Tửu phường Triệu Tiến là món lãi khổng lồ, món lợi này một phần có nguồn gốc từ tào lương đổi rượu trên tào vận, vả lại lưu dân Triệu Tự Doanh cũng nhờ vào những tào lương "hao tổn" tích lũy từng chút trên tào vận kia nuôi sống. Về phần chợ muối và các loại hàng hóa trong chợ búa, cũng đều có dính dáng tới tào vận, ít nhất cũng là dính dáng tới chuyên chở.
Nhìn sắc mặt Dư Trí Viễn cứng đờ, Triệu Tiến cười tiếp tục nói.
- Hơn nữa tào vận này là mạch máu của thiên hạ, nếu như có người tùy tiện đi động tới, tất nhiên sẽ rước tới thiên hạ chấn động, sau đó là kẻ địch của cả thiên hạ. Triệu Tự Doanh chẳng qua chỉ là một đội đoàn luyện thôn quê, chẳng lẽ huynh muốn để cho chúng ta bị binh mã thiên hạ bao vây tiễu trừ sao?
Thần sắc mọi người trong phòng có chút kỳ ảo, bởi vì lời này Triệu Tiến từng nói qua với bọn họ, nhưng tình hình kia là một ý nghĩ, nói vào lúc này lại là ý nghĩ của một người.
Trên mặt Triệu Tiến vẫn có nét cười như trước.
- Dư công tử muốn tìm Triệu Tự Doanh đi làm việc như thế, lại hứa hẹn món lợi lớn không thiết thực bậc đó, là cảm thấy bọn ta ngu xuẩn, mê muội, hay là cảm thấy người luyện võ dễ dàng lường gạt?
Sắc mặt lão quản gia sau lưng Dư Trí Viễn thoáng chốc trắng bệch, thần sắc Dư Trí Viễn ngược lại trấn định, không ngờ bật cười một tiếng, sau đó trầm mặt không nói. Cát Hương nhìn ánh mắt của y có chút không lương thiện, ánh mắt của những người khác cũng chuyển sang lạnh lùng. Dư Trí Viễn yên lặng chốc lát, lại mở miệng nói.
- Thật sự là tại hạ khinh suất rồi.
Nói xong lời này lại yên lặng, sau đó lắc đầu nói.
- Triệu viên ngoại có lẽ không biết, tại hạ trước đây mấy ngày ở trên bến sông nhìn lửa cháy. Thuyền mành Dư gia của ta cứ như thế bị lửa lớn thiêu rụi. Tâm huyết của gia phụ và tại hạ cứ như vậy bị đốt thành tro bụi. Mỗi khi nghĩ tới cái này, tại hạ thật lòng như dao cắt. Bọn chúng muốn ta không làm, ta càng muốn làm tới cùng. Bằng vào vào cái gì nhà ta làm việc vì bá tánh, lại có kết cục thế này. Nếu như bọn chúng ác ôn như vậy, ta đây tuyệt sẽ không khoan nhượng.
Thành khẩn nói xong những lời này, Dư Trí Viễn mới cười khổ chắp tay, giải thích.
- Tại hạ giận dữ nóng vội, tức giận tới đầu óc mê muội. Cho nên mới khinh suất một chút, ngược lại khiến cho Triệu Bảo Chính hiểu lầm rồi. Mong hãy tha lỗi.
Nói thì nói như vậy, song Triệu Tiến khách khí, Vương Triệu Tĩnh nhận thi cùng trường, khiến cho Dư Trí Viễn này khó tránh khỏi có một số ý niệm trong đầu không đúng đắn. Nhìn thấy Triệu Tiến và mọi người trong phòng trẻ tuổi thì cũng có trẻ tuổi đấy, cách ăn mặc đều rất mộc mạc thô kệch, mấy người này càng nhìn càng có chút chất phác. Con người Dư Trí Viễn ru rú lâu ở phủ Tùng Giang phồn hoa đô hộ bậc nhất Giang Nam khó tránh trong lòng sẽ có chút coi thường. Càng chớ nói tới, thời đại này thông dụng quý văn khinh võ, sĩ tử thế gia lại còn là văn nhân tinh anh trúng cử nhân, đối mặt với mấy "mãng phu" luyện võ trẻ tuổi này, muốn dùng chút thủ đoạn đùa giỡn cũng là hợp tình hợp lý.
Trước lúc Dư Trí Viễn nói những lời kia, vẫn luôn cẩn thận quan sát vẻ mặt của Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ. Y nghĩ rằng, chỉ cần hai người này không có phản bác, mình thử xem một chút, hai người đó nghĩ không thông, người khác cũng nghĩ không ra.
Dư Trí Viễn nói tới đây, cảnh tượng này lờ mờ có chút xấu hổ, giống như nói dối bị vạch trần. Tuy nhiên thiếu niên thần đồng này, hai mươi tuổi ra mặt bắt đầu làm việc lớn tào vận đổi hải vận cũng không phải hạng người tầm thường, sắc mặt chẳng mảy may đỏ lên, chỉ là áy náy cười xòa, nói bản thân nóng vội nói sai.
Phần điềm tĩnh này ngược lại khiến cho Triệu Tiến và bọn huynh đệ xem trọng y hơn một chút. Dư Trí Viễn giống như mới rồi cái gì cũng chưa từng nói, cả mặt đau buồn căm phẫn, đứng dậy khom người khẩn cầu nói.
- Triệu Bảo Chính, thủy tặc Thái Hồ giữa ban ngày hành hung, đốt hai mươi mốt con thuyền mành của Dư gia ta, còn uy hiếp tính mạng cả nhà Dư gia ta. Kẻ ác hoàng hành tổn hại phép vua như thế, tại hạ ban đêm không cách nào yên giấc. Kinh mong Triệu Bảo Chính chủ trì công đạo thay cho tại hạ. Nhược bằng diệt trừ được những thủy tặc Thái Hồ đó, tại hạ sẵn lòng đền đáp hai vạn lượng. Cho dù là không diệt trừ được, hết thảy tiêu tốn đều do tại hạ gánh vác.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Đây ngược lại là lui một bước cầu bước tiếp theo. Cái này phải nhỏ hơn rất nhiều so với tào vận đổi hải vận. Nhưng thủy tặc Thái Hồ vẫn là một ổ cướp lớn nhất trong lục lâm Nam Trực Lệ, cưỡi thuyền tung hoành trên hồ. Triệu Tự Doanh là đoàn luyện trên bộ, nếu như muốn động thủ với thủy tặc Thái Hồ, đội ngũ nhân mã lớn này làm cách nào xuyên châu qua phủ? Tới bên cạnh Thái Hồ lại phải làm sao? Thật xem Triệu Tự Doanh có ba đầu sáu tay sao?
Vùng nước Thái Hồ rộng lớn, ba phủ Nam Trực Lệ và ba phủ Chiết Giang bao lại xung quanh. Thời Mông Nguyên từng thiết lập riêng ngàn hộ thủy quân quản hạt. Ở xung quanh ven bờ Thái Hồ còn có vương pháp, còn trong hồ thì là chỗ vô pháp vô thiên. Nguyên nhân rất đơn giản, quan phủ không đủ lực lượng thủy quân. Mặt hồ quá mức rộng lớn bao la, vốn dĩ không cách nào quản nổi.
Có ngư dân bá tánh làm ăn trên thuyền, có thủy trại lục lâm hạ trại trên ốc đảo, đảo nhỏ, những kẻ này đều là vương pháp không quản được. Còn có tin đồn, dư đảng Trương Sĩ Thành năm đó vẫn luôn ở vùng nước Thái Hồ sinh sôi nảy nở, mưu đồ nổi dậy lần nữa, cũng có người nói là dư đảng của Trần Hữu Lượng.
Bởi vì không có vương pháp, kẻ gây án lớn bằng trời ở các châu phủ khác, chỉ cần chạy được tới ven bờ Thái Hồ, vậy thì bình yên không có chuyện gì. Mấy trăm năm nối tiếp nhau như thế, kẻ tàn ác vong mạng tụ tập cả ở nơi này, chém giết thâu tóm lẫn nhau, hình thành từng cỗ thế lực. Những đạo tặc phạm tội này, quan phủ không làm gì được, thường xuyên tụ tập ra ngoài gây án sau đó thì chạy trở về trong hồ trốn tránh, lại càng khó truy bắt tầm nã.
Đội ngũ như vậy, tuy rằng phải ở trấn thành ven bờ bù đắp ăn mặc dùng hằng ngày, nhưng căn cơ lại ở trên hồ, Thái Hồ quá lớn, vốn dĩ không cách nào phong tỏa toàn bộ, cái này càng dung túng bọn thủy tặc Thái Hồ không kiêng nể gì.
Từ trên xuống dưới Triệu Tự Doanh nhiều người như thế, rất nhiều người ngay cả thuyền cũng chưa từng ngồi qua, rất ít người ngồi thuyền vượt Hoàng Hà sang bờ bắc cũng chỉ là từng trải qua. Đội ngũ như thế đi đánh nhau với bọn thủy tặc Thái Hồ, đối phương không cần đón đánh, trốn thẳng vào trong hồ chính là mọi việc thắng lợi, Triệu Tự Doanh muốn đợi thì đợi được bao lâu.
Đoàn luyện tư binh gắn bó chặt chẽ với quê cha đất tổ, đội ngũ Triệu Tự Doanh hoành hành ở Từ Châu không kiêng nể, ở địa phận lân cận cũng là rất huênh hoang. Nhưng một cánh binh mã như vầy từ Từ Châu đi phủ Hoài An tới phủ Dương Châu, sau đó qua sông đi Thái Hồ, đoán chừng vừa ra khỏi địa phận Bi Châu đã bị cho rằng là mưu phản, còn chưa tới bờ sông đã bị quan quân các lộ tiễu trừ, không thì nửa bước cũng khó đi.
Về phần lương thảo tiếp tế mấy ngàn người này làm sao tiếp viện, còn có muôn trùng thứ khác phải suy xét tới, cũng không lẽ nói không không ra đó, Triệu Tự Doanh liền đi từ Từ Châu tới Thái Hồ hơn nữa mã đáo thành công.
Triệu Tiến sau khi hỏi ngược lại một câu này, mọi người trong phòng đều lắc đầu, vốn ban đầu vẻ mặt chuyên chú hướng về phía trước cũng buông thỏng ra, ngã ngược về đằng sau tựa vào lưng ghế.
Tào vận sửa thành hải vận, mười lăm vạn lượng, một ngàn vạn lượng, một nửa gia sản, tặc chúng Thái Hồ. Những ngôn từ này nghe được khiến cho người ta tinh thần phấn chấn, sau khi ngẫm nghĩ hết một lượt, mọi thứ đều vô căn cứ, mọi thứ đều không làm được. Hơn nữa Dư Trí Viễn này lòng mang căm phẫn, nhưng lòng dạ lại đi đề phòng kẻ khác. Tuy nhiên mọi người trong phòng tuổi tác tuy nhỏ, đều đã sớm rất quen thuộc, ngoại trừ Cát Hương trên mặt lộ vẻ phẫn nộ, những người khác đều thần tình lạnh nhạt, trong phòng cứ như vậy yên lặng hẳn đi.
Dư Trí Viễn cũng đứng thẳng lên một chút, nhìn qua một lượt mọi người trong phòng, tự mình lắc đầu, nụ cười trên mặt rốt cuộc trở thành nét cười chua xót, chỉ đành ngồi ở nơi đó tự giễu bản thân.
- Thật là khiến cho các vị và Triệu Bảo Chính chê cười. Đốt thuyền và uy hiếp chỉ vào mười mấy ngày trước, nhắm mắt lại thật giống vừa mới xảy ra. Mấy ngày nay ở Hà Gia Trang này, những gì nghe thấy mắt thấy đều khiến cho tại hạ tâm tình khó yên, cảm thấy tới đúng chỗ. Kết cục lại phạm vào đại kỵ khinh suất, làm sự tình vốn nên mưu tính từ từ trở nên gấp rút như vậy.
Trên mặt Triệu Tiến hiện lên nét tươi cười, Trần Thăng cũng ngẩng đầu mỉm cười liếc mắt nhìn, Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng trao đổi ánh mắt cũng đều mang nét cười, vẻ thù địch trên mặt Cát Hương cũng không nặng như thế nữa rồi.
Tình cảnh hơi có vẻ lúng túng, ngưng trọng trong phòng vừa rồi lúc này thoải mái không ít, người chịu tự chế giễu, tựu chung sẽ khiến cho người ta dè chừng ít đi một chút.
- Nóng vội rồi. Nóng vội rồi.
Dư Trí Viễn vừa nói vừa đứng lên, chắp tay với Triệu Tiến, làm lễ với mọi người, nét cười ôn hòa nói.
- Khiến các vị chê cười, không nhắc tới việc binh đao công đạo gì. Chợ muối và chợ búa các nơi Từ Châu thật là mới lạ. Vải bông làm ăn trong nhà Dư mỗ có chút hợp với nơi này, về sau vẫn phải giao thiệp nhiều.