Ít người vây đông người, bên phía nhiều người hốt nhiên không cam lòng, tất cả ngươi nhìn xem ta, ta nhìn xem kẻ khác, ai cũng không muốn làm theo điều này, bốn trăm người bên ngoài chỉ đang hô lớn, nhưng cũng không vội vàng bức tới gần.
Trương Vận Tiên thấy được Cao Mã Tiên trong đám đông, hai người thân phận quý giá là long đầu bang chủ, gặp phải chuyện như vậy tất nhiên sẽ không xung phong đi đầu, nhưng hai người bọn họ chính là chủ xí lần này, hiện giờ muốn làm thế nào, bọn họ phải làm chủ đưa ra chủ ý, đầu lĩnh các lộ nhân mã đều đang nhìn bọn họ.
- Liên đại gia rốt cuộc là có ý gì.
- Đây đánh làm sao?
- Không phải Liên đại gia muốn mượn đao giết người chứ.
Tiếng hò hét vang lên liên tiếp, cục diện như thế này lòng dạ mọi người hoàn toàn lung lạc rồi, bắt đầu ở nơi đó ngờ vực lung tung, sau đó bọn họ nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên. Vừa nghe thấy động tĩnh tiếng vó ngựa này, một đám người bị vây quanh đều tinh thần rung lên. Đội nhân mã như vậy ở cửa sông Thanh Giang chỉ có quan gia có được, không phải thân vệ thủ bị Sơn Dương, chính là Mã khoái của huyện Sơn Dương. Kỵ binh vừa tới, đám mọi rợ Từ Châu này cũng liền không dám càn rỡ nữa. Trong lúc nhất thời tiếng tranh cãi lập tức yên ắng, tất cả đều là người quen thuộc đất này, tội gì tổn thương hòa khí.
Sau đó bọn họ nhìn thấy xe ngựa bị đẩy mở ra mấy chiếc, lộ ra một lỗ hổng, mấy tay cưỡi ngựa xếp đội hình chỉnh tề có vẻ giống bộ tốt, đứng ngay ngắn ở lỗ hổng bên đó. Người trên ngựa ăn vận giống như đúc những kẻ động thủ của hãng xe Vân Sơn này, khí thế hùng hổ nhìn chằm chằm bên này.
Đám người này không ngờ còn có kỵ binh, đây còn đánh thế nào được, bị đội nhân mã xông vào, ai còn chịu cho nổi, cho dù chạy, kẻ nào chạy qua ngựa được hả?
Hơn nữa, tới nơi này có được nhiều ngựa khỏe như vậy, con nào con nấy đều cao lớn, người trên ngựa cũng ăn mặc ngay ngắn, cầm trường đao gậy trúc, chính là gậy trúc lạ lùng đó, cầm trường mâu còn nhiều hơn. Rất nhiều người mí mắt bắt đầu nhảy dựng, kỵ binh tinh nhuệ khỏe mạnh bậc này, trong tay Thủ bị Sơn Dương có được mấy người.
Nói tới thật buồn cười, bốn đội hàng ngang nhìn như mỏng manh này tạo ra sát thương cực lớn cho đám người cửa sông Thanh Giang, nhưng bọn họ lại vẫn luôn cảm thấy mình còn có cơ hội chiến thắng, còn muốn giãy dụa. Đợi sau khi nhìn thấy đội nhân mã, ngay cả đánh cũng không có đánh lại, ngay tức khắc trở nên tuyệt vọng, tất cả mọi người đều chán nản.
Chuyện tuyệt vọng còn không chỉ có chừng này. Có người bò lên nóc nhà, từ trên cao nhìn xuống hơn hai ngàn người bên dưới này, cũng có người bước lên đầu tường hãng xe Vân Sơn.
Đây lại là làm cái gì? Người gần đó nhìn sang, sau đó lại càng thêm tuyệt vọng và chán nản. Những kẻ này rõ ràng còn có cung tiễn, cái này còn đánh thế nào được. Trước khi tới đều cho rằng giết gà, ai ngờ được đụng phải cọp dữ.
Triệu Tiến cũng trèo lên tường thấp, y phục trên người hắn cũng có vẻ rộng thùng thình mập hơn, là bởi vì bên trong mặc giáp ngực. Cái này gọi là tuyệt không có sơ xẩy, đây là nhất định phải làm. Bên cạnh hắn là Ba Âm xạ thuật giỏi nhất bên trong Thát tử. Triệu Tiến mỉm cười nhìn đám đông bên dưới, không hiểu sao nhớ tới cái thứ đồ trại nuôi gà trong ký ức trước đây mới có.
Triệu Tiến đứng ở trên đầu tường, dùng trường mâu chỉ về phía trước.
- Mũ mềm của người kia.
Hắn còn chưa dứt lời, Ba Âm đứng ở bên cạnh hắn giương cung lắp tên, mũi tên xé gió bắn ra. Mũ mềm trên đỉnh đầu một người theo phương hướng Triệu Tiến chỉ bị mũi tên bắn thẳng xuyên qua bay đi. Đám đông không kịp hoảng hốt né tránh mũi tên, lại là một hồi hoảng loạn. Đợi tới lúc mũi tên rơi xuống đất, tất cả mới nhận ra tên không có đầu.
Triệu Tiến cất cao giọng nói.
- Đầu hàng không giết, lần sau không phải chỉ là thân tên.
Nói xong nâng tay lên. Tất cả người đứng ở chỗ cao đều giương cung lắp tên, lạnh lùng nhìn đám người.
Hơn hai ngàn người bị vây lại hoàn toàn yên tĩnh, cái này cho dù thế nào cũng chạy không được rồi. Tất cả hò hét kêu loạn xông ra ngoài, có lẽ chạy thoát được không ít, nhưng ai dám bảo đảm mình nhất định chạy thoát được.vả lại tìm gan mọi người đều đang nhảy thon thót, tất cả đều đoán ra được, sau khi cánh tay Triệu Tiến hạ xuống, có lẽ chính là tiễn rời cung ngay tức khắc.
- Con mẹ nó, lão tử gặp hạn rồi,
Có người cổ họng khàn đặc nói một câu. Một tiếng leng keng, binh khí cũng bị vứt ra đất. Vừa bị gậy trúc chĩa vào, vừa có đội nhân mã, vừa có cung tiễn, còn cách nào đánh thắng được, thật sự là không giằng co được.
Ở phía ngoài cùng có người quỳ xuống, một người khởi đầu, người khác đồng loạt đi theo. Tất cả vốn dĩ nghĩ rằng kéo sang trợ uy, ngoại trừ ngân lượng khao thưởng khổ cực còn cướp đoạt được của cải, tìm chỗ sung sướng. Ai ngờ được đụng phải sài lang hổ báo như vậy. Gặp mặt đã giết, lại không phải huyết hải thâm thù, lại không phải lấy được bao nhiêu của cải, bằng vào cái gì phải bỏ mạng ra đánh nhau.
Cũng có người dứt khoát quỳ xuống, trong lòng lại đang thầm oán hận. Cho các ngươi càn rỡ lúc này, nhiều mạng người như vậy, tới lúc quan phủ tra xét, xem các người sao thu dọn. Các lộ nhân mã cửa sông Thanh Giang bên này không lo lắng cái này. Bởi vì tất cả là dân chúng cắm rễ đất này, từ trên xuống dưới đều có quen biết nhiều như thế. Lại có giao tình với quan phủ, sau khi xong việc dù sao cũng giấu nhẹm đi được. Nhưng một đám nhân mã các ngươi bên ngoài tới giết hơn trăm mạng người này, phải nói là chuyện lớn bằng trời, xem các ngươi làm cách nào ém nhẹm êm xuôi được. Các ngươi cứ càn rỡ kiêu ngạo nữa đi, chẳng lẽ nào lại còn lớn vượt xa cả triều đình sao, tới lúc đó các ngươi gặp xui xẻo, cửa sông Thanh Giang này vẫn là một mảnh trời của chúng ta.
Các lộ nhân mã này xếp thành từng hàng quỳ xuống, Cao Mã Tiên cũng không do dự quỳ luôn xuống, Trương Vận Tiên thì mờ mịt đứng sững hồi lâu, vẫn là thân tín bên cạnh kéo mấy cái, mới trong lúc mơ màng khuỵu gối quỳ xuống. Trước khi quỳ xuống, Trương Vận Tiên híp mắt nhìn lên trời. Mặt trời giống như vẫn là từ phía đông xuất hiện, không có gì lạ lẫm. Y tới bây giờ vẫn chưa hiểu, rõ ràng phe mình là sư tử bắt thỏ, với khí thế không gì địch nổi giết sang. Quan phủ, giang hồ đều cùng hợp mưu, hợp sức đối phó một đám người Từ Châu phủ Phượng Dương như chó nhà có tang, sao chỉ mới có mấy ngày ngắn ngủi lại lật ngược.
Rất nhiều người nghiến răng nghĩ hãng xe Vân Sơn làm sao đối phó quan phủ, nhưng Trương Vận Tiên lại không nghĩ như thế. Y từng đi theo Liên Bình An một lần, biết một số việc. Tuy nói mặt mũi quan kinh thành gì kia chưa chắc che đậy được nhiều mạng người như vậy, nhưng Trương Vận Tiên loáng thoáng cảm thấy đối phương hẳn sẽ không xảy ra chuyện trong quan phủ.
Thi Bưu bên cạnh nhỏ giọng nói.
- Long đầu, đợi tiểu nhân lát nữa đứng dậy bắt lấy con tin. Chúng ta xem thử xông ra ngoài được hay không. Chỉ cần trở về bờ sông Thanh Giang bên kia, cái gì cũng không sợ nữa.
Một hộ vệ ở phía khác cũng gật đầu, Trương Vận Tiên mơ hồ chẳng biết gì gật đầu, tâm tư của y hoàn toàn không ở chỗ này.