Lưu Dũng ở trên ngựa cười giải thích.
- Đại ca, các nơi bên trong thành bày tỏ chút thành ý với huynh, lại không biết chúng ta khi nào rời thành cho nên phái người theo dõi ở đây.
Triệu Tiến cười gật đầu, Trần Thăng bên cạnh thanh âm bực bội nói.
- Thời điểm vây thành ngày đó, đám người này phần lớn trốn ở trong nhà, hiện tại lại nhảy ra đây.
Bãi hàng ở thành tây, thẳng một mạch tới cổng tây, hộ dân bên đường không nhiều lắm, gia đình phú hộ càng nhiều hơn. Cứ như vậy yên lặng đi một lát lại nhìn thấy ven đường có người từ trong cửa đi ra hết mực cung kính bái xuống thật dài. Cũng có người bày ở trước cửa một tấm ghế dài, trên ghế bày sẵn trà nước, cũng ở mặt bên kia bái một cái. Còn có người còn lịch thiệp đặt trên bàn vuông, trái cây rượu thịt, trà nước, điểm tâm đều có, người thì chắp tay thi lễ đến chào hỏi.
Mặc dù không người nào lên tiếng, nhưng cả đám đều biết rõ, đây là bái tạ đại ân Triệu Tiến cứu thành Từ Châu. Triệu Tiến giải vây cứu được Từ Châu, cứu được mười vạn hộ dân bên trong thành Từ Châu, đáng được bái tạ như vậy.
Triệu Tiến không ngừng ôm quyền tỏ ý, gia đinh Triệu Tự Doanh xếp thành hàng đi ở đằng sau nện bước cũng càng lúc càng chỉnh tề, người nào người nấy ưỡn ngực ngẩng cao đầu.
Theo bước chân không ngừng đi tới, người chạy tới càng ngày càng nhiều, có người chắp tay thi lễ ven đường, có người quỳ ngay trên đất dập đầu mấy cái. Mọi người đều bị tình cảnh nghiêm túc trang nghiêm làm nao lòng, không có người nào huyên náo, đều yên lặng thi lễ chào hỏi, sau đó yên lặng nhìn xem.
Đợi đến lúc tới cổng thành, Triệu Tiến nhận ra bên đó đã có rất nhiều người đang chờ đợi. Từ mấy người dẫn đầu nhìn cách ăn mặc đã nhận ra được đây đều là nhân vật thân sĩ nổi danh, còn có mấy chiếc xe ngựa dừng ở bên cạnh, trên xe ngựa đều chất đầy đồ đạc.
Có người cao giọng nói.
- Triệu công tử nghĩa khí ngút trời, bảo hộ dân chúng cả thành Từ Châu. Xin nhận bọn ta một lạy.
Mọi người bên kia cùng nhau chắp tay bái xuống, không ít tôi tớ theo hầu ở đằng sau đều quỳ ngay trên đất dập đầu.
Xứng hợp với cảnh tượng như vậy, Triệu Tiến cũng hiểu phải làm thế nào, vội vàng xoay người xuống ngựa, ôm quyền đi tới trước nói.
- Triệu mỗ cũng là dân chúng Từ Châu làm tận hết sức bổn phận của mình mà thôi. Sao dám nhận lãnh các vị hương thân phụ lão ưu ái như vậy?
Lời này này chính Triệu Tiến cũng ê ẩm cả răng. Tuy nhiên việc nên làm cũng phải làm rồi, Như Huệ sớm đã liệu được tràng diện như nay, ứng đối ra sao, nên nói cái gì đều chỉ giáo thật rất kỹ càng.
Nói mấy câu khách sáo, binh lính thủ thành bên đó đã mở hết cổng thành trong ngoài của ủng thành rồi. Mấy vị tới nơi này đều là người đức cao vọng trọng bên trong thành Từ Châu, cũng không cần nói đến người có thực lực mạnh nhất. Bọn họ thay mặt cho phụ lão dân chúng Từ Châu đưa tiễn, thật có chút hợp với lòng dân.
Bọn họ không có vướng mắc lợi ích của Triệu Tiến, lại còn có kính sợ trong lòng với vị sát thần Triệu Tiến này, nghi thức này cũng không muốn làm quá lâu.
- Triệu công tử, đây là một tấm chân ý của phụ lão dân chúng trong thành, vẫn xin Triệu công tử thu nhận.
Mấy chiếc xe ngựa kia chất đầy lương thực và vải vóc. Đều là đồ đạc dùng được thường ngày, đây là khao thưởng dân chúng tự đưa cho rồi.
Sau khi Triệu Tiến tạ ơn thu nhận, thân sĩ dẫn đầu họ Chu, có thân phận giám sinh. Sau khi làm xong hết thảy vị giám sinh này xoay người nhận lấy một tấm vải đen từ tôi tớ đi theo, hai tay nâng tới trước mặt Triệu Tiến, mở miệng nói.
- Triệu công tử! Ngày ấy kịch chiến dưới thành, rất nhiều người đều nhìn thấy Triệu Tự Doanh vẫy một lá cờ đen. Trước đây mấy ngày, tại hạ cũng đã nhìn thấy, lá cờ đen đó đã rách nát dơ dấy. Các phương trong thành làm lá cờ này cũng không biết xứng được dùng hay không.
Triệu Tiến sửng sốt, lập tức cười nhận lấy.
- Thật có lòng!
Ngày ấy trên chiến trường tạm thời lúc ấy dùng tấm vải da gói đồ thấm máu ngựa làm ra một lá chiến kỳ, trên chiến trường dính không ít bụi đất, từ cờ đỏ biến thành cờ đen. Sau việc đó cũng không bận lòng để tâm tới, chỉ nghĩ quay về Hà Gia Trang phải làm một lá cờ mới, không ngờ rằng những thân sĩ này thật là có lòng.
Sau khi nhận lấy rung lắc mở cờ ra, vải dệt được dùng làm ra lá cờ quả thật rất tinh tế, viền bốn bên còn có thêu mắt lỗ mắc trên cán cờ. Cờ đen viền đỏ, ở giữa dùng chỉ đỏ thêu một chữ "Triệu" lớn như cái đấu.
Màu đen sắc đỏ cùng phối xứng thường ngày rất nhiều kiêng kỵ, nhưng dùng ở việc võ thật vừa hợp, lá cờ này thêu rất tốt làm cho Triệu Tiến ấn tượng.
Triệu Tiến cao giọng nói.
- Tốt! Đa tạ hảo ý của các vị phụ lão, về sau Triệu Tự Doanh mỗi lần vẫy lá cờ này là một lần hộ vệ thôn làng Từ Châu.
Hắn nói ra những lời này, xung quanh một loạt tiếng reo hò tốt lắm. Trài qua cuộc lưu dân vây thành, sau đó thủ thành huyết chiến, có được Triệu Tự Doanh một lực lượng tin cậy như thế hộ vệ, tất cả dĩ nhiên cảm thấy an tâm. Triệu Tiến nói ra như thế, càng hợp tâm ý của mọi người, âm thanh reo hò tốt lắm thật không có chút nào giả dối khách sáo.
- Cầm lá cờ này vẫy lên!
Triệu Tiến cũng sinh ra hào khí, Lỗ Đại ở đó cũng tự biết chạy tới, Lưu Dũng lại chạy tới đội xe của chính Triệu Tự Doanh mang tới, từ trên xe cầm ra một thành trường mâu. Trường mâu này dài hơn cứng chắc hơn so với Triệu Tự Doanh thường dùng, nửa phần trên cán mâu có làm móc treo, đây là cán quân kỳ.
Lỗ Đại nhận lấy cán cờ này, chân tay vụng về treo cờ lên, sau đó giơ lên vẫy múa, cờ đen phấp phới, chữ "Triệu" kia ở bên trên vô cùng bắt mắt.
Có người hô to lên.
- Triệu công tử uy võ.
Người xung quanh cũng theo đó trầm trồ khen ngợi, ngay cả Triệu Tiến và bọn huynh đệ cùng với gia đinh Triệu Tự Doanh cũng cảm thấy tinh thần xao động.
Triệu Tiến cười nói.
- Lỗ Đại, ngươi về sau chính là Chưởng quản quân kỳ của Triệu Tự Doanh chúng ta.
Lỗ Đại cũng không biết không hiểu Chưởng quản quân kỳ này rốt cuộc là cái gì, chỉ nghe được chữ "quản", có chữ này đã cảm thấy tốt lắm rồi, vội vàng lớn tiếng nhận lệnh.
Một bộ lễ tiết xong xuôi, mọi người đưa tới ngoài thành mới cáo từ trở lui, mấy chiếc xe ngựa chứa đồ đạc khao thưởng kia cũng đi theo ở đằng sau, bản thân những chiếc xe ngựa này cũng chính là khao thưởng.
Đi ra ngoài thành mấy dặm, Lưu Dũng cũng phải trở về thành, vừa đánh tiếng, Triệu Tiến đã cười hỏi.
- Chuyện này là Như Huệ trù hoạch sao?
Lưu Dũng sửng sốt, cười hi hi nói.
- Tào tiên sinh chỉ là nhắc nhở, thân sĩ bên trong thành lại rất nhiệt tâm, cờ kia là Tào tiên sinh bảo làm đấy, mấy thứ khác đều là chính bọn họ muốn.
Triệu Tiến thấy được rất nhiều nét chữ của Tào Như Huệ, chữ Triệu là họ của Triệu Tiến, so với những chữ khác quen thuộc hơn chút. Lần này nhìn thấy lá cờ chính là bút tích của Như Huệ, hơn nữa đây hết thảy đều làm ra vẻ quá rình rang, cột cờ này cũng sửa soạng rất đúng lúc.
Triệu Tiến cười nói.
- Tào tiên sinh làm không sai, tuy nhiên lần tới sự tình như thế này vẫn nên nhắc trước nói với ta biết, tránh cho trở tay không kịp.
Thần thái, giọng điệu hắn đều rất nhẹ nhàng, tuy nhiên Lưu Dũng ở bên cạnh hắn đã lâu, lẽ tất nhiên nghe ra được lời không ở trong lời nói đó. Sắc mặt tức thì ngay lúc đó nghiêm lại nói.
- Xin đại ca yên tâm, lần sau sẽ không có nữa.
Triệu Tiến gật đầu, lại dặn dò nói.
- Lưu dân tuy rằng chạy tản rồi, nhưng bên trong thành cũng không phải không có hung hiểm, chính mình phải cẩn thận chút.
Sau khi Lưu Dũng vâng dạ, lại đánh tiếng với mấy người khác, thúc ngựa đi về hướng trong thành.
Đại đội Triệu Tự Doanh đi về phía trước thêm một chốc lát Triệu Tiến ở trên ngựa trầm giọng nói.
- Như Huệ người này trù bị, trí mưu đều không tệ, có lẽ ở những năm qua ở Vân Sơn Tự bị chèn ép quá lâu, hiện giờ hành xử có chút phóng túng tự do.
Trần Thăng bên cạnh nói.
- Đây mới được bao lâu, qua khoảng một đoạn tháng ngày nữa có lẽ sẽ biến đổi khác.
Triệu Tiến gật đầu không nói lời nào nữa, lại đi một lát, Trần Thăng mở miệng nói.
- Nếu như là mấy ngày trước, đệ sẽ khuyên huynh nhịn tên Như Huệ này một chút. Song hiện giờ như nay chỉ đành đợi thêm mấy chục ngày nữa hẵng nói.
- Người đọc sách tâm huyết suốt đời đều ở trên công danh khoa cử. Trúng cử nhân, sang năm còn phải lên kinh thành, từng bước đi tới trước, vẫn biết sẽ càng ngày càng xa.
- Còn phải nhìn thử xem sao. Đệ thật cảm thấy hắn thay đổi rồi.
Sau khi đi được nửa canh giờ mặt trời đã dâng cao bắt đầu cảm thấy nóng nực, trên mặt người nào người nấy đều thấy mồ hôi. Triệu Tiến chỉ bảo đội ngũ nghỉ ngơi chốc lát, muốn thừa lúc còn chưa quá nóng đi tiếp thêm một canh giờ, sau đó nghĩ qua giữa trưa.
Lúc này trời đã sáng rõ, dân chúng thôn trấn ven đường cũng đều tất bật hẳn lên, trẻ nhỏ chơi đùa ở bên ngoài và bọn người nhàn rỗi nhìn thấy Triệu Tự Doanh đi ngang qua, đều phải vội vàng về thôn báo tin.
Từ lúc bắt đầu đi ngang qua thôn đầu tiên, bước chân tiến lên của Triệu Tự Doanh chậm dần lại, bởi vì đi không qua bao lâu, nhân vật tai to mặt lớn trong thôn mang đồ khao quân đuổi theo.
Đồ vật cũng rất sơ sài, trà nóng mới vừa châm, trái cây và bánh ngọt trong thôn làng tự làm ra, sắm bàn dọn cổ không kịp đành phải dẫn vật sống ra, còn hỏi dò muốn được giúp đỡ thu xếp cho tráng niên trong thôn làng.
Nhiệt tình đối đãi chân tâm thật ý như vậy, Triệu Tiến cũng thành thật tạ ơn, trà nước uống một chút, những thứ khác một mực không cần tới, điều này làm cho dân chúng trong thôn trang càng cảm thán tán thưởng.
Trời đã đến lúc nóng nhất, vừa hay đi tới một thôn trang gần đó, xung quanh thôn trang có một cánh rừng cây, ở nơi đó nghỉ tạm.
Triệu Tự Doanh còn chưa dừng lại, trên dưới đủ loại thân phận của thôn trang kia đã ra ngoài nghênh đón, vừa thấy nghỉ ngơi ở nơi này, lập tức nấu sẵn cơm canh. Mặc dù Triệu Tiến bên này đùng đẩy từ chối, nhưng vẫn phải giết sáu con dê, nấu một nồi lớn đưa tới. Một bữa cơm trưa này ăn rất là ngon miệng, thịnh soạn.
Người trong thôn trang mời Triệu Tiến đi dùng tiệc rượu trong trang, còn dọn chỗ sạch sẽ để cho hắn nghỉ ngơi. Những thứ đó đều bị hắn khéo léo từ chối, chỉ nói muốn cùng trên dưới Triệu Tự Doanh nghỉ trưa ở rừng cây mát mẻ.
Đợi đến lúc sắp đi, Triệu Tiến để lại cho thôn trang kia hai trăm lượng bạc trắng, đây nhiều hơn gấp đôi so với tiêu phí khao thưởng. Người trong thôn trang kinh sợ không dám nhận, Triệu Tiến lại cứng rắn bảo bọn họ nhận lấy. Người trong thôn trang đưa ra ngoài năm dặm mới trở về.
Triệu Tiến ở trên ngựa nói một câu túm hết tất cả lại.
- Đây mới là lòng người, so với mấy trò diễn tuồng kia hữu dụng hơn nhiều.
Lúc sắp tới Hà Gia Trang, mặt trời đã xuống núi, ở từ xa đã nhìn thấy được rất nhiều người trên đường đang đứng chờ ở nơi đó. Huynh đệ Tề gia cưỡi ngựa dò đường trước đó đã sớm hồi báo, Thạch Mãn Cường dẫn nhân mã trấn thủ và dân chúng Hà Gia Trang đều đang ở đó, ngay cả nhân vật đầu mục mấy chỗ liên trang liên bảo cũng có mặt, còn có cả bọn Thái cử nhân cũng đầy đủ cả.
Đây cũng không phải Như Huệ chỉ bảo trước, song bên này cũng chiếu theo nghi thức đưa tiễn bên trong thành kia làm qua một lần. Bọn gia đinh đều tự mình hồi doanh trại, nhưng Triệu Tiến bên này không rãnh rỗi. Mọi người bày tiệc rượu ở bên trong tiệm thuê xe ngựa, chiêu đãi khách các phương tới.
Tiệm cho thuê xe ngựa rất là sơ sài, vẫn phải nhờ đến những thương nhân buôn trâu ngựa quen biết Vương Tự Dương làm thành tiệc rượu, miễn cưỡng xem như không thất lễ.
Vừa cùng nhau ngồi xuống, Thái cử nhân đó cũng không màn tới cấp bậc lễ nghĩa gì, mở miệng nói thẳng vào chuyện chính.
- Triệu công tử, tất cả mọi người là bà con đất Từ Châu, lý ra nên gần gũi gắn bó. Triệu Tự Doanh phải mở rộng, lão hủ cũng có rất nhiều con cháu nhiệt huyết, đều nguyện ý gia nhập trong số đó. Nghe theo Triệu công tử sai bảo.
Cũng có kẻ vô cùng hào phóng vỗ ngực nói.
- Tiến gia, con cháu Trương Trang không phải thứ đớn hèn, lần này cũng đi theo ngài cùng nhau chém giết một trận. Xin Tiến gia thu nạp. Về sau vào trong nước sôi biển lửa nếu như mặt nhăn mày rũ, vậy thì không phải người do cha mẹ sinh ra nuôi dưỡng.
- Tiến gia, Điền Gia Trang về sau không cần cái danh sách tên họ đó nữa, mấy trăm hộ dân trên dưới trang tôi đây, chính là trang dân của Hà Gia Trang.
Điền Anh nói càng thẳng thừng hơn.
- Tiến gia!
Trên tiệc rượu này tình cảnh vô cùng náo nhiệt, từ lúc bắt đầu tới hiện giờ, một giọt rượu cũng chưa uống, tinh thần đám người trào dâng sục sôi, đều nói ra hết bao nhiêu tráng niên bao nhiêu con cháu trong tay của mình xin Tiến gia nhất định phải thu nạp.
Ngay cả mấy nơi liên trang liên bảo cũng một thái độ cam nguyện làm nô tài, còn các nơi khác cũng có "sở trường" của mình. Kẻ này nói mình tự sắm sửa binh khí, kẻ kia nói lương bổng tự trù bị, còn có người nói muốn vì Triệu Tự Doanh gánh vác lương bổng.
Trừ lời đó ra, còn có người nói mình có một đứa con gái dung mạo xinh đẹp, kẻ kia nói mình có muội muội nết na yêu kiều. Những người này đều không dám nói muốn gả cho Triệu Tiến làm thê thiếp, chỉ nói hầu hạ bên giường.
Đang vào lúc vô cùng kịch liệt náo loạn, Như Huệ lại đi vào, vừa nhìn đã thấy dáng vẻ Như Huệ phong trần mệt mỏi đã biết rõ y vừa mới tới đây.