Lưu trưởng khoái dè dặt nói.
- Đại lão gia, người huyện Sơn Dương chúng ta mạnh nhất nhiều nhất không phải là binh mã của Tần thủ bị sao?
Tri huyện sửng sốt, lập tức lắc đầu nói.
- Bổn huyện sao nói động được tới Tần thủ bị.
Lưu ban đầu thật ra sớm có suy tính.
- Đại lão gia, sao không bảo Thái Tôn bên phủ nha ra mặt, lần này đám mọi rợ Từ Châu đó đã quét sạch cửa sông Thanh Giang, bên kia cũng chịu thiệt không ít.
Nói đến đây, Tri huyện và sư gia liếc nhìn nhau. Sư gia lại trầm ngâm một lát mới chậm rãi nói.
- Cũng không phải không được, chỉ là Triệu Tiến ở Từ Châu đó làm việc kín kẽ, chỉ e rằng vật chứng xác chết bây giờ không thấy tung tích đâu nữa, nhân chứng lại không hữu dụng lắm, không có manh mối của đại án mưu phản, Tần thủ bị cũng chưa chắc đã động binh.
- Chỉ cần đánh bại Triệu Tiến, còn sợ không tìm thấy vật chứng sao.
Tri huyện tức giận nói.
- Đạo lý này ngươi nói với Tần thủ bị, khác gì dựa vào may mắn nói lời thoái thác, nói ra được ai tin chứ?
Lưu trưởng khoái quỳ dưới đất trợn tròn mắt, nhất thời không nghĩ ra cách gì, đang yên tĩnh thì lại nghe thấy có sai dịch thông báo bên ngoài, hóa ra là quản gia của Đại sứ kho hàng Liên An Bình tới.
Mặc dù cùng là quan viên, nhưng Liên Bình An lại cực ít lộ diện ở hai nha môn của phủ Hoài An và huyện Sơn Dương, bởi vì thực quyền của ông ta rất lớn, cực nhiều ưu đãi. Nhưng phẩm cấp lại rất thấp, một vị quan cửu phẩm nhìn thấy quan lại lớn nhỏ trong nha môn, không biết phải vấn an thi lễ bao nhiêu người, thực sự không vui vẻ nổi, ông ta luôn phái đầy tớ lui tới, cũng bớt cho hai bên phải ngượng ngập.
Nhưng trong quan trường ai thành đạt người đó là bề trên, tên Liên Bình An này mặc dù phẩm cấp thấp, nhưng thực quyền lớn, bạc lại nhiều, cộng với bối cảnh vững chắc, quan trường Hoài An luôn rất khách khí với ông ta, cho dù ông chỉ phái đầy tớ tới, mọi người cũng đều không vì thế mà ngang ngược.
Có vị khách như vậy đến, Lưu trưởng khoái ở trong này lẽ dĩ nhiên không còn ai để ý tới, sư gia đi ra ngoài tiếp đãi. Lưu trưởng khoái cũng không quỳ nữa, chỉ ngượng ngùng đứng dậy, Tri huyện tức giận liếc nhìn, tay cầm chén trà lên nhấp mấy ngụm.
Không lâu sau, sư gia kích động quay về, phía sau còn có hai sai dịch ôm hòm gỗ, hòm gỗ đó đặt xuống đất khá nặng nề, người tinh mắt đều biết trong đó chắc chắn là vàng bạc.
Tri huyện tỏ vẻ kinh ngạc, hôm nay cũng không phải ngày tặng tiền như thường lệ, giờ là tháng giêng, cũng không vướng bận gì tới thuế má hai vụ xuân thu, đây là cớ gì. Sư gia chỉ tiến đến sát Tri huyện ghé tai nói, Lưu trưởng khoái đứng bên cạnh biết ý lùi lại phía sau hai bước, nhưng đầu lại nghiêng về phía bên đó, muốn biết họ đang nói gì.
Chỉ nghe thấy mấy từ ngắt quãng “đưa hối lộ phủ nha... chỉ cần chúng ta”.
Bên kia nói xong rất nhanh, Lưu trưởng khoái vội vàng đứng thẳng người, chỉ thấy thần sắc của Tri huyện hưng phấn lên, nhìn chằm chằm hòm gỗ dưới đất, ho khan một tiếng rồi nghiêm chỉnh nói.
- Bản huyện trị vì sao dung thứ được cho lũ hung đồ đó chứ. Đặng tiên sinh, ngươi hãy đưa tờ trình lên phủ nhà, xin phủ tôn ra mặt. Nói huy động Tần thủ bị xuất binh tiêu diệt đám đại tặc này. Lưu trưởng khoái, ngươi đi tập hợp sai dịch dân tráng, bất cứ lúc nào cũng nghe lệnh chi viện, chuyện tiêu diệt ác tặc này bổn huyện cũng nên góp một phần sức lực.
Lưu trưởng khoái sửng sốt, vội vàng lớn tiếng đáp lại, gã xuất thân từ cửa quan lâu năm, lại là dân của huyện Sơn Dương, nghĩ là hiểu ngay lề lối trong đó.
Đây nhất định là dám hung đồ từ Từ Châu tới đã đắc tội lớn với Liên Bình An, vị lão đại này vung bạc ra, chắc là để huyện Sơn Dương thông báo lên phủ Hoài An, rồi phủ Hoài An ra mặt thỉnh cầu Sơn Dương thủ bị xuất binh, mặc dù binh mã triều đình muốn phân thủ phân tuần phải có công văn mới được điều động, nhưng sự việc khẩn cấp, Tri phủ ra mặt, quan binh cũng chỉ là vì việc gấp mà làm theo, hơn nữa đã là vị lão đại Liên Bình An điều động, chắc chắn mọi mặt đều sẽ dâng bạc, đương nhiên mọi chuyện thông thuận.
Đã có bạc thúc đẩy, sư gia vung bút như bay, một tờ công văn nhanh chóng hoàn tất, Tri huyện đóng dấu, Lưu trưởng khoái đã thay quần xong liền cưỡi ngựa đi, sau khi chạy qua hai con đường là tới phủ nha Hoài An, quen đường quen lối dâng công văn vào trong.
Nếu như mọi người có được ngân lượng Đại sứ kho hàng Liên Bình An rồi, công văn này cũng bí mật được đưa tới trước mặt Tri phủ đại nhân.
Theo quy củ, Tri phủ cũng phải báo nguy tới Tuần phủ Phượng Dương đóng ở Thái Châu, sau đó mới được điều động quan binh trên đất của mình đi tiêu diệt, cái gọi là làm theo vì cấp bách có nghĩa là trong địa giới cửa sông Thanh Giang huyện Sơn Dương phủ Hoài An có đại tặc hung tàn như thế, Tri phủ cũng bất chấp vướng bận lằng nhằng trên lưng, gửi công văn xin Thủ bị Sơn Dương Tần mỗ xuất binh tiêu diệt ác tặc.
Lưu rtrưởng khoái đang tán gẫu với người quen trong phủ nha, mọi người đều lo lắng vì chuyện người Từ Châu tùy ý làm bậy, làm loạn như thế, cung phụng thường lệ ở cửa sông Thanh Giang nói không chừng sẽ tiêu luôn, mọi người sống thế nào đây, còn chưa nói được bao lâu đã nhìn thấy có một vị sai dịch đầu mục trong phủ nha tay cầm công văn bước nhanh ra, cưỡi ngựa phi nhanh về phía ngoài thành.
Lời lãi thường lệ hai đạo hắc bạch ở cửa sông Thanh Giang, bên Tri phủ, Tri huyện tất nhiên có một phần, Thủ bị Sơn Dương đóng quân ở đây lấy phần nhiều hơn, dù sao trong tay y có binh đao, giữ bình an một phương.
Mặc dù sau khi xảy ra chuyện ở hãng xe Vân Sơn, Tần thủ bị Sơn Dương cũng sốt ruột, nhưng thân là võ tướng, nếu không có lời thỉnh cầu của quan lại trên đất ấy đã tùy tiện xuất binh sẽ là đại kỵ, sẽ bị những kẻ lòng dạ xấu xa nắm lấy, đi tới quan phủ hỏi tội.
Nhưng công văn của nha môn Tri phủ vừa tới, tất cả sẽ khác, giấy tờ công văn này nhìn tưởng hình thức vô dụng, nhưng thật ra là đôi đường vẹn toàn, Tần thủ bị Sơn Dương lập tức đã có lý do xuất binh.
Thật ra trước khi công văn Tri phủ tới, người và bạc của Đại sứ kho hàng Liên Bình An đã tới, trước khi bạc và người của Liên đại sứ tới, bọn người các phe phái ở chợ búa giang hồ cửa sông Thanh Giang đã tới từ lâu rồi, lễ vật của cải cũng mang theo một đống, thật sự vô cùng náo nhiệt, đông như trẩy hội.
Cuộc chiến trước hãng xe Vân Sơn khiến cục diện cửa sông Thanh Giang đã thay đổi, đầu mục trước đây không phải chết thì là bị bắt đi, thậm chí cả người nhà cũng đều bị liên lụy, người cũ khóc người mới cười, một đám người mượn tay của Triệu Tự doanh, sau khi lên chức không những không có ý cảm kích cảm tạ gì, trái lại lập tức nghĩ cách loại bỏ hãng xe Vân Sơn.
Đạo lý trong đó cũng đơn giản, trước đây mình chưa thăng chức, lợi lộc tới tay cũng không nhiều, giờ mình đã thăng chức rồi, đương nhiên kiếm được càng nhiều càng tốt, mà hãng xe Vân Sơn này chính là trở ngại lớn nhất của những người mới lên chức sống thoải mái.
Tuy nhiên cuộc chiến đấu ngắn ngủi đó và cách xử trí sau đó khiến giang hồ ở cửa sông Thanh Giang đều run sợ, bảo họ tiếp tục đánh nhau là tuyệt đối không dám, cửa sông Thanh Giang mặc dù lớn, nhưng lực lượng dùng được cũng chỉ có mấy đội, nay dùng được cũng chỉ có quan binh thuộc hạ của Thủ bị Sơn Dương.
Trong chợ búa giang hồ, xét đến cùng vẫn là người nắm được cán đao thì lời nói quản dụng nhất, sau đó rất rất nhiều người nghĩ thông điều này, cửa sông Thanh Giang vốn sát với huyện Sơn Dương, mọi người tới lui cũng không xa, đều chen chúc tới, nịnh nọt Tần thủ bị nhiệt tình hơn thường ngày.
Thủ bị Sơn Dương là Tần Việt xuất thân Đại Hà vệ, trên người còn có quan hàm Chỉ huy Đồng tri, Đại Hà vệ giáp với huyện Sơn Dương, cũng coi là dân quê nhà ở phủ Hoài An, y thăng quan là chưa bao giờ rời đi nơi nào cách nơi này trên trăm dặm, cuộc sống rất thoải mái, cũng nhớ tới tình người ở đây, người trên đất này đều rất dễ giao thiệp.
Tần thủ bị cũng được coi là một người có mặt mũi ở cửa sông Thanh Giang, nhưng hàng ngày địa vị của y cũng chỉ cao hơn một chút so với Tri huyện, nào có được bao nhiêu người nhiệt tình nịnh nọt như thế, ban đầu còn biết khách khí vài câu, sau đó cũng không khỏi lâng lâng, có cảm giác anh hùng thiên hạ duy chỉ có một mình ta.
Cảm giác tốt là tốt, nhưng quy củ vương pháp vẫn không dám động vào, cho dù mọi người nhất loạt thỉnh cầu “Tần tướng quân” xuất binh, nhưng Tần thủ bị lại chỉ đứng đó khách khí, dụng binh thì kiên quyết không động tới, chỗ tốt là chỗ tốt, nếu mê muội xuất binh thì chức quan này không còn nữa, tới khi đó đừng nói là chỗ tốt, nịnh hót cũng chẳng còn.
Công văn của Tri phủ vừa tới, nhìn thấy con dấu bên trên, Tần thủ bị lập tức mạnh mẽ hơn, vỗ ngực nói.
- Người dân gặp nạn, bổn tướng tuyệt đối sẽ không ngồi nhìn mà mặc kệ, giờ sẽ tập hợp binh mã, ngày mai đi tiễu trừ đám ác tặc Từ Châu đó.
Mọi người hô vang, còn thêm một chút xu nịnh, hứa hẹn ưu đãi chia chác tháng ngày sau này, Tần thủ bị mặt mày rạng rỡ, cảm thấy hài lòng, chỉ thấy kể từ ngày sinh ra trên đời này chưa bao giờ vui sướng như hôm nay.
Tất cả mọi người đều trông ngóng vị Tần thủ bị này nhanh chóng xuất binh, nên không hề quấy rầy, nhất là khi nghe thấy bên Lang Sơn có người tới, ai nấy đều nói “Tần tướng công bận rộn công vụ, hôm nay không quấy rầy nữa, đợi sau này yên ổn mở tiệc mừng, mọi người cùng nhau vui vẻ”. Nói xong họ liền cáo từ.