- Đại ca có ở đây không?
Bên ngoài truyền vào tiếng Vương Triệu Tĩnh dò hỏi, tiếng động làm ngắt mạch suy nghĩ của hắn.
Lúc Triệu Tiến ở trong thư phòng bọn huynh đệ tiến vào thì không cần phải cho người vào báo nhưng ai nấy cũng quen chào hỏi coi như tự mình báo một tiếng.
Vừa dứt lời không lâu, Vương Triệu Tĩnh đi vào trong phòng, mỉm cười gật đầu, trước hết đi đến bên bàn đặt triều bái Triệu Tiến vứt ở một bên vào hòm gỗ, sau đó mở miệng nói.
- Tiểu đệ tặng lên kinh thành nhiều bạc như thế, thiết nghĩ đại ca và các huynh đệ đều rất tò mò. Vẫn mong đại ca thứ lỗi. Việc này thành hay không thành cả hai đều có khả năng xảy ra.
Triệu Tiến phất tay nói.
- Tất cả chỉ tò mò. Nhưng chẳng có gì thứ lỗi hay không. Đệ cũng sẽ không phung phí. Đệ che che đậy đậy như thế chẳng phải là sợ huynh không cho đệ làm thôi sao.
Ở cùng nhau lâu rồi, hắn hiểu rõ huynh đệ của mình.
Vương Triệu Tĩnh sửng sốt, ho khan hai tiếng, có chút lúng túng nói.
- Tiểu đệ lại tự cho mình là thông minh rồi.
Triệu Tiến mỉm cười thúc giục.
- Ít nói những lời vô dụng kia đi, đệ hôm nay nếu như nhắc tới, nghĩ chắc có manh mối rồi. Nói mau, nói mau, không cần dụ khị đâu.
Vương Triệu Tĩnh cười lắc đầu nói.
- Thật ra tiểu đệ chỉ làm chút chuyện nhỏ thôi.
Tự giễu một câu, thần sắc y nghiêm túc nói.
- Đại ca, thế thời Đại Minh ngày nay khẩn yếu nhất chính là làm quan. Có công danh làm quan tất nhiên có gia tài vạn quán. Không có công danh làm quan mặc kệ gia sản lớn bao nhiêu cũng giữ không được, sớm muộn gì cũng tan rã. Triệu Tự Doanh chúng ta cục diện lớn như hiện nay, mấy huynh đệ chúng ta lại không có cái bảo hộ này, thật sự là mạo hiểm quá lớn.
Ở Đại Minh, thân sĩ quan lại trấn áp trăm vạn dân thường. Có công danh, được làm quan ung dung thâu tóm ruộng đất, lừa gạt, tranh đoạt, vương pháp cũng không làm gì được. Không có những thứ đó, ngươi chỉ như thịt cá trên thớt, ngay cả một tên giúp việc trong nha môn cũng sẽ ra tay cướp của cải của ngươi, mà ngươi cũng chẳng cách nào chống trả.
Tất nhiên là cũng có những địa chủ giàu có tự nuôi quân, trong tay có vạn tráng đinh biết binh đao, không cần để mắt tới quan phủ, thích gì làm đấy. Song cường hảo như thế quan phủ chỉ là muốn quản hay không quản mà thôi, thật muốn chăm chỉ, thỉnh triều đình phái binh mã ra, triệu tập trai tráng đoàn luyện trên đất ấy tức thì san bằng, vốn dĩ không đáng nhắc tới.
Tuy nhiên tồn tại của Triệu Tự Doanh là hoàn toàn ngoại lệ, không chiếu theo đạo lý của Đại Minh định ra từ trước tới nay để tính kế được.
Nghe Vương Triệu Tĩnh nói vậy, sắc mặt Triệu Tiến trầm xuống, nghiêm nghị nói.
- Quan chức trên người chúng ta ở Từ Châu quả thật không phải là nhỏ. Vùng đất Từ Châu, ai so được với Ngư sử Đô Sát Viện. Ở Từ Châu nào có được mấy cử nhân trẻ tuổi như thế?
Ngự sử tất nhiên là nói tới Vương Hữu Sơn, cử nhân trẻ tuổi ở đây chính là Vương Triệu Tĩnh.
Vương Triệu Tĩnh thuận theo lời Triệu Tiến nói.
- Đại ca, trừ những người đó ra. Bách hộ của bá phụ, Tổng bổ đầu của Trần bá phụ, Thiên hộ của Đổng thúc phụ, mấy vị này thân phận cũng là quan lại. Tham tướng Từ Châu bên đó, nha môn các nơi trong thành hay thậm chí ở cửa sông Thanh Giang bên kia chúng ta đều có tìm được giao tình trong nha môn. Đây cũng là chức quan bảo hộ rồi. Có những thứ này đủ bảo hộ cường hào một phương rồi.
Nói xong cái này, lại có ngụ ý khác.
- Đại ca, nhưng những thứ này bảo hộ không được Triệu Tự Doanh chúng ta. Chỗ này tuy rằng không có là gì, nhưng quan lại bao che cho nhau, nếu như Tuần phủ bên kia phái người tới thì sao? Nếu như Đông Xương bên đó thật đưa xuống công văn ra lệnh, đánh trống khua chiêng sang đây bắt chúng ta thì sao? Những thứ hiện giờ đó còn rất xa mới đủ. Bậc cha chú, trưởng bối chúng ta phân lượng quá nhỏ, những giao tình kia sẽ tan thành mây khói, lúc đó thì biết phải làm sao?
Triệu Tiến vẻ mặt vẫn ngưng trọng như trước, đứng lên nhìn về hướng giáo trường trầm giọng nói.
- Nếu thực tới bước đó thì bản thân chúng ta vẫn còn binh lực cơ mà.
Nghe những lời tràn đầy tự tin này, nét mặt Vương Triệu Tĩnh lộ ra nét vui vẻ tiếp lời.
- Chúng ta tất nhiên đủ để tự bảo vệ mình. Nhưng có một số chuyện không có động tĩnh lớn tự dưng là tốt nhất, nhược bằng lấp liếm dăm ba câu hoặc giả tốn chút ngân lượng là đã giải quyết xong, lại hà cớ gì gây nên chuyện không vãn hồi được? Hà huống chi lúc đó chúng ta còn chưa biết chắc được sắp đặt xong hay chưa.
Triệu Tiến lắc đầu nghiêm nghị nhìn Vương Triệu Tĩnh nói.
- Chúng ta nếu muốn làm quan không khó, nhưng chúng ta làm quan thì bọn gia đinh chính là binh lính, đến lúc đó kẻ bọn chúng kính phục chính là chúng ta hay là triều đình? Giữ không được sức mạnh này, núi vàng biển bạc lúc này sao giữ được. Về sau...
Nói tới đây Triệu Tiến muốn nói tiếp gì đó rồi lại thôi, trên mặt Vương Triệu Tĩnh ý cười càng đậm, thoải mái nói.
- Nỗi băn khoăn của đại ca, tiểu đệ cũng hiểu được. Lại nói đại ca và Băng Phong cũng chỉ có thân phận quân hộ. Chức danh Bách hộ, Thiên hộ còn ở trên người bá phụ thúc phụ. Cầu quan tước lại có chỗ nào tốt. Hơn nữa đại ca một khi làm quan, người khác không nói, Tham tướng Từ Châu kia sẽ có quyền quản hạt đại ca, dính líu rất là phiền phức.
- Vậy đệ...
Vương Triệu Tĩnh trầm giọng nói.
- Chúng ta bất tiện, nhưng bá phụ, thúc phụ bên kia thuận tiện. Hơn nữa, cha là cha, con là con, trong việc quan rạch ròi phân minh. Sau đó lại còn nhét được người không tiện chiêu mộ của chúng ta tới chỗ bá phụ, thúc phụ bên đó.
Lần này kẻ sửng sốt biến thành Triệu Tiến không kìm được cúi đầu đi qua đi lại mấy bước, khi ngẩng lên lông mày đã nhíu chặt, chần chừ chốc lát nói.
- Cách này khả thi, nhưng có được chức danh nào?
- Triệu bá phụ là Thủ bị Tiêu huyện, Đổng thúc phụ Thủ bị Đãng Sơn. Chuyện này hiện giờ đã có chín phần nắm chắc rồi, bạc cũng đã đưa ra ngoài, nếu không tiểu đệ sẽ không tới nói.
Căn cơ của Triệu Tự Doanh ở Từ Châu, nói chuẩn xác thật sự là phần phía nam Từ Châu. Bộ phận bờ nam Từ Châu bị Hoàng Hà tách ra, có đại bản doanh. Khẩn yếu nhất là trang viên ở nơi này chợ cũng ở nơi này. Hai huyện Tiêu huyện và Đãng Sơn cũng ở bờ nam Hoàng Hà. Đãng Sơn gần kề là phủ Quy Đức Hà Nam, còn Tiêu huyện ở vùng tây nam châu thành Từ Châu, vừa hay kẹp Hà Gia Trang vào giữa, nếu nói là hai cánh yểm hộ cũng rất thỏa đáng.
Bởi vì châu thành Từ Châu là nơi đóng quân của Tham tướng Từ Châu nên địa phận nơi này đều do Tham tướng quản hạt. Để dễ dàng chỉ huy, bốn huyện trong địa phận Từ Châu chỉ đặt Thiên tổng mà không đặt chức quan phẩm bậc thấp như Thủ bị, Đô chỉ huy sứ tạo thành một thể thống lĩnh binh tướng, nhưng Bi Châu nơi đó đã có bố trí Thủ bị.
Đổi lại người khác có lẽ sẽ không rõ lắm, cảm thấy khoản tiền lớn thấy một vạn mấy ngàn lượng bạc này ném ra mới có được hai chức Thủ bị chẳng có gì trọng yếu, ở giữa đó không biết tham ô bao nhiêu.