Cổ họng của hắn cũng hô muốn căm rồi, một gã đại hán ngay phía trước run rẩy trường mâu đâm tới, Uông Đại Cương vội vàng né tránh. Đại hán kia họ Thi tên Bưu, là bang chủ bang xa phu Sơn Đông đánh đấm nổi danh của Trương Vận Tiên, võ nghệ rất cao. Thi Bưu rút thương lại đâm tới, Uông Đại Cương vừa đón vừa đẩy về phía trước, hai người lập tức tách nhau ra. Thi Bưu lộ ra nét cười ác độc, ở nơi đó mở miệng nói.
- Tiên ông ủy thác ta chuyển lời cho ngươi. Ngươi nếu như không sẵn lòng làm việc cho Tiên gia, muốn dẫn đám nghèo khổ này kiếm cơm, vậy thì đi âm tào địa phủ đi.
Nói xong lại đâm tới, Uông Đại Cương lui mau, côn trong tay ngăn phác đao người bên cạnh bổ tới, không cẩn thận lại bị một đoản phủ ở phía khác sướt qua, tuy rằng không có bị thương đổ máu, nhưng áo da lại bị rách một đường lớn.
- Uông mỗ ưng thuận lời của Tiên gia. Uông mỗ đồng ý lời của Tiên gia. Tha cho những người mạng khổ này đi.
Trong giọng nói Uông Đại Cương đã mang theo tiếng khóc nức.
Trường mâu trong tay Thi Bưu đâm liên tiếp như gió.
- Muộn rồi. Ngươi lúc ấy không phải nói muốn tìm cái công đại cho đám quỷ nghèo này sao? Tiên gia cho ngươi mặt mũi ngươi lại không cần, vậy thì ngay cả mạng cũng đừng muốn nữa.
Uông Đại Cương né trái, tránh phải hết sức khốn đốn, nhưng những xa phu làm ăn lẻ tẻ gã dẫn theo mặc kệ là dũng mãnh hay là khiếm đảm, lại ở trước mặt gã hăng hái đánh nhau không màn tới bản thân. Mấy người nhìn gã gặp hiểm, không ngờ còn xả thân tiến lên đón đỡ. Nhưng tấm thân máu thịt đấu với đao bén, sao chống đỡ được, đều chết bị thương dưới đao thương, máu tươi văng tóe ra.
Lúc tuyệt vọng sập xuống trước mặt, lại nghe thấy có người rướn cổ họng hô to.
- Quan gia tới rồi. Quan gia tới rồi.
Thanh âm này lại là của Trương lão ca kia, vị này thấy bất lợi có lẽ đã chạy ra ngoài, nhưng không có chạy xa, trong giọng nói toàn là vui vẻ không còn gì bằng.
Đừng nói là y, ngay cả Uông Đại Cương cũng đầy kinh ngạc vui mừng, ở nơi đó hô to nói.
- Quan gia tới rồi. Chúng bây giết người đoạt mạng, đợi vào ngục lên pháp trường đi.
Cử chỉ của bọn xa phu làm ăn lẻ tẻ đều dừng lại, tất cả cho rằng đám người bang xa phu Sơn Đông đó cũng sẽ dừng lại, không ngờ rằng đám người này chẳng mảy may đếm xỉa tới bọn sai dịch tới hay không, tay chân không mảy may dừng lại.
Thi Bưu đuổi theo Uông Đại Cương kia trên mặt lại nhe răng cười độc ác, thừa dịp Uông Đại Cương dừng tay, một thương đã đâm tới, gần như là đồng thời, ở bên ngoài vang lên một tiếng kêu thảm, tiếng kêu thảm này chính là của Trương lão ca kia.
Tiếng kêu thảm vang lên, Uông Đại Cương theo đó nghiêng người xoay lại, trường mâu đâm xuyên áo da của gã, sượt qua bên sườn, đã mở ra một vệt máu, đau nhức bỏng rát.
- Các ngươi.
Uông Đại Cương có chút ngây người, đại côn trong tay điểm mạnh ra, Thi Bưu rút lui một bước, mộc côn Uông Đại Cương quét ngang ra, một gã võ sư cầm đao bị đánh hộc máu ngã lăn ra đất.
Có người rướn cổ họng hô lớn.
- Uông Đại Cương ở Từ Châu tụ chúng làm loạn, ý đồ gây bất lợi tào vận. Giết chết không cần hỏi.
Vào thời khắc này, lòng Uông Đại Cương nguội lạnh, giọng điệu, khẩu khí này trừ quan gia ra cũng sẽ không có người hô ra. Hiện giờ ngay cả quan phủ cũng không quản được sao?
Thi Bưu giận dữ quát một tiếng.
- Tiên gia muốn ngươi chết, thì ngươi phải chết.
Cầm thương đâm tới, hai bên đều có võ sư cầm đao giáp công. Uông Đại Cương lúc này nản lòng thoái chí, cảm thấy chết thì chết thôi, dù sao cũng chẳng cách nào trở mình.
Đúng lúc này, một bóng người đột nhiên nhào tới, đẩy văng gã ra, đón nhận mũi thương kia. Trong tay người này cũng cầm trường côn, ôm lòng dạ cả hai cùng chết xông lên, nhưng Thi Bưu rốt cuộc thân có võ nghệ, ứng biến cực mau. Trường mau vừa run vừa đâm, xuyên thẳng vào ngực bóng người trước mặt, hai người võ sư hai bên nhìn thấy lợi thế khó kiếm, vung đao bổ xuống.
Người nọ rống to.
- Lão Uông, báo thù cho chúng ta a.
Trong nháy mắt đó, Uông Đại Cương kịp tỉnh táo. Đấy là Tiểu Ô, cũng ngay trong nháy mắt đó, lòng dạ chết thì chết cũng lại tan thành mây khói, gã xoay người bỏ đi.
Muốn nói khổ chiến cũng có khổ chiến, nhưng Uông Đại Cương thật muốn xông ra ngoài cũng không khó. Bọn xa phu làm ăn lẻ tẻ biết ắt phải chết, ai nấy liều mạng chống cự. Uông Đại Cương vốn dĩ muốn chạy sang giúp một tay, ai nấy đều hô to Uông đại ca huynh chạy trước đi, báo thù cho chúng đệ. Vốn rằng kẻ dám tới bên này đánh nhau chỉ có liều lĩnh thích máu tanh, tới nước này, người nào người nấy đều phát tiết bản tính. Một tiếng hô đó của Tiểu Ô chỉ ra một con đường, nếu như cả đám người đây đều không rời đi được, vậy thì để cho một người rời đi trước, báo thù cho mọi người.
Mượn đồng bọn ngăn cản, dựa vào võ nghệ của mình, Uông Đại Cương liên tiếp đánh ngã kẻ thù trước mặt, nhẫn nhịn đau đớn bên sườn, sải bước chạy ra ngoài.
Một đám người mạnh nhất, cốt lõi nhất bang chúng bang xa phu đều đang đối phó Uông Đại Cương và những xa phu làm ăn lẻ tẻ đánh nhau tới chết kia. Gã vừa đi ngược lại đuổi không kịp, muốn truy đuổi lại bị bọn xa phu làm ăn lẻ tẻ liều mạng ngăn lại, trong lúc nhất thời tiến lên không được.
Thi Bưu kia hô to nói.
- Làm thịt tiểu tử kia, Tiên gia trọng thưởng đó.
Chỉ có điều đang loạn xà ngầu thật chẳng có mấy ai nghe được.
Uông Đại Cương chạy chưa được mấy bước, vừa xoay phắt người lại, đại côn trước đâm sau nện, hất ngã nhào hai gã truy binh lúc này mới sải bước chạy về phía xa. Nhìn thấy mười mấy gã sai dịch áo đen mũ vuông đang ở phía khác, trước người bọn chúng có một cỗ thi thể.
Mồng năm tháng chạp năm thứ bốn mươi lăm Vạn Lịch, Uông Đại Cương người Từ Châu dẫn tặc chúng hơn trăm người muốn làm loạn, sai dịch huyện nha kịp thời chạy tới, hội cùng với đoàn luyện dân tráng, đánh nhau một trận với thổ phỉ họ Uông, chỉ vỏn vẹn có một mình trùm thổ phỉ Uông mỗ trốn thoát.
Gần sáu mươi mấy vạn hộ dân gần cửa sông Thanh Giang, coi như bên trong huyện Sơn Dương phủ thành Hoài An còn chưa tới sáu vạn người, cũng vốn dĩ quản không tới được. Đối với sự việc bậc này đều là bên dưới báo lên cái gì thì chính là cái đó, không có khổ chủ báo án, thì kết án ngay được rồi.
Chỗ lều trại bọn xa phu làm ăn lẻ tẻ cư trú cũng bị người ta phóng một mồi lửa, lửa là buổi tối phóng đấy, rất nhiều người già yếu đều không có chạy trốn được, thiêu sống sờ sờ ở bên trong.
Bang xa phu Sơn Đông không không có được gần trăm chiếc xe ngựa và súc vật, các mặt các phe cánh phát một món tài không lớn không nhỏ. Lần này cũng xem như bang Sơn Đông lập nên uy nghiêm, mấy nhà tiệm buôn kho hàng vẫn luôn đang tìm kiếm xe ngựa thuận lợi vận chuyển hàng hóa, đích thân giao hàng cho bang Sơn Đông vận chuyển, ngay cả bang Hà Nam cũng biết thân bỏ ra một thành phần hạn mức của Trung Nguyên Hiệu. Trong một lúc Sơn Đông Trương Vân Tiên uy danh hiển hách, hào kiệt giang hồ lục lâm và thế lực tào vận cửa sông Thanh Giang đều đích thân kéo tới chắp mối giao tình. Có thế lực như vậy, thủ đoạn như vậy, ở nơi bảo địa vàng bạc rải đầy đất như Thanh Giang đây, làm cái gì cũng là phát tài.