Ngày đó trong Hà Gia Trang sau khi phát hiện ám khí hai lộ Văn Hương giáo còn lưu lại, chỗ Lưu Dũng và Lôi Tài như lâm đại địch, lập tức sắp xếp trong thành cũng đi tra xét, thành Từ Châu lớn như vậy, tất nhiên không cách nào để mắt tới khắp nơi, nhưng mấy chỗ quan trọng lại cần kiểm tra kỹ lại, trước đây chẳng bao giờ để mắt đến mấy chỗ ám muội, lần này phải xem kỹ.
Lần này tra xét đến hoảng sợ, bên ngoài phương viên Triệu gia, Trần gia và Vương gia, bên ngoài kho hàng và tửu phường, không ngờ đều có ám khí lưu lại, hơn nữa còn không phải là gần đây, cũng chính là nói một tháng hoặc hai tháng trước, có thám tử Văn Hương giáo hoặc là giáo môn khác đi quanh địa phận trọng yếu của Triệu Tự Doanh một vòng, cho dù không có đi vào chính là đi ven bên ngoài, nhưng điều này có nghĩa là gì, hoặc là tháng ngày sau này sẽ làm gì, tựu chung lại khiến người ta kinh hồn táng đảm.
Nghe Lưu Dũng nói xong, trong phòng yên tĩnh một hồi, trên mặt Chu Học Trí có chút biến sắc, những người khác còn khá hơn, Vương Triệu Tĩnh trầm ngâm nói.
- Việc này lại có chút cổ quái, cho dù công khai hay ngấm ngầm, Văn Hương Giáo đến chỗ chúng ta chính là chết chắc, chúng muốn làm gì?
Triệu Tiến dừng chút mở lời nói.
- Những ám ký trong thành này là mấy lộ, có phải không giống với hai lộ trong Hà Gia Trang?
- Là một lộ, chính là lộ nhìn không giống Văn Hương Giáo đó.
Trên mặt Lưu Dũng có chút nôn nóng, đao thật thương thật còn được, cái loại mờ mờ mịt mịt này khiến người ta phiền lòng nhất.
Triệu Tiến nhìn nhìn mọi người, không ai đưa ra được điều gì, việc này quả thực khiến người ta không rõ đầu cua tai nheo gì, cứ cảm thấy đối phương muốn làm gì, nhưng lại không biết rốt cuộc đối phương đang mưu đồ cái gì.
- Trong thành tăng cường hộ vệ, nếu cảm thấy không yên tâm thì ở lại bên Hà Gia Trang trước, dù sao cũng sắp tết, không lỡ được việc làm ăn chính sự gì.
Triệu Tiến thấp giọng mắng một câu, cũng chỉ xử trí tới đâu hay tới đó như thế thôi.
Tâm tình mọi người cũng trở nên rất kém, chính là vì chiêu trò lạ thường không hiểu ra sao của Văn Hương Giáo, nhưng cũng buồn bực, mấy lần đánh lớn đánh nhỏ, lẽ nào Văn Hương Giáo còn chưa biết lợi hại sao?
Từ Châu cả năm nay miễn cưỡng coi như là mưa thuận gió hòa, dân chúng bận tâm sắm sửa đồ tết và năm mới đều rất bình thường, mà bên phía Lâm Thanh Châu của Sơn Đông thì cả năm nay phải nói là kinh tâm động phách, nghe tin đồn các nơi khác của Sơn Đông thê thảm, nhìn thấy mỗi ngày lưu dân nạn dân đi vào không đếm xuể, chỉ cảm thấy nhà mình sống trong địa ngục nhân gian.
Đến cuối năm, có lẽ là chút cứu tế mà triều đình phát ra đó đã có hữu dụng, hoặc là những người đáng chết cũng đã chết kha khá rồi, chỉ còn trì hoãn được chút hơi tàn. Sơn Đông gắng gượng cũng yên tĩnh trở lại, mấy trận tuyết lớn bay lả tả, lại khiến cho những người hiểu công việc nói mùa màng năm tới không tồi, đây coi như cho mọi người một tia hy vọng.
Một năm kinh tâm động phách, cho dù Lâm Thanh Châu vẫn thịnh vượng như thế nhưng thân ở trong thiên tai, dân chúng thân sĩ cũng luôn lo lắng đề phòng, sợ lúc nào đó bị lan đến gần, bây giờ coi như thở phào rồi, có cảm giác sống sót sau kiếp nạn, cái năm này tất nhiên phải phá lệ chúc mừng long trọng một chút.
Gía tiền danh tửu Hán Tỉnh vốn không thấp, nhưng Lâm Thanh Châu vào tháng chạp vẫn chẳng màn tới tăng thêm ba thành. Uống rượu cầu say, danh tửu Hán Tỉnh lại là lựa chọn tốt nhất, có tiền tiêu xài bằng sạch, không tiền cũng phải làm việc, vô tình có chút tình cảnh vui mừng điên cuồng.
Ngoài những thứ này, bất luận giàu nghèo ti tiện, mọi người đều đi làm một việc, đó chính là bái Thánh Cô cầu phúc. Trong dân chúng vẫn có cách nói, Lâm Thanh Châu được vô cùng thái bình giữ gìn đến bây giờ chính là nhờ Thánh Cô phù hộ, nếu không nhiều lưu dân nạn dân vào như vậy, tại sao cứ bình yên vô sự.
Đồn đại là đồn đại, Thánh Cô quả thực làm rất nhiều việc. Trong năm lúc lưu dân nạn dân vào, cổng thành Lâm Thanh Châu đều không dám mở, quan binh đoàn luyện như lâm đại địch, Tri Châu chuẩn bị cầu viện, vẫn là Thánh Cô khuyên đám nhà giàu xuất người xuất lương mở lều nấu cháo ngoài thành, lại khuyên nhà giàu phú quý trong thành mua nhiều nô bộc, thuê nhiều người làm công. Điều này trong thời bình là hành vi chia tách xương thịt của bọn buôn người, nhưng vào mùa này chính là đại từ bi với người sống.
Bởi vì làm nhiều việc thế này, lưu dân vẫn bị sơ tán, mới không có việc không ngừng tụ tập náo động thành đại họa. So ra với mấy miếu mạo đạo quan hương hỏa đỉnh thịnh, lúc lưu dân vào vẫn đóng chặt cửa núi, đến quan phủ phát công văn bảo bọn họ cứu tế cũng không sẵn lòng.
Hơn nữa lưu dân đi vào, Thánh Cô không sợ mệt bẩn, cả ngày bôn ba, nói lưu dân đi về phía nam mới sống nổi, bảo dân chúng tuyệt vọng đấy đi dọc theo Vận Hà về phía nam, đây cũng là vì đại phúc đại đức của Lâm Thanh Châu tích cóp được. Càng đừng nói, Thánh Cô tự xây dựng Thiện Đường thu nạp những đứa bé thiếu niên đó, mọi người quyên hương hỏa đều dùng ở đây, thực là thần sống từ bi.
Thánh Cô đại thần thông ở ngay tại Thanh Lâm, mọi người vẫn không kịp đến thắp hương tế bái, ngày này nhiều tai nhiều nạn, được Thánh Cô phù hộ, không chừng gặp dữ hóa lành.
Nhưng thời gian hội dâng hương Thánh Cô không cố định, đến kịp hay không phải xem có phúc duyên hay không. Thánh Cô cứu trị dân chúng, sơ tán nạn dân không ngại cực khổ những không cần cù gì.
Lâm Thanh Châu có rất nhiều nhà giàu, đề kịp hội dâng hương của Thánh Cô, cố ý sắp xếp tôi tớ, người hầu canh chừng ở đây, hiện giờ ờ đây đã được gọi là Thánh Cô điện, vừa có tin tức liền nhanh chóng quay về bẩm báo, xung quanh thôn trang mà Thánh Cô sống, thậm chí còn có nhà trọ và quán cơm chuyên chẩn bị cho khách hành hương, thấy được ở nơi này nhân khí thịnh vượng.
Đến tháng chạp rồi, nên chết đói sớm đã chết đói, nên đi cũng sớm đi thôi, nên có chỗ đi thì cũng bị người ta thu nhận, mấy trận tuyết lớn, trắng ngần như sữa mẹ, đi đường bị chết đói đều bị vùi chết trong tuyết, giữa trời đất sạch sẽ tinh tươm.
Cổng chính trang viên của Thánh Cô điện đóng kín mít, bên ngoài cũng rất yên tĩnh, tôi tớ các nhà sáng sớm đến hóng đã biết tin, nói hôm nay Thánh Cô thanh tu, không gặp người khác.
- Tiểu Lan, Nhạc viên ngoại thành tâm muốn dâng hương. Ông ta cung phụng chúng ta nhiều như vậy, chẳng qua là muốn gặp con trước tết một chút, con đồng ý đi nhé?
- Tứ thúc, thúc nhận được bao lợi lộc từ lão Nhạc. Lão Nhạc này bên ngoài thì nói rằng, muốn tiểu thiếp thứ mười một trong nhà học ăn mặc theo con. Vì cục diện ở đây, con nhịn cũng còn chưa tính tới. Thế nào, Tứ thúc người còn muốn giúp người ngoài làm nhục điệt nữ sao?
Tứ thúc Mộc Ngô Gia của Mộc Thục Lan đang đứng ở ngoài cửa phòng khách, hai thằng nhỏ mười bốn tuổi thần sắc không tốt nhìn y. Nghe được câu trả lời của Mộc Thục Lan, sắc mặt của Mộc Ngô Gia trở nên xanh mét, y há há miệng, lại liếc về phía hai đứa trẻ canh cửa tay đang để trong lòng, đi ở hai bên hành lang nghe được tiếng bước chân nhẹ nhàng, y thở dài một tiếng. Từ sau khi cháu gái của mình thu nạp trên dưới một trăm nam nữ thiếu niên bên cạnh, liền không còn nghe lời nữa.