Hơn nữa trên đường quay về không thiếu được lời bàn tán, lần này phía Đại soái Lang Sơn phái người tới là chuyện tốt, liên thủ tiễu trừ ác tặc Từ Châu sau đó đi sửa soạn báo cáo, không chừng còn được tăng thêm viện quân, tới khi đó tên ác tặc Triệu Tiến này càng không còn bất kỳ sức lực đáp trả nào nữa, tiếp đó sẽ là cục diện tốt, mọi người phải mưu hoạch cho tốt mới được.
Quân Đại Minh đóng quân ở địa phận quản hạt, giành lấy thế cài răng lược, đôi bên khống chế lẫn nhau, trong ngươi có ta, trong ta có ngươi, cho dù hầu hết địa phận ở phủ Hoài An đều do Tham tướng Từ Châu quản hạt, nhưng ở chỗ giáp ranh giữa phủ Hoài An và phủ Dương Châu cũng chính là vùng đất tinh hoa nhất giữa cửa sông Thanh Giang và huyện Sơn Dương lại là quản hạt của Phó tướng Lang Sơn.
Nghe thấy thượng cấp phái người tới, Tần thủ bị không dám chậm trễ, vội thu dọn rồi đi ra ngoài nghênh đón, vừa nhìn thấy người này trong lòng không khỏi bất ngờ, người đến này không phải là võ tướng trong quân, mà là một vị sư gia phụ tá, nhưng sư gia này lại là thân tín tâm phúc của Phó tướng Lang Sơn, cũng không biết có việc gấp gì mà phái người này tới.
- Thuộc hạ Tần Việt, đã từng gặp tiên sinh, mời Thi tiên sinh vào trong nghỉ ngơi dùng trà.
Thủ bị Tần Việt rất cung kích, nhưng vị Thi tiên sinh đó lại không khách khí gì, hừ lạnh một tiếng rồi bước thẳng vào phòng khách.
Mặt nóng bừng lên, sắc mặt của Tần thủ bị lập tức trở nên khó coi, Thi Bình Ngao ngươi nói toạc ra cũng chỉ là một phụ tá, Tần Việt ta là võ tướng có phẩm trật, ta khách sáo với ngươi là vì Phó tướng đại nhân, ngươi chỉ là tên hủ lậu viết thư tính sổ có gì mà huênh hoang khoác lác.
Nhưng nhìn thấy mười mấy người đi theo Thi Bình Ngao bước vào, Tần thủ bị cũng không dám làm càn. Tất nhiên y nhận ra những người này là thân binh của Phó tướng, lại còn dẫn thân binh tới, hơn nữa còn đi theo vào trong, đây rốt cuộc là dụng ý gì, lẽ nào muốn bắt mình? Tần thủ bị bắt đầu căng thẳng, nghĩ kỹ một chút các sự việc gần đây, thấy vẫn cung phụng như thường lệ, lễ vật ngày tết đều không bỏ sót, thực sự không nghĩ ra sai cái gì, lúc này mới yên tâm hơn một chút, vội vàng dặn dò thân tín chuẩn bị một ít bạc và hậu lễ, rồi mới vội vã đi vào theo.
Vừa vào phòng, phát hiện ra Thi Bình Ngao ngồi ngay ngắn ở ghế chính giữa, những thân binh bên cạnh Phó tướng đó hoặc ngồi hoặc đứng, nhưng không để chỗ ngồi cho y, Tần Việt càng lại không rõ đang muốn gì.
Thi Bình Ngao không chút khách khí chất vấn.
- Tần Việt, khi tới ta nghe nói, ngươi muốn dẫn binh đi tiêu diệt ác tặc Từ Châu?
Giọng điệu và thái độ này giống như thẩm vấn tội phạm, Tần Việt tức giận, nhưng cũng căng thẳng hơn, gã để ý thấy ánh mắt của thân binh phó tướng hai bên nhìn mình đều không tốt đẹp gì.
- Thi tiên sinh, đám hung đồ từ Từ Châu tới đó gây nhiễu loạn cho đất này, giết hại mạng người. Nha môn phủ Hoài An và huyện Sơn Dương đều có công văn tới, thuộc hạ cũng vì việc gấp mà làm theo, chuẩn bị điều binh tiêu diệt ác tặc, dẹp yên cho đất này thì có gì sai chứ?
Tần Việt nói mà bản thân cũng không chắc chắn lắm.
Mặc dù làm theo vì việc gấp, nhưng gốc rễ của chuyện này vẫn không hợp quy củ, nếu nắm lấy điểm này, chắc chắn sẽ có phiền phức, nhưng Tần Việt cũng không hiểu, phiền phức này dường như không đến nỗi thân tín bên cạnh Phó tướng đại nhân phải đích thân tới, từ Lang Sơn tới cửa sông Thanh Giang, cưỡi ngựa đi thuyền dù sao cũng phải hai ba ngày.
Thi Bình Ngao đứng phắt dậy gầm lên.
- Khốn kiếp, không có quân lệnh của đại nhân, sao ngươi dám làm loạn, ai cho ngươi to gan như thế.
Người lương thiện cũng chỉ có ba phần thiện, Tần Việt cũng nóng nảy, không kìm được hỏi vặn lại.
- Thi Bình Ngao, chuyện này có lẽ không hợp quy củ, nhưng làm thì có gì sai. Thật sự có kẻ làm loạn gì đó ta không quản, nhưng sau sự việc liên lụy tới phía tướng gia mới là họa. Ngươi nói xem, rốt cuộc ta có gì sai, hôm nay không nói cho rõ, chúng ta tới Lang Sơn kiện cáo.
- Ngươi có biết ngươi đối phó với ai không?
- Lũ mọi rợ coi trời bằng vung ở Từ Châu.
- Ngươi chưa từng nghe thấy tên Triệu Tiến ở Từ Châu sao?
- Trước đây có loáng thoáng nghe đến, chẳng qua là một gã lỗ mãng ở
Từ Châu mà thôi.
Hỏi đáp vài câu, giọng điệu sắc mặt Thi Bình Ngao nghiêm nghị, Tần thủ bị Sơn Dương càng đáp càng hồ đồ, một gã đầu mục thân vệ bên cạnh cười nhạt nói.
- Lão Tần, huynh ngốc thật hay giả vờ ngốc, chuyện của doanh trại Lý Hòa kia, huynh không biết sao?
Tần Việt sững sờ hỏi lại.
- Không phải nhiễm dịch bệnh sao?
Thiên tổng Lý Hòa cũng được coi là kiêu tướng trong quân Lang Sơn, doanh trại trong tay cũng là một trong những chủ lực, ai ngờ nhiễm dịch bệnh nên tử thương quá nửa, đối với bên ngoài tất nhiên là nói vậy, bên trong cũng cố hết sức bảo mật, không cần đề cập tới thì đều không nói đến.
Những người này đi theo Thi Bình Ngao tới, đều là gia đinh thân vệ của Phó tổng binh Lang Sơn, hộ vệ tâm phúc như thế đương nhiên biết rõ nội tình, nghe thấy câu trả lời của Tần Việt, mọi người đều sửng sốt, lập tức cười rộ lên, ngay cả vẻ mặt của Thi Bình Ngao cũng trở nên ngạc nhiên, sau đó gượng cười bất đắc dĩ.
Thủ bị Sơn Dương Tần Việt bị những tiếng cười vang này làm cho càng sốt ruột hơn, nhớn nhác la lên.
- Muốn chết cũng phải chết cho minh bạch, các ngươi che che giấu giấu như vậy, ai biết đã làm sai điều gì?
Thi Bình Ngao thở phào một cái, vung tay đứng đó, những thân vệ của Phó tướng Lương Sơn này lại có phần kinh sợ với y, lập tức ngưng bặt.
- Lão Tần, ngươi tốt xấu cũng ở vị trí này rồi, chuyện của Lý Hòa, huynh chỉ nghe nói đến dịch bệnh thôi sao?
Về xưng hô đã có thay đổi, giọng điệu cũng chậm rãi hơn nhiều.
Tần Việt cũng không lo lắng nữa, chỉ gãi đầu đáp.
- Thật ra có nghe một số lời đồn không đâu, chỉ coi đó là nói láo, đường đường là binh chính quy triều đình, sao lại tới bãi cỏ hoang, còn bị đoàn luyện gì đó giết chết. Thuộc hạ mặc dù chưa hề đi xa, nhưng vẫn có chút kiến văn.
Trên mặt Thi Bình Ngao và mười mấy người y dẫn tới đều tỏ ra ngượng ngùng, Thi Bình Ngao càng cố gượng cười, trước khi nói không kìm nổi hắng giọng một cái, giọng nói không khỏi thấp xuống.
- Nếu không phải là chuyện không đâu thì sao.
Hỏi vặn lại có chút hàm hồ, Thủ bị Sơn Dương Tần Việt nhíu mày căng thẳng, nghe không rõ lắm, hoặc là đã nghe thấy, nhưng thấy câu chuyện nghe được không tưởng tượng nổi.
Thi Bình Ngao nói xong câu này, lại không chịu nói thêm nữa, chỉ gật đầu với Tần Việt.
Sau khi có được lời xác nhận, hai mắt của Tần thủ bị Sơn Dương không khỏi trợn tròn, không kìm nổi cất giọng hỏi.
- Sao lại thế được, tên Lý Hòa đó ta từng quen biết, luyện binh dẫn quân vẫn rất thành thục, không mấy kẽ hở, doanh trại như thế ở Giang Bắc vẫn bị đánh bại sao? Chẳng lẽ Tham tướng Từ Châu dẫn theo thân vệ của mình, hay là quân của Hoàng Lăng Phượng Dương?
Binh mã Giang Bắc về đại thể chia làm ba nơi, Tham tướng Từ Châu, Phó tổng binh Lang Sơn, Thủ bị Thái giám Phượng Dương. Theo như Thủ bị Sơn Dương Tần Việt thì tinh nhuệ mạnh nhất cũng ở ba nơi này, tiêu diệt được doanh trại mà Thiên tổng Lý Hòa dẫn tới, cũng chỉ có tinh nhuệ ở ba nơi này, không lẽ nào còn có gia đinh kỵ binh mà Chủ soái đích thân dẫn tới mới làm được.