- Xin Đô đường yên tâm, tiểu nhân nhất định sẽ theo dõi sát bên kia.
Dư gia trước khi mở thêm phân hiệu ở Từ Châu, đã có quản sự mang theo mấy xe vải bông đến đây buôn bán. Muốn xem thử ở trong chợ ngoài Hà Gia Trang, nhưng hàng hóa vừa bày ra lập tức bị thương hộ bốn phía xúm lại mua hết sạch. Lúc này quản sự Dư gia lập tức hiểu rằng bán vải bông ở chỗ Hà Gia Trang Từ Châu khẳng định sẽ kiếm được bộn tiền.
Trước giờ vải bông Tùng Giang tới đây bán thường phải qua tay vài lần nên giá cả cũng cao thất thường. Nhưng bây giờ, Dư gia tự mình chở hàng đến đây buôn bán thiếu đi phần tăng giá qua tay ở giữa tất nhiên giá cả có lợi thế. Hơn nữa nơi này cũng gần Hà Nam và Sơn Đông, thậm chí còn có khách thương phủ huyện bên Bắc Trực Lệ. Tuy nói mấy chỗ này đều không giàu có nhưng cũng không thiếu sĩ thân quyền quý, vì thế những thứ này cũng rất cần.
Thật ra, sau khi Triệu Tiến vừa nắm được cửa sông Thanh Giang thì chợ Hà Gia Trang cũng theo đó trở nên thịnh vượng. Nhiều loại hàng hóa từ miền nam đi tới các nơi, cũng giống như vậy bởi vì tuyến đường của Vương Tự Dương kia, vô cùng nhiều đặc sản quan ải phía bắc, Sơn Tây, Hà Nam cũng theo đường bộ chuyển tới, tụ tập trao đổi.
Người trên giang hồ đều nhìn ra, hiện tại Giang Bắc Nam Trực Lệ có ba chỗ được xem là tốt nhất thì Triệu Tiến đã nắm trong tay hai nơi là cửa sông Thanh Giang và trấn Ngung Đầu. Tất cả muốn kiếm kế sinh nhai muốn ăn chén cơm ở đó đều phải tìm tới cửa của Triệu Tự Doanh. Tới khi nào Triệu Tự Doanh còn mạnh mẽ chỉ đành chiếu theo quy củ Triệu Tự Doanh làm việc, cái này khiến cho mọi người còn cách cúi đầu vâng mệnh.
Vốn ban đầu giáo đồ các nơi của Văn Hương Giáo chỉ có Từ Châu nằm trong tay Triệu Tiến, ngay cả bên trong cũng bị Triệu Tự Doanh thâm nhập vào. Hoàn toàn tách riêng ra không dính dáng tới tổng đà Vận Thành của Văn Hương Giáo. Tuy nhiên Văn Hương Giáo khuôn phép nghiêm ngặt, làm việc cũng rất bí mật cũng chỉ để cho Triệu Tiến cũng chiếm được mỗi một Từ Châu. Phủ Quy Đức gần kề, các nơi Sơn Đông, phủ Phượng Dương với Bi Châu đều vẫn vâng theo Từ gia ở Vận Thành chỉ huy.
Văn Hương Giáo ở Vận Thành và Triệu Tự Doanh không đội trời chung. Bên trong đó không chỉ có ân oán của Từ gia và Mộc gia còn có tổn thất rất nhiều cốt cán ở Từ Châu này, cùng với mối thù khắc cốt ghi tâm bị đoạt đi địa bàn Từ Châu này.
Nhưng với phân đà và phân hội Văn Hương Giáo phụ cận Từ Châu vâng lệnh tổng đà là một chuyện, đối địch hoặc là không đội trời chung với Triệu Tự Doanh lại là một chuyện khác.
Thật ra, tất cả rất có thiện ý với Triệu Tự Doanh, tào đinh, vận đinh trên tào vận trấn Ngung Đầu gần như chín phần là giáo đồ Văn Hương. Nhưng bọn họ làm ăn tào lương đổi rượu vô cùng phát đạt. Nếu nói Triệu Tiến là cha mẹ phân phát cơm gạo cho họ cũng không có gì là quá cả, tất nhiên sẽ không bỏ qua được ngân lượng. Mặc dù đề phòng Triệu Tiến nhưng trước giờ luôn lo lắng an nguy cho thế lực theo phe của Triệu Tự Doanh, thậm chí còn mật báo cho hắn lúc cần thiết.
Mấy nơi khác cũng cùng một đạo lý, như là Túc Châu và phủ Quy Đức Nam Trực Lệ tuy bề ngoài không quen biết tới lui nhưng lại ngấm ngầm thông qua Văn Hương Giáo của Trịnh Toàn truyền đi không ít tin tức. Chỉ có vùng Sơn Đông là ngoại lệ bởi vì huyện Vận Thành vốn ở phủ Duyên Châu Lỗ Nam. Mấy huyện này đều do Từ gia khống chế, bố cục nghiêm ngặt, sẽ không có chuyện ăn cây táo rào cây sung ở đây.
Nhưng mặc dù là phân rõ địch ta như vậy, cũng sẽ không náo loạn gây chuyện gì ở xung quanh Hà Gia Trang, thậm chí ngay cả việc truyền giáo cũng bị nghiêm cấm, bởi vì không cách nào khác, họ cũng phải làm ăn buôn bán phát tài ở nơi này, cũng phải ở nơi này mua đồ đạc, nếu như trong phút chốc bị cấm tiệt rồi há chẳng phải là tự chặt tay mình rồi à?
Cho dù là thần tiên thổ địa nào, Di Lặc Phật Tổ, Vô Sinh Lão Mẫu đều không so được với món ngân lượng lớn nhất này, phải kiếm tiền, phải tiêu tiền, ân oán gì đều gạt sang một bên, bảo đảm kiếm tiền mới là thật.
Cửa sông Thanh Giang bên đó là đầu mối then chốt của tào vận, cũng là bản doanh lớn của tào vận. Tào đinh, vận binh ở nói đó cực kỳ đông đảo, nơi đây tất nhiên cũng là trọng trấn của Văn Hương Giáo.
Tuy nhiên trọng trấn này cũng có chỗ không giống với nơi khác. Tín đồ thờ phụng giáo lý tuy nhiều lại là tự mình lập thành một thể thống nhất, trên danh nghĩa là vâng mệnh tổng đà huyện vân Thành nhưng thật ra lại là tào vận tự trị, nơi đó chen tay vào không lọt.
Hiển nhiên giữa bọn họ và Triệu Tự Doanh cũng chưa nói gì tới hảo hữu. Văn Hương Giáo là một giáo phái lớn thế không đội trời chung với Triệu Tự Doanh. Thế lực Văn Hương Giáo trên tào vận tất nhiên cũng sẽ không thân thiện với hắn. Gần gũi nhất cũng chỉ là tới lui buôn bán trao đổi, theo đó trấn Ngung Đầu quen biết sâu nhất, còn có một đám người chủ trì việc tào lương đổi rượu, riêng chuyện này thì thân tình với Triệu Tự Doanh không tệ lắm.
Đợi sau khi Triệu Tự Doanh nắm trong tay cửa sông Thanh Giang, đồng nghĩa với việc tào lương đổi rượu vốn ban đầu cách một con đường hiện giờ đã mua bán trao tay ngay được. Lại bởi vì Triệu Tự Doanh nắm được xe ngựa vận chuyển, lại làm ra nơi chợ buôn bán cục bộ ở Từ Châu này cũng bằng với thế lực tào vận cửa sông Thanh Giang trao đổi buôn bán với Triệu Tự Doanh tăng thêm một chút. Chỗ tốt kiếm được ở Triệu Tự Doanh cũng gia tăng một con số lớn, tào lương phải bán ra bên ngoài cũng thay đổi. Các loại hàng hóa tào thuyền mang lén theo cũng có chỗ bán, Triệu Tử Doanh cũng thỏa mãn đầy đủ.
Kiếm được tiền, mọi thù hận nhanh chóng tiêu tan, giao tình lẫn nhau từ không thành có, phút chốc trở nên thân cận. Vốn rằng chỉ dùng một vị cai đầu đưa tin, cũng chỉ tốn công sức mười mấy ngày, thông qua các con đường, tào vận trên sông Thanh Giang đã có mười mấy vị đại gia nói lời giữ lời xây đắp giao tình với Triệu Tự Doanh. Tin tức các chỗ sáng tối lọt ra ngoài nói rằng trong mười mấy vị đó có đến hơn một nửa là Hương chủ của Văn Hương Giáo, còn có một phần ba có chức danh Hội chủ, thậm chí còn có một vị Tôn giả.
Nếu đã là mọi người cùng phát tài thì ai còn bận tâm cái này.
- Mặc kệ chúng thân thể tâm tính mình đồng da sắt gì, ở nơi chốn phồn hoa cửa sông Thanh Giang chúng ta cũng phải mất hết. Các ngươi hiện giờ đang thấy Triệu Tự Doanh ngang ngược, đợi năm tháng qua lâu, tất nhiên sẽ mềm nhũn. Tất cả không nên quá nôn nóng, cục diện cửa sông Thanh Giang vẫn là của chúng ta, gốc gác của chúng ta ở đây.
Trong giang hồ chợ búa cửa sông Thanh Giang âm thầm cũng có kẻ nghĩ thế, cho là như thế. Từng lần dọn sạch, từng lần giết qua, ngoài mặt tất nhiên không dám có vẻ oán giận nào, ai nấy mọi việc đều tỏ vẻ thần phục, nhưng không cam lòng, lén lút tụ họp là tránh không khỏi. Cũng có kẻ gọi là người thông minh nói ra lời phán đoán bên trên.
Mọi người đều biết rằng Triệu Tiến nắm trùm, nhưng Từ Châu tới nơi này dùng khoái mã cũng mất hai ngày có hơn. Bố trí hơn nghìn người ở bên này, thật sự khống chế không được, chỉ cần tất cả tốn công sức bỏ tiền ra là mua chuộc được lòng người, thậm chí đục khoét gốc rễ, tới lúc đó coi như xoay chuyển được rồi.
Mọi người cũng không phải là chưa từng trải qua chuyện này. Trước đây quan quân triều đình trú đóng cửa sông Thanh Giang cũng giống thế này. Những tên đó đều là người ở vùng khác đến đây, không có dính dáng tới người trên đất này, lúc mới đầu cũng là không kiêng nể gì ai cả. Nhưng về sau, ngân lượng sai khiến được người, cho chút chỗ tốt, nghe lời hảo dụng như nhau, ngoan ngoãn làm việc bán mạng. Quan quân triều đình còn vậy, Triệu Tự Doanh này chẳng quan là đoàn luyện hương dũng giả vờ giả vịt, lẽ nào còn chống đỡ được chốn êm đềm cửa sông Thanh Giang này?