưởng, đội trưởng giỏi cho làm liên trưởng. Nhưng đoàn này không phải toàn người mới, phải rút ra từ đội Thân Vệ và ba đoàn, mới cũ trộn lẫn.
- Đại ca nói đúng, chung quy một người dẫn dắt sẽ dễ dàng buông lỏng. Triệu Tự Doanh chúng ta tháng ngày sau này còn phải mở rộng trước sau phải cùng người mới trộn lẫn, không làm quen trước thì sao được.
Vương Triệu Tĩnh nói một câu chỉ ra điểm sáng, nhưng hắn kịp nhận ra rất nhanh, ngay lập tức sửa lại nói tiếp.
Triệu Tiến trừng mắt nhìn qua, Vương Triệu Tĩnh chỉ cúi đầu, huynh đệ khác không để ý đến. Triệu Tiến dĩ nhiên biết Vương Triệu Tĩnh muốn nói điều gì, một người dẫn dắt cùng một đội ngũ lâu rồi, dĩ nhiên sẽ đoàn kết, đến lúc sẽ có tai họa ngầm thế này thế nọ, chẳng qua chuyện này nghĩ ra thì nghĩ ra, thật muốn nói hết, vậy thì khó xử rồi.
Vương Triệu Tĩnh gấp gáp nói sang chuyện khác.
- Đại ca, tinh nhuệ của đoàn luyện trộn lẫn được chúng ta thu nhận rồi còn dư lại một số, tuy Triệu Tự Doanh chúng ta không xem trọng, nhưng đưa xuống dưới, cũng biết đánh nhau. Thân sĩ thổ hào các nơi nhất định sẽ dùng bọn họ, nếu là dùng tiếp cách huấn luyện của chúng ta, tuy nói vẽ hổ không thành lại thành chó, nhưng con chó kia cũng cắn người đấy.
Triệu Tiến và mấy huynh đệ, ngoại trừ Lưu Dũng xuất thân hàn vi, Thạch Mãn Cường và Cát Hương tính là gia đình bậc trung, về phần Trần Thăng, Vương Triệu Tĩnh và Đổng Băng Phong, tính cả Triệu Tiến, bốn nhà bọn họ đều là cường hào nhà giàu chuẩn mực trên đất này. Xuất thân tuy là vậy, nhưng bọn họ đối với các thân sĩ cường hào Từ Châu, lại luôn có đề phòng. Đoàn luyện trộn lẫn mãi mãi không bằng Triệu Tự Doanh, nhưng dù sao cũng là một phần lực lượng, Triệu Tự Doanh lập tức sẽ tập hợp và phân tán toàn bộ hương dũng tư binh của Từ Châu, phần lực lượng này rất có khả năng sẽ thành phiền phức.
- Ai cũng không cần nghĩ dùng thế nào. Những đoàn luyện trộn lẫn này toàn bộ phải đặt ở trại lưu dân các nơi, để cho bọn họ ở đó lập đội làm việc. Về phần những kẻ ở Từ Châu này, bọn họ nhất định muốn nói Triệu Tự Doanh không màn tới chỗ nhỏ, muốn giữ lại bao nhiêu tráng đinh đao binh để tự bảo vệ. Cái này không cần đến bọn họ lo lắng rồi, chúng ta sẽ đưa người đến bảo vệ.
Triệu Tiến trả lời vô cùng dứt khoát.
Nói đến cái này, tất cả mọi người đều trịnh trọng lên, Vương Triệu Tĩnh thuận hỏi.
- Ba cái đoàn kia khẳng định không đủ.
- Tại sao phải để Triệu Tự Doanh tự mình đến, lưu dân nhiều thanh niên cường tráng vậy, biên vào huấn luyện tốt đến Triệu Tự Doanh. Đầu tiên an bài bọn họ đóng ở các nơi, những người này chính là hương dũng khắp nơi của bọn họ. n Nếu bọn họ có ngân lượng lương thực nuôi dưỡng tư binh nhà mình, như vậy cũng nuôi được người của chúng ta qua đó. Ai cũng nói không ra được cái gì không phải.
Triệu Tiến nghĩ rất vẹn toàn.
Mọi người sửng sốt, sau đó hiện ra nụ cười hiểu ý, Cát Hương cười khúc khích nói.
- Như vậy ai còn lật ngược ý trời.
Vương Triệu Tĩnh gật đầu khen ngợi nói.
- Cách này hay, cũng sẽ không rước lấy kiêng dè của người khác, lại ở Từ Châu nuôi dưỡng mấy ngàn tráng đinh, còn kiềm chế được các nơi, đúng là một lần nhấc tay mọi việc ổn thỏa.
Câu chuyện này lúc mới bắt đầu, Cát Hương liền muốn nói lại thôi. Lúc bắt đầu đàm luận, Cát Hương bên này lại có một chút thất thần. Nhưng tình cảnh này là nghị sự của các huynh đệ, cũng không ai để ý tới, nhưng tất cả đều chú ý đến, Cát Hương có lời muốn nói. Sau khi Vương Triệu Tĩnh nói xong câu này, tất cả mọi người nhìn về phía Cát Hương.
Cát Hương còn không biết vẻ mặt thái độ mình bị mọi người chú ý đến, lại là có chút thất thần, sau khi nhận ra vẻ yên lặng mới cảm thấy không ổn, sửng sốt nhìn mọi người, còn không biết xảy ra chuyện gì?
Triệu Tiến hỏi.
- đệ có chuyện muốn nói sao?
Cát Hương do dự chút, lắp bắp đưa ra câu hỏi của mình.
- Đại ca cái kia, cái kia, đoàn trưởng đoàn thứ ba là do ai tới làm?
Câu hỏi này thật ra nằm trong dự liệu, tuy nhiên mọi người không có cười vang, cũng không có trao đổi ánh mắt, đều là nhìn về phía Triệu Tiến.
Một đoàn mười liên, biên chế đầy đủ là một ngàn người, nhưng thật ra, cộng hết người mọi mặt, trong một đoàn là hơn một ngàn một trăm gia đinh, nói tính ra số người không nhiều, nhưng trên đất Từ Châu này, đã là hạng người nhất đẳng rồi. Tham tướng Từ Châu trong tay mới chỉ có ba trăm gia đinh thân vệ.
Lại nói tiếp các lộ cường hào thân sĩ Từ Châu, trong tay cũng điều động được ngàn người, nhưng nếu như nói bất cứ lúc nào cũng kéo ra đánh nhau được, mấy ngàn người này lập tức trở thành trăm chục người, đây đều là đại cường hào mới làm được việc này. Dù sao cũng cần nam đinh trồng trọt làm việc giữ gìn gia nghiệp, mà không phải lúc nào cũng huấn luyện sửa soạn chiến đấu. Đừng nói là dân chúng, ngay cả trong tay Tham tướng Từ Châu đó được xưng vạn đại quân, trong đó không ít lính bình thường cũng phải trồng trọt làm công, nếu không chính mình cũng ăn không no.
Mà đoàn trưởng của Triệu Tự Doanh, bất cứ lúc nào lấy ra đánh đã là hơn một ngàn người, vẫn là mỗi ngày không ngừng huấn luyện, ăn no uống đủ, trang bị tốt hơn một ngàn thanh niên cường tráng, càng không nói đến những thanh niên cường tráng này đã chiến đấu qua, nhìn thấy máu. Trừ những thứ đó ra, ở trong Từ Châu, đại bộ phận đều là đất bằng phẳng, đi đường xa nhất thì cũng không đến mười ngày. Ở khoảng cách như vậy, Triệu Tự Doanh cũng không cần suy tính cấp dưỡng đồ quân nhu gì, đánh tới bất kỳ một chỗ nào bên trong địa phận.
Số người như vậy, chiến lực như vậy, ưu thế như vậy, cộng thêm uy thế Triệu Tự Doanh, đoàn trưởng của Triệu Tự Doanh tất nhiên sẽ là hạng người đứng đầu Từ Châu, người người đều phải cung kính đối đãi.
Triệu Tự Doanh có đội Thân Vệ, đội Nội Vệ, đội nhân mã và đoàn thứ nhất, đoàn thứ hai. Đầu lĩnh các nơi mặc dù có khác biệt, có người là đội trưởng, có người là đoàn trưởng, nhưng cấp bậc là bình đẳng, đều là Giáo doanh, nhưng người ngoài nào đâu để ý kỹ càng đến nội bộ Triệu Tự Doanh.
Theo bọn họ thấy, đoàn trưởng đoàn thứ nhất và đoàn thứ hai đều có cục diện một phương của mình, mà đội Thân Vệ, đội Nội Vệ và đội nhân mã đều phải phục tùng Triệu Tiến. Người hiểu biết còn nói cái gì mà, đội Thân Vệ, đội Nội Vệ và đội nhân mã bằng với gia đinh thân binh của Tham tướng Từ Châu, mà đoàn thứ nhất và đoàn thứ hai, thế nào cũng coi như là Du kích, đều là đứng đầu một ti, trấn thủ một vùng.
Bởi vì hiểu biết như vậy, phụ thân của Thạch Mãn Cường Thạch Thiết Tượng hiện có được địa vị rất cao, cho dù là thân sĩ có công danh sau khi nhìn thấy cũng sẽ khách khí gọi là Thạch lão gia. Dưới tay lại có một người con giỏi như vậy, mọi người lẽ dĩ nhiên phải kính trọng. Về phần Trần Thăng bên kia, Trần gia vốn là cường hào Từ Châu, mọi người vẫn rất cung kính, thái độ cũng không có gì thay đổi quá lớn.