Nhưng sau khi nhìn thấy dáng vẻ của Triệu Tự Doanh, mọi người đều phải thất vọng rồi. Triệu Tự Doanh bình thường vốn dĩ không ra khỏi doanh trại. Cơ hội duy nhất giao thiệp với bên ngoài là luân phiên đổi gác lẫn nhau giữa bãi trống hãng xe bên ngoài và võ quán bên trong, hơn trăm người xếp thành hàng đội hình chỉnh tề ra ra vào vào, vốn dĩ không có cơ hội giao thiệp.
Có người còn nghĩ, nhiều thanh niên cường tráng cả ngày nín nhịn trong doanh trại khẳng định sẽ có loạn, nhưng cái này bọn họ cũng phán đoán sai rồi. Mỗi ngày đều phải không ngừng huấn luyện vất vả, nào còn lòng dạ đi ra ngoài nữa.
Nhìn ra còn lại duy nhất cơ hội xuống tay thâm nhập chính là “Triệu gia võ quán” kia. Người ở bên trong đều xuất thân trong giang hồ, thoạt nhìn không có gì khác biệt với đủ mọi hạng người trong chợ búa cửa sông Thanh Giang, ai nấy làm việc cởi mở buông thả. Thường xuyên nhìn thấy bọn họ hằng ngày cưỡi ngựa phóng như bay đầu đường cuối ngõ.
Trong mắt người như vậy chỉ có ngân lượng nữ nhân, muốn xuống tay khẳng định dễ dàng hơn. Kẻ có lòng dạ ấy muốn dùng thủ đoạn lung lạc, nhưng bên này mới tung ra thủ đoạn, chưa quá ba ngày, nhà dùng thủ đoạn này đã thiếu "nợ khổng lồ", phải bán hết gia sản để gán nợ, sau đó đi phương bắc làm công trả nợ còn thiếu.
Sau vài lần như vậy rút cuộc mọi người ở sông Thanh Giang đều ngậm miệng lại, ngoan ngoãn thành thật chiếu theo khuôn phép làm việc.
Mà thật ra Triệu Tự Doanh cũng không đặt ra khuôn phép nào ở cửa sông Thanh Giang, chẳng qua chỉ là thu tiền thuê dùng xe ngựa ở các nơi cửa hiệu, tiệm buôn nên thành cái lệ. Bất kỳ ai nắm giữ nơi này đều làm vậy, khoản Triệu Tự Doanh thu lấy thậm chí không tính là nhiều.
Mọi người đều cảm thấy lạ là Triệu Tự Doanh rất coi trọng xe ngựa, không chỉ thôn tính bang xa phu bên đó ngay cả xe ngựa các cửa hiệu tự nuôi dưỡng trong thành cũng muốn mua sạch. Làm cho cả cửa sông Thanh Giang muốn chở người chuyển hàng, đi đường bộ chỉ có cách tìm đến chỗ hãng xe Vân Sơn. Tuy nhiên Triệu Tự Doanh khi mua xe ngựa nhà khác cũng không ỷ thế hiếp người, mà còn trả giá rất hậu hĩnh.
Tuy nói vài đầu gia súc, một chiếc xe ngựa không đáng gì nhưng để giữ số lượng nhiều cũng khá vất vả nên bán được ít tiền cũng là chuyện đáng mừng. Triệu Tự Doanh cũng thanh toán rất sòng phẳng, điều này khiến mọi người một lần nữa nhận ra được tài lực hùng hậu của Triệu Tự Doanh. Không ai ngờ được Triệu Tự Doanh tới từ Từ Châu lại có nhiều ngân lượng đến vậy.
Kể từ khi bắt đầu tháng mười một năm thứ bốn mươi lăm đến tháng tư năm thứ bốn mươi sáu Vạn Lịch, Vương Triệu Tĩnh lấy từ chỗ Triệu Tự Doanh một vạn ba ngàn lượng bạc, nhưng không nói rõ dùng vào chỗ nào.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều biết chuyện này nhưng đều ngầm hiểu không hỏi gì cả, bởi vì Vương Triệu Tĩnh trước khi đó cũng đã đến chào hỏi, nói rằng sau khi chuyện thành rồi sẽ nói, còn nếu chuyện không thành thì sẽ mang bạc về trả lại.
Hơn nữa, những ngân lượng này đều được Vương Triệu Tĩnh cử người nhà đưa tới kinh thành. Chiếu theo tin tức Triệu Tiến có được trong khoảng mấy ngày này liên tục thư từ qua lại với phụ thân của y ở kinh sư, thậm chí còn phải mượn dùng ngựa và người cưỡi ngựa của Triệu Tự Doanh bằng không tôi tớ nhà y không đủ dùng.
- Đệ ấy sẽ không phung phí tiền bạc đâu. Vương thúc phụ cũng sẽ không hoang phí. Nếu như muốn phung phí cũng sẽ không đợi đến tận bây giờ.
Cử chỉ của Vương Triệu Tĩnh thật là lạ lùng, người bên cạnh Triệu Tiến mới nhắc nhở hắn như vậy, nhưng hắn cũng đơn giản trả lời thế đó.
Tuy nhiên với tài lực của Triệu Tự Doanh hiện nay thì rút ra số bạc trên cũng sẽ không nhằm nhò gì. Trong ngân khố vàng bạc tích cóp được quả thật là rất nhiều rồi.
Dần bước vào tháng ba, màu xanh nhất loạt chiếm chỗ, các hộ nông dân bắt đầu bận rộn, với tất cả các ngành nghề mà nói thì đúng là một năm mới bắt đầu, nhưng Triệu Tự Doanh cũng nới lỏng một chút. Đầu tết âm lịch Triệu Tự Doanh đã khẩn trương đề phòng, các liên đội lúc nào cũng sẵn sàng đợi lệnh đón đánh kẻ địch ở xung quanh, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng tiến về phía cửa sông Thanh Giang, thế cục cửa sông Thanh Giang bên đó dần dần vững chắc.
- Dưới gầm trời này vẫn là đao búa dễ nói chuyện. Cửa sông Thanh Giang lớn như thế, có tiền như thế ở trước mặt Triệu Tự Doanh đúng là không đáng nói tới.
Đánh hạ cửa sông Thanh Giang tuy rằng chỉ là một cơn sóng cuốn phăng tất cả, nhưng đối với Triệu Tự Doanh lại dễ như trở bàn tay chẳng trách cát Hương lại có cảm khái như vậy.
Triệu Tiến đã nhận thấy rõ ràng những người bên cạnh mình, không chỉ là Cát Hương mạnh mẽ linh hoạt, cho dù điềm đạm như Trần Thăng, ung dung như Tào Như Huệ cũng ngày càng trở nên tự tin hơn. Sau khi trải qua sóng gió thắng lợi, tất cả càng lúc càng cảm thấy không có việc gì mà Triệu Tự Doanh không làm được. Đây khiến Triệu Tiến có chút lo âu, tự tin là tốt nhưng không khéo lại thành tự cao tự đại, không cách nào khống chế.
Đã là ngày mười sáu tháng tư rồi, Triệu Tiến đã không còn mặc áo bông nữa, sau khi hắn ở doanh trại nhìn qua huấn luyện các nơi, lại cùng Như Huệ xem qua khoản mục các nơi mới về đến thư phòng của mình.
Trên thư án của Triệu Tiến có một cái hòm gỗ, giống như cái rương không có khóa. Nha hoàn Từ Trân Trân phái tới quét dọn mặc dù rất tò mò lại biết rõ nặng nhẹ không có đi đụng vào. Hơn nữa nha hoàn này còn nhìn thấy Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đều đã từng mang sổ sách trong đó ra, sau khi viết vẽ gì đó rồi lại để vào thùng.
Lúc đó nha hoàn còn tưởng bản thân mình đã nhìn thấy thứ không nên nhìn nên vội trở về bẩm báo, nghĩ thầm có phải là hai vị đó xem trộm chuyện cơ mật, Từ Trân Trân thuận miệng hỏi Triệu Tiến một câu, mới coi như rõ ràng.
Hòm gỗ kia chỉ là để triều báo và tin tức kinh sư gửi đến, nhưng câu cú không ngắt đoạn, Triệu Tiến thấy khó đọc quá nên Như Huệ và Vương Triệu Tĩnh giúp hắn đánh lại dấu cho dễ đọc.
Vương Triệu Tĩnh đã rất kiên trì trong việc này tự mình tới làm, thậm chí ngay cả sự vụ khẩn yếu như các khoản mục cũng không sẵn lòng nhúng tay vào. Như Huệ ngược lại biết nghe lời phải quấy, không những không tranh giành, việc nhỏ như khoản mục và mọi mặt của Triệu Tự Doanh sau khi dò hỏi Vương Triệu Tĩnh mới lại đi xử trí.
Chỉ chẳng qua trong mấy ngày nay Vương Triệu Tĩnh trừ việc vạch kế bên phía cửa sông Thanh Giang, phần nhiều tinh lực còn lại đặt ở thư từ qua lại với kinh sư, đây mới cần Như Huệ ra mặt làm một số việc.
Triệu Tiến sau khi cầm một cuốn lật thả trở lại, cảm thấy có chút nhàm chán, bởi lời lẽ bên trong không có thứ hắn cần, chuyện về đông di đã ít ỏi càng thêm thiếu hụt. Tình cờ nhắc tới cũng đều là tù trưởng đấu đá, chém giết lẫn nhau, lời cát tường sáo rỗng trời phù hộ Đại Minh vân vân.
Thời khắc kia khẳng định càng lúc càng gần, nhưng không biết khi nào thì bùng phát, bản thân hắn hiện giờ cũng biết chẳng làm gì được, chờ đợi như vậy thật sự là khó chịu, việc duy nhất biết rõ chính là sắp tới rồi.