Lại không ngờ rằng cũng đều là hán tử khỏe mạnh, cử chỉ có khí thế lẫm liệt. Khí chất điệu bộ đó tuy không có mạnh mẽ, nhanh nhẹn bằng gia đinh Triệu Tự Doanh nhưng cũng có năm sáu phần ý tứ như thế. Có năm sáu phần này thì cũng đủ chế phục đoàn luyện hương dũng các nơi rồi, càng hà huống chi những tráng niên lưu dân kia còn không phải người cùng quê nhà, muốn chắp nối giao tình cũng khó. Còn có một chỗ không giống với Triệu Tự Doanh, gia đinh Triệu Tự Doanh trầm ổn, những tráng niên này thì mang theo oán khí. Trải qua nhiều chuyện như thế tất nhiên oán tích tích tụ, lòng dạ độc ác.
Tráng niên Triệu Tự Doanh an bài vừa sang lời lẽ oán độc nào cũng không còn nữa, ngược lại người đi tới Hà Gia Trang bên này khao quân nhiều lên, việc đao binh đều bày ra trước mắt rồi, nếu không hiểu làm thế nào nữa thì thật chỉ có kết cục cả nhà bị giết.
Tráng niên trấn thủ các nơi cứ một thời hạn lại thay phiên, mỗi nửa năm thậm chí còn phải tới một lần trại lưu dân bên đó, mục đích chính là tránh bị người ta lung lạc lôi kéo.
Nhưng cũng có một nhà cường hào Từ Châu vào lúc này tính toán cỏn con, sau khi xảy ra mọi việc còn xoay chuyển được, đó chính là bên phía Từ Châu vệ.
Mấy vị Chỉ huy sứ Từ Châu vệ cộng thêm mấy vị Chỉ huy Đồng tri, Chỉ huy Thiêm sự, còn có một đám Thiên hộ trước hết đi tới chỗ nhà Đổng Cát Khóa khổ sở cầu xin. Tất cả đều xuất thân trong cùng một Vệ sở, mặt mũi này thế nào cũng không tiện bác bỏ, Đổng Cát Khoa bất đắc dĩ lại dẫn bọn họ đi tìm vào trong thành tìm Triệu Chấn Đường.
Triệu Chấn Đường từ sau khi rời khỏi Từ Châu vệ làm Bổ khoái và đao phủ tới lui với Từ Châu vệ đã nhạt rồi, ông cũng không để ý tới tình nghĩa đồng liêu gì. Nhưng những Chỉ huy sứ và Thiên hộ kia cũng thông suốt mọi lẽ, không màn tới mặt mũi quỳ ở ngoài cổng nhà Triệu gia dập đầu nhận tội. Tuy nói đường phố xung quanh vắng lặng, nhưng người tới tới lui lui cũng không ít, nhìn có chút khó coi, còn không ít người vây lại xem náo nhiệt.
Tình nghĩa và thể diện tới bậc này, Triệu Chấn Đường cũng chỉ đành vuốt mặt nể mũi nhận lãnh, cũng lười tự mình đi quản, chỉ là nói mình sẽ sắp xếp người đánh tiếng với Triệu Tiến xử trí sao thì vẫn phải xem Triệu Tiến tự mình quyết định.
Phụ thân của mình và phụ thân Đổng Băng Phong phái người sang đánh tiếng, mặt mũi này Triệu Tiến vẫn phải cho đi. Bằng vào sức người Từ Châu vệ, Triệu Tiến vẫn luôn không có buông tha cho, tuy nói đã thành một trang viên địa chủ chuyên làm ăn buôn bán, nhưng chẳng khác nào bá tánh bình thường. Từ Châu vệ dù sao có gắn kết nhất định, không ít quân hộ nam đinh còn từng luyện võ có huấn luyện, cái này rất khó có được, lần này tới coi như tạo lối thoát cho nhau.
Tuy nhiên những Chỉ huy sứ và Thiên hộ vân vân của Từ Châu vệ trong tay đều không có tư binh đoàn luyện gì, nhiều nhất là mấy bảo tiêu hộ vệ, bọn họ tìm tới chủ yếu là bảo Triệu Tiến thu nhận lấy người Từ Châu vệ.
Nói tới người trẻ tuổi của Từ Châu vệ gia nhập vào Triệu Tự Doanh là một con đường có tiền đồ tốt nhất nhưng tầng cấp cao của Vệ sở nảy ra lòng dạ riêng cũng muốn tụ tập nhân mã đi ra ngoài mò một mớ, ngăn cản bọn họ không cho đi. Triệu Tự Doanh cũng không chiêu mộ được những người này nữa. Sau đó con đường này bị lấp mất tất cả đều sửng sốt trợn mắt. Tuy nói trong Vệ sở là bọn Chỉ huy sứ làm chủ, nhưng ít nhiều phài chiếu cố lòng dạ người bên dưới, bằng không chẳng có người nào cho bọn họ đường sống, đó cũng là rắc rối lớn bằng trời. Gây chuyện ác rồi cũng chỉ đành khẩn cầu.
Lần này chiêu đinh vượt quá hai mươi ngày, nhưng ý nghĩa đối với Triệu Tiến lại không riêng gì chiêu mộ tân đinh mà là mượn cơ hội này dùng thủ đoạn sấm sét Thái Sơn áp đỉnh (núi cao đè xuống) hoàn toàn thuận theo lý lẽ khiến cho thế lực các nơi Từ Châu ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh quy thuận, cái gọi là dân tâm, chí dân, có lúc ở trước mặt thế lực đao binh mạnh mẽ đích thật không đáng nhắc tới.
Tuy rằng rắc rối đằng trước đằng sau lặp lại nhiều lần, lần này Triệu Tự Doanh tuy nói là chiêu mộ thêm một đoàn thêm một liên cùng với gia đinh thông thạo cung mã khác, nhưng thật ra lại chiêu mộ được tân đinh ước chừng mười bảy liên.
Ở trong mười bảy liên này, người biết cưỡi ngựa biết bắn cung cộng lại mới hơn tám mươi người, đại đa số đều còn là người xuất thân Vệ sở, đây cũng là chuyện chẳng cách nào khác. Cưỡi ngựa bắn cung, cần phải có vốn liếng trong nhà quăng vào khá là lớn, những người có được thường thường là con trưởng, và con nối dòng trong nhà. Những người này bình thường sẽ không bị ném ra khỏi nhà, còn lại chính là tuổi tác không lớn không hợp chuẩn mục của Triệu Tự Doanh. Cũng may cả hai loại cung mã trên, có không ít người Mông Cổ bù đắp vào, thật không cần lo lắng gì.
Mười sáu liên dư lại hơn một ngàn sáu trăm người, cũng không phải hoàn toàn biên thành liên tân đinh, đoàn tân đinh mà là chiếu theo an bài có sẵn từ trước, chia ra trộn lẫn với bọn lão binh. Bọn lão binh biểu hiện xuất sắc, ban đầu thuộc đội Thân Vệ và đoàn thứ nhất, đoàn thứ hai được đề bạt thành đội trưởng, đội trưởng được đề bạt thành liên trưởng, do bọn họ tới dẫn dắt huấn luyện tân đinh, cũ mới hoàn toàn trộn lẫn họp lại cùng nhau.
Việc đề bạt này khiến cho sĩ khí Triệu Tự Doanh các nơi đại chấn, bọn lão binh đều hiểu được chỉ cần chăm chỉ, vững vàng, dũng mãnh đi đầu thì có tiền đồ thì có được đề bạt. Trong chốc lát cất nhắc tới mười sáu liên trưởng, một trăm sáu chục đội trưởng, xấp xỉ hai trăm chức danh, gần như là trong mười người thì có một. Người được đề bạt hiển nhiên vui mừng sung sướng, người không được đề bạt cũng cảm thấy cơ hội cách mình rất gần, đây khiến cho mọi người làm việc càng hăng say hơn.
Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh cùng có vẻ lo lắng chuyện hoàn toàn trộn lẫn như thế, Thạch Mãn Cường và Cát Hương cũng cảm thấy phải giữ lại mấy liên đội chỉ thuần lão gia đinh, bằng không sức chiến đấu e rằng đi xuống, tân đinh dù sao chưa từng thấy qua chiến trường cũng không có chiến lực gì.
Tuy nhiên sau khi đã từng tận mắt thấy qua mấy lần huấn luyện tân đinh, tất cả đều thả lỏng. Bọn tráng niên lưu dân hoàn toàn khác với con cháu dân chúng bình thường Từ Châu. Bọn họ đã ở trong trại lưu dân từng đón nhận huấn luyện theo nề nếp, thậm chí còn trải qua chiến đấu, về mặt nào đó bọn họ cũng coi là lão gia đinh.
Triệu Tiến nói rất có lòng tin.
- Các đệ lo lắng cái gì? Lúc này xung quanh Từ Châu, và các nơi chúng ta cần để ý có người nào còn dám đánh chúng ta.
Nhưng tất cả đều biết rõ, đây là lời thật, vả lại sau khi nhìn thấy sức chiến đấu của bọn gia đinh, một tia nghi ngờ cuối cùng cũng vứt bỏ.
Đội Thân Vệ lần này có hai liên vẫn luôn duy trì toàn bộ là lão gia đinh, hai liên này mở rộng thành bốn liên, so với tính toán vạch ra trước đó nhiều hơn một liên. Chỉ chẳng qua lão gia đinh đội Thân Vệ đề bạt thành liên trưởng, đội trưởng phải cao hơn gấp đôi đoàn thứ nhất và đoàn thứ hai, sau đó số người còn thiếu hụt của lão gia đinh là do đoàn thứ nhất, đoàn thứ hai rút ra bù vào.
Đội thân vệ căn cơ là lão gia đinh, quả thật chính là bảo đảm mở rộng lần này thật nếu như có nhiễu loạn gì đội Thân Vệ cộng theo đội nhân mã đủ để bình định hoặc là kéo dài thì giờ.
Hiện tại đội Thân Vệ do Triệu Tiến đích thân nắm giữ là sáu liên cộng thêm hơn một trăm năm chục người đội cung tiễn. Đội nhân mã đã sắp vượt quá hai trăm, cái này quy về Triệu Tiến quản. Hiện giờ đội nhân mã không đặt đội trưởng, mà là do mấy người Đào Quý, Hứa Dũng, Ba Âm chia nhau quản, Triệu Tiến ra lệnh thẳng tới từng người.
Đoàn trưởng đoàn thứ nhất Trần Thăng, đoàn trưởng đoàn thứ hai Thạch Mãn Cường, đoàn trưởng đoàn thứ ba Đổng Băng Phong, trước mắt đã định ra đoàn thứ hai đi tới cửa sông Thanh Giang bên đó.
Triệu Tiến làm việc rất cẩn thận, người ngoài nhìn vào sức mạnh của Triệu Tự Doanh không có tăng trưởng gì, cũng không có điên rồ khuếch trương làm trái vương pháp triều đình.
Nhưng đội Thân Vệ tăng thêm hai liên, nhiều thêm một đoàn mười liên, còn có bốn liên. Bốn liên này cũng không có nghĩ cách đặt ở Từ Châu mà là chia tới trại mới lưu dân Bi Châu bên kia. Lần này thiết lập một chức vụ riêng cho Trương Hổ Bân là đại đội trưởng, cai quản bốn liên này.
Thiết lập chức danh đại đội trưởng này, khiến cho mấy liên trưởng cốt lõi của Triệu Tự Doanh rất nóng nảy. Bên trên bọn họ chính là mấy vị Triệu Tiến kia, tuy nói trung thành nhưng cũng cảm thấy khoảng trống để mình tiến thân không lớn, nhưng cái thiết lập chức danh đại đội trưởng này, lại khiến cho bọn họ cảm thấy mình cũng có cơ hội tiến lên, ai nấy đều có chút hưng phấn.
Thật ra người Trương Hổ Bân có quyền vận dụng cũng không chỉ bốn trăm người này, lưu dân trong tay y con số điều động ra được thậm chí còn vượt quá một đoàn. Song y coi quản bốn liên đội này, liên trưởng, đội trưởng đều là kẻ xuất thân gia đinh đội Thân Vệ, gia đinh chính là do tráng niên trên đất Từ Châu và Túc Châu họp lại mà thành, bên trong đó rất vi diệu, hoặc giả không có thứ gì vi diệu như thế, tất cả đều nghĩ là hiểu được.
Đoàn luyện trộn lẫn bị giải tán, kẻ nông dân thì về làm nông, kẻ muốn tiếp tục vũ đao xách thương thì biên vào trong đoàn luyện hương dũng các nơi Từ Châu, nhưng sẽ không giữ ở Từ Châu, mà là đi làm việc ở bên phía trại lưu dân, tốt nhất cũng phải đi tới phủ Quy Đức.