- Thuộc hạ đi qua hỏi người nghề muối Dương Châu, cũng hỏi qua người quen thuộc trên tào vận, bọn họ đều không biết Dư gia Tùng Giang này. Phái người đi nhìn thử người Dư gia phái tới tặng lễ, vừa nhìn đã biết là xuất thân thế gia ở Giang Nam, có điệu bộ có khuôn phép. Bọn họ mang không ít vải vóc lại đây, nói là muốn ở bên này của chúng ta mua bán. Nhưng cái này nói không chừng là ngụy trang, người như thế tới cửa khẳng định có điều nhờ vả, nhờ cái gì thuộc hạ lại không hiểu nổi.
Trước khi bẩm báo Triệu Tiến, Như Huệ dĩ nhiên phải hiểu rõ hết những điều nên biết. Triệu Tự Doanh không dính líu gì tới các phe phái phú hào ở Giang Nam, cũng không có xung đột lợi ích. Nếu như muốn tới thay mặt làm ăn buôn bán danh tửu Hán Tĩnh, vậy cũng không cần đưa yêu đao và súng kíp khảm ngọc của Tây Dương.
Yêu đao thứ này Đại Minh không có gì hiếm lạ, giặc Oa gây loạn ở đông nam, duy nhất có chút tiếng tăm chính là yêu đao này. Thợ giỏi chế tạo, sắc bén vô cùng vân vân, tất nhiên tiếng tăm này dựng lên ở đông nam Đại Minh võ bị lỏng lẻo, binh khí sắt cứng nhắc tới đa số đều mục nát hoen gỉ. Tuy nhiên về sau, mọi người cũng biết đao kiếm thượng phẩm của Oa quốc đích thật không tồi, cho nên cũng bắt đầu đưa vào trong nước buôn bán bình thường.
Theo bọn thương nhân và tu sĩ Tây Dương nảy sinh giao hảo với Đại Minh, các loại đồ đạc và hàng hóa tới từ Châu Âu cũng bắt đầu tiến vào Đại Minh, hỏa khí dĩ nhiên cũng là một loại trong đó. Súng kíp ngắn khảm ngọc này nếu như nói là hỏa khí thật không bằng nói là đồ mỹ nghệ, loại vật này ở Châu Âu cũng chỉ là đồ bày trí bên trong phòng thương nhân giàu có và quý tộc, hoặc là đồ chơi của kẻ du đãng.
Khuôn mẫu hiếm thấy ở Đại Minh là ở mỗi bộ phận được khảm các loại bảo thạch, trên miếng gỗ được điêu khắc hoa văn người dị quốc cảm thấy đẹp, hơn nữa được lau chùi bóng loáng. Thứ đồ đính nhiều châu báu lên như vậy dĩ nhiên sẽ thu hút ánh mắt của khách tới mua. Cùng với món đồ Tây Dương này còn có một số đao kiếm thuẫn bài vân vân khảm ngọc.
Tuy nhiên thứ này dù sao cũng là binh khí, binh khí chính là điềm hung hiểm, đặt ở trong phòng không quá may mắn, loại binh khí khảm ngọc này chỉ có một số người trẻ tuổi thích mới mẻ mới chạm tới.
Đối phương biết Triệu Tiến và bọn huynh đệ là người luyện võ trẻ tuổi, cho nên thu thập lễ vật như vậy tặng, cũng coi như là tính toán chu toàn.
Như Huệ nói tới đây trên mặt lại mang nét cười.
- Dư gia này phái quản sự sang đây, tuy nhiên thuộc hạ sắp xếp người đi khách điếm bên kia điều tra. Nhận ra quản gia này xưng hô một người trẻ tuổi làm thiếu gia. Phái thêm mấy người đi sang, việc này cơ bản sẽ không có sai sót. Thiếu gia Dư gia này hẳn là đi theo sang đây, lại giả trang thành tôi tớ không có lộ mặt.
Người trong phòng nghe thấy cái này đều kinh ngạc, Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.
- Chẳng lẽ công tử nhà ai vì thú vị hoặc là nghe thấy gì đó sang đây mở mang kiến văn chăng?
Nghĩ như vậy cũng không lạ, yêu đao kia thật tốt, người đưa ra được súng kíp ngắn khảm ngọc khẳng định là hạng người ham thích đồ mới lạ, lại là chàng công tử nhà giàu có Giang Nam. Từ Thiên đường giữa loài người ở Giang Nam kia tới vùng đất hoang vắng Từ Châu này vất vả là có ý đồ gì, nói không chừng chính là nghe tin đồn về Triệu Tự Doanh sang đây xem cái gì mới mẻ, sau đó lại hóa trang thành tôi tớ trẻ tuổi đi theo ở bên cạnh quản sự, đây cũng là một tầng lạc thú khác.
Đừng nói là ở Giang Nam, ngay cả ở Từ Châu bên này người trẻ tuổi gia đình có tiền đều thích tới Hà Gia Trang bên này, nơi này không những náo nhiệt phồn hoa, còn có rất nhiều sự vật mới mẻ nơi khác không có.
Đối với phỏng đoán của tất cả mọi người, Như Huệ lắc đầu phủ nhận nói.
- Không giống như là sang đây chơi coi thứ mới mẻ. Chiếu theo khách điếm bên kia hồi báo. Một đội này của bọn họ không có vẻ mặt tươi cười. Vị công tử này hằng ngày cũng nét mặt âm trầm. Người này chỉ đi ngang qua một lượt chợ búa và chợ muối, ngược lại đối với gia đinh và thứ dính tới võ bị đều rất hứng thú. Mỗi lần đi quanh xem xét y đều nhìn rất chăm chú, còn mấy lần đi dạo xung quanh doanh trại này. Bắt chuyện tán rẫu với người trong chợ và tiểu nhị trong điếm cũng đều nói tới chuyện binh đao của Triệu Tự Doanh chúng ta.
Tất cả mọi người bị khơi mào tò mò. Lẽ dĩ nhiên, nếu như không phải vị khách nhân này quá mức lạ lùng, Như Huệ cũng sẽ không triệu tập nhiều người theo dõi sát như vậy, biết rõ tin tức mọi chốn nhiều như thế, đây khẳng định phải dùng tới thám tử đội Nội Vệ.
Lại có người đề xướng ra một phán đoán khác.
- Bảo chúng ta giết người thay cho y chăng?
Bọn huynh đệ nhao nhao bàn luận, chú ý của Triệu Tiến lại không để tâm, hắn ngồi ở nơi đó rơi vào yên lặng, những người khác trong phòng nhìn lẫn nhau, cũng dần dần an tĩnh lại.
Toàn trường yên ắng như vậy, ngược lại kinh động Triệu Tiến, hắn nhìn một lượt mọi người, ngay sau đó nói.
- Tai mắt Triệu Tự Doanh vẫn là chưa đủ. Chỗ chúng ta bất cứ lúc nào hiểu được rõ ràng cũng chỉ có Từ Châu và nơi chúng ta phái người tới. Các nơi khác cũng chỉ đành dựa vào người quen nghe ngóng mới biết được. Nếu như nhiều việc khẩn cấp, sao để cho người khác tới nghe ngóng được.
Lưu Dũng bên đó vẻ mặt hổ thẹn đứng lên, còn chưa kịp giải thích, Triệu Tiến đã xua tay ngăn lại nói.
- Đây không phải chỗ sai sót của đệ. Những người đội Nội Vệ dùng làm thám tử chỉ có đặt ở trên đất này trông chừng mới an tâm, rải ra ngoài khẳng định trói buộc không được. Vả lại việc nghe ngóng tin tức này lại không phải nhất định cần bí mật. Chẳng hạn như nói Dư gia ở Tùng Giang này, chúng ta chẳng lẽ cần phải điều tra nghe ngóng âm thầm sao? Ngay cả tin tức bên ngoài cũng một chút không biết gì cả.
Nghe Triệu Tiến giảng giải, mọi người cũng đều trở nên nghiêm túc, Triệu Tiến tiếp tục nói.
- Quang minh chính đại đút lót các nơi hỏi thăm tin tức, tiệm buôn, cửa hiệu càng thích hợp, bọn họ vốn dĩ giao thiệp với các loại người. Thứ Triệu Tự Doanh chúng ta lấy ra được chính là rượu và đặc sản. Bảo bên phía Tôn gia đi những nơi trọng yếu mở hiệu buôn, trợ giúp chúng ta nghe ngóng tin tức.
Mọi người gật đầu, ba người Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ và Lưu Dũng trao đổi ánh mắt lẫn nhau, đều rơi vào trầm tư, chuyện này thật phải làm, ba người bọn họ khẳng định phải tham dự vào tầng lớp sâu.
- Hàng hóa cung ứng cho Tôn Giáp giảm giá xuống. Phần tiền của giảm giá này hãy dùng làm thù lao hỏi thăm tin tức.
- Ở mấy chỗ đường xá thuận lợi đặt một trạm gác, một nơi là bao hết được mấy chỗ.
- Người của chính chúng ta không cần phải đi làm quản sự chưởng quầy, ở trong điếm làm tiểu nhị cũng được rồi.
- Không cần phải phái gia đinh sang, thậm chí không cần người giang hồ. Kẻ quen biết sâu dày với Triệu Tự Doanh chúng ta sẵn lòng làm việc cho Triệu Tự Doanh chúng ta, người yên tâm được.
Sau khi Triệu Tiến đưa ra xướng nghị, tất cả ngươi một lời, ta một lời thêm vào rất nhanh đã thành hình làm được rồi. Triệu Tiến cười gật đầu, mở miệng nói.
- Đây là sự tình của năm sau, nếu như khách tới cửa, chúng ta cũng không được lạnh nhạt, mời gã Dư gia này tới đây.