Triệu Tự Doanh dù sao từ nơi khác tới, hơn nữa vừa mới cắm rễ xuống, phá hủy từng cái cũng không phải không được, nhưng như thế sẽ quá phí công phu và tinh lực, hơn nữa dễ nảy sinh biến số, cố gắng tập trung kẻ địch lại, sau đó tiêu diệt một lần.
Để đạt được hiệu quả này, Triệu Tự Doanh đã làm đủ các cách thử, chẳng hạn như nói liều mạng khiêu khích nhưng lại không lộ ra thực lực, kích được hai bang xa phu phải dốc hết toàn lực tới diệt trừ, khiến quan phủ không nhúng tay vào, nhưng lại không dọa được những lão đại nhúng tay vào.
Vương Hữu Sơn ở kinh thành, viết thư dùng khoái mã mang tới đây cũng phải bảy tám ngày. Tuy nhiên Vương Ngự sử rất yên tâm về con trai, để ở nhà mấy chục tấm bái thiếp trắng, đều có phần đề chữ ấn dấu, chỉ cần Vương Triệu Tĩnh tự viết nội dung vào là được. Vương Triệu Tĩnh bắt chước chữ của phụ thân đã rất thành thạo, nên việc này vô cùng đơn giản.
Giọng điệu và cách nói khác nhau, trong quan trường dĩ nhiên biết nên tới cỡ nào, cũng may vì nó vừa đúng với bái thiếp, khiến quan phủ thấy hai bên không giúp đỡ nhau là tốt, cũng khiến cho Liên Bình An đó nghĩ rằng có lẽ nên ra tay tàn ác một lần, san bằng hoàn toàn hãng xe Vân Sơn.
Các mặt nhiều vô số, khiến sức mạnh trong giang hồ ở cửa sông Thanh Giang được tập hợp lại, sau đó bị đánh sập.
Tuy nói giết người không nhiều, nhưng dũng mãnh tàn nhẫn của Triệu Tự Doanh thì bọn chúng đã nhìn thấy tận mắt, hơn nữa bang hội trong giang hồ rất yếu, đầu mục các cấp một khi biến mất thì bang hội này sẽ hỗn loạn, thậm chí đổ sập, cho dù thay đầu mục thì cũng rất khác so với trước đây. Bang xa phu bị tiêu diệt, đầu mục của các lộ nhân mã biến mất, có nghĩa là giang hồ ở cửa sông Thanh Giang bị tiêu diệt triệt để trong một đêm, tiếp theo thì phải xem Triệu Tự doanh làm thế nào.
- Cơm ăn thật no, tối nay còn có chuyện phải làm.
Triệu Tiến ra lệnh, trong ngoài đều lớn tiếng đáp lại.
Gần hai ngàn người ầm ầm quay về các nơi ở cửa sông Thanh Giang, tất cả mọi chuyện xảy ra trước hãng xe Vân Sơn cũng theo họ mà lan tin đến khắp nơi.
Trong cuộc chiến lớn hôm nay, trên dưới cửa sông Thanh Giang đều không biết có bao nhiêu người đang để mắt tới, hầu hết mọi người đều thấy chẳng qua là nghe một câu chuyện xưa, xem các hảo hán thu dọn lũ quỷ không may mắn đó ở Từ Châu như thế nào. Ai ngờ lại có kết cục như thế này, đám phu xe hoành hành ngạo mạn cả đời lại suy sụp như thế, các hảo hán ngay lập tức bị bắt đi, ngay cả quan sai cũng đều bị đe dọa, đây là tiêu diệt biến thiên (tẩy sạch ông trời) ?
Nhưng mọi người đều không sốt ruột làm gì, cục diện trước mắt không vội, đã chết nhiều người như thế, liên lụy tới nhiều chuyện như vậy, cả trong cả ngoài, nói không chừng sẽ động tới quan binh, Thủ bị Sơn Dương có lẽ sẽ dẫn binh tới, làm ầm ĩ, Pho tướng Lang Sơn sẽ phái người tới, đám người Từ Châu đó có lớn lối tới đâu, chẳng lẽ vẫn chống lại được quan phủ quan quân?
Tuy nhiên người dày dạn lão luyện thường đều có hai tay, gì mà cửa tiệm, hiệu buôn, nhà trọ, thanh lâu song bạc, nghiệp phường vân vân một mặt đè nén không nhúc nhích, mặt khác sai người đi tìm hiểu tin tức, xem nhà mình có kéo được mối giao tình với Triệu Tự Doanh Từ Châu hay không, còn sắm sửa chút lễ vật, dò la rõ nơi ở, một khi phân ra được thắng bại, lễ vật này hoặc là tặng cho giang hồ ở cửa sông Thanh Giang để an ủi, hoặc là tặng cho hãng xe Vân Sơn để hỏi thăm.
Trên dưới bang xa phu dĩ nhiên là khóc lóc ầm ĩ, hỗn loạn, đám phu xe đánh xe phía dưới thực ra không sao cả. Còn có người suy nghĩ xem có phải kiếm thêm được ít tiền khuân vác không, không còn bị cai đầu hay gì đó bóc lột nữa. Nhưng họ hàng của những cai đầu đó, thân tín của bang chủ bang xa phu, ai nấy đều rối loạn, có người kêu gào sẽ đi báo thù, có người muốn chia nhà chia tài sản, còn có người sửa soạn chỉnh đốn lại bang xa phu, chỗ nào cũng ầm ĩ.
Tuy nhiên khi trời bắt đầu tối đen, tất cả đều đã ngã ngũ, trong nhà của Trương Vận Tiên và Cao Mã Tiên đều có hán tử hung thần ác sát đi ra, mấy chục đại hán đeo đao trong lúc lộn xộn này đã bước vào nhà, lập tức làm chấn động mọi người.
- Năm ngoái nhà các ngươi thiếu nợ mười vạn lượng của hãng xe Vân Sơn chúng ta, giấy vay nợ ở đây, vốn và lãi đến giờ đều chưa trả, dùng gia sản và người nhà gán nợ đi.
Một tờ giấy vay nợ sáng ngời, dấu tay trên đó đều đầy đủ, nhưng mười vạn lượng bạc con số này quả thực là quá mức tượng tưởng, làm sao có món nợ vô căn cứ như thế, đương nhiên không ai chịu nhận.
Nhưng đao búa sáng loáng được bày ra, có người đã bị chặt đứt tay chân, đánh gãy cánh tay tại chỗ, giờ ai còn dám quản chuyện của những người ở Từ Châu này, nhân mã các nơi đều run sợ, quan sai cũng không dám thò đầu ra, còn không phải mặc cho bọn chúng làm gì thì làm, dưới uy hiếp của chúng, ai dám không theo.
Nhân vật trọng yếu của bang xa phu bị quét sạch, người nhà của họ cũng bị quét sạch, vàng bạc đồ tế nhuyễn đều bị lấy đi sạch, bên ngoài nhà dán giấy niêm phong, trên giấy niêm phong viết “hãng xe Vân Sơn niêm phong”, nếu vào ngày bình thường thì tờ niêm phong này chỉ là chuyện đùa, nhưng sau khi trải qua trận đại chiến, ai còn dám động vào nó.
Không riêng gì bang xa phu bị liên lụy đến người nhà, ngay cả đầu mục các nơi bị thiếu “nợ khổng lồ” đó cũng có kết cục tương tự, người nhà bị bắt đi trong đêm khuya, gia sản bị tịch thu, toàn bộ cửa sông Thanh Giang trong một đêm đều toàn tiếng vó ngựa ầm ầm, tiếng gà bay chó sủa.
Cửa sông Thanh Giang to như vậy, mấy chục vạn nhân khẩu, lẽ dĩ nhiên có phu canh tuần đêm và đội ngũ dân tráng, nhưng những người này sao dám quản. Những “hào kiệt giang hồ” đông như thế hung ác hơn mình còn ngoan ngoãn thì mình cần gì đi xen vào việc của người khác.
Đại sứ kho hàng Liên Bình An biết tin không sớm hơn so với mọi người, đến khi biết thì cổng Trì Tứ của huyện thành Sơn Dương đã đóng cửa, cách an toàn nhất cũng chỉ có thể là ở lại trong phủ.
Phủ đệ của Liên Bình An là một khu vườn, đình đài thủy tạ, hào hoa tinh xảo, cũng có hai mươi mấy người giỏi võ nghệ làm hộ viện, ông ta thấy thế này vẫn còn chưa đủ, ngay cả tráng đinh trong đám tôi tớ cũng đều cho tập trung lại, cầm các loại khí giới canh giữ.
Tuy rằng canh phòng nghiêm ngặt, nhưng trong lòng Liên Bình An đại khái đã có tính toán, đó là đối phương không dám thật sự tới đây chém giết, cho dù liên Đại sứ đã nghe qua chuyện quan sai gặp phải. Sai dịch là sai dịch, quan viên là quan viên, mặc dù Đại sứ kho hàng là chức quan cửu phẩm, nhưng cũng có chức danh trong sổ sách của Lại bộ và Hộ bộ, người như thế bị giết thì chính là tạo phản, tất nhiên sẽ kinh động vua dân, huống hồ sau lưng Liên Đại sứ còn có chỗ dựa vững chắc.
Dù vậy, Liên đại sứ vẫn đã sửa soạn vẹn toàn, giả dụ sắp xếp mấy người nhà to mồm, một khi có gì đó bất ổn sẽ lớn tiếng báo danh hiệu, ít nhiều làm cho bọn cướp kiêng dè, mật đạo cũng đều được kiểm tra cửa ra vào, vàng bạc đồ tế nhuyễn đều thu dọn đầy đủ.
Vốn Liên đại sứ dẫn theo người nhà đã trốn trong một ngôi nhà bí mật, nhưng bên ngoài lộn xộn lại cảm thấy lo lắng, ở đó thật sự xảy ra chuyện, nhưng có kêu trời cũng không được, sau một hồi suy nghĩ, ông ta lại dẫn người nhà trở về nhà, dù sao ở đây yên tâm an toàn hơn.
Dù vậy, Liên Đại sứ vẫn nơm nớp lo sợ ngồi trong phòng sách, gia bộc liên tục đến bẩm báo tin tức.
Có tôi tớ tâm phúc bẩm báo.
- Lão gia, tiểu nhân thấy những hộ viện đó cũng không đáng tin cậy, vừa rồi khi đưa cơm còn nghe họ bàn luận, nói một khi có chuyện sẽ chạy thật nhanh, mặc kệ chúng ta.
Còn chưa nói xong, đã có người vội vã chạy vào, thở không ra hơi nói.
- Lão gia, tiếng vó ngựa, có đội nhân mã tới.
Vừa nghe vậy, Liên Bình An liền đứng phắt dậy, vừa đứng lên đã nghe thấy bên ngoài có tiếng kêu lên kinh sợ, khiến cho vị Liên đại sứ suýt nữa ngã phịch xuống đất, ông ta cố gắng đứng vững, không nói gì liền chạy về phía phòng ngủ, chui vào hốc tối mật đạo.
Phu nhân của Liên đại sứ đang chờ ở đó, tình cảnh thêm hỗn loạn, Liên đại sứ bởi vì quá béo nên muốn chen vào mật đạo phải rất tốn sức, trong phòng vừa có tiếng khóc vừa ầm ĩ, giống như hát tuồng.
Không đợi bên này tốn sức chui vào trong mật đạo, lại nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập, cả người Liên Bình An đều cứng đờ trong mật đạo, thầm nghĩ lần này toi rồi, e rằng sắp bị đám hung đồ Từ Châu coi trời bằng vung kia bắt được, bỏ lại gia nghiệp to lớn và phú quý giàu sang.
Không ngờ người chạy vào không phải là hung đồ, mà là quản gia, Liên Bình An không thở nổi, suýt nữa ngất đi, sau khi tỉnh táo lại thì chỉ biết ở đó tức giận mắng to không ngừng.
Quả gia nói lắp ba lắp bắp, sợ tới mức mặt trắng bệch.
- Lão gia, lão gia, bên ngoài vứt vào rất nhiều đầu người.
Liên Bình An đờ người tại chỗ mãi không hiểu lời quản gia nói rốt cuộc là ý gì, cho đến khi bị dẫn vào trong viện, vốn chính phòng phu nhân của Liên Bình An còn muốn đi theo, nhưng bị quản gia khuyên căn, nói nhất định đừng sợ hãi.
Liên Bình An nhìn đám hộ viện nhà mình ai nấy mặt tái mét, có người thậm chí như vừa mới nôn xong, khiến ông ta càng thêm buồn bực, đám hộ viện này võ nghệ quả thực không kém, bình thường nói chuyện thô lỗ mạnh mẽ, còn dựa vào thế lực của Liên gia mà hoành hành ngang ngược ở bên ngoài, sao hôm nay ai cũng đều có bộ dạng như vợ có mang vậy.