Mặc dù định bụng năm sau cũng chính là năm Vạn Lịch thứ bốn mươi bảy vào kinh đi thi, nhưng Vương Triệu Tĩnh vẫn không sao xem được tứ thư ngũ kinh, cũng không có đi tham gia hội thơ từ gì. Ngược lại là lấy xem qua rất nhiều loại binh thư, từ Tôn Tử binh pháp tới Kỷ Hiệu tân thư, xem mải miết, năm nhà bảy phái. Chiếu theo lời của bọn Thái cử nhân, tiểu tử Vương gia không cần tiến kinh, xem sách tiểu khiển vô dụng không chịu cầu tiến.
Sự tình Vương Triệu Tĩnh không màn tới nghiệp học còn không dừng ở mức này, hễ là có khách thương từ đất nơi khác tới, Vương Triệu Tĩnh cũng vô cùng vui vẻ túm lấy Lưu Dũng hoặc là Lôi Tài mời khách thương này uống trà. Lúc uống trà nói chuyện trên trời, dưới đất không chỗ nào không nhắc tới, sau cùng sẽ về ghi chép lại mấy thứ đó vào sách, hiện giờ tích góp từng tí thành một cái giá thật lớn.
Sách tiêu khiển, sách tạp nhạp đọc được rất nhiều, tán rẫu với thương nhân buôn bán bốn phương được nhiều rồi, kiến văn cũng không giống với lúc trước nữa. Dựa vào lời bình phẩm của bọn huynh đệ, tính nết của Vương Triệu Tĩnh lúc này ngược lại càng lúc càng giống với Như Huệ rồi.
Trong phòng vẻ mặt bọn huynh đệ rất trang nghiêm, nghe Vương Triệu Tĩnh nói xong, Triệu Tiến gật đầu nói.
- Cắt đường làm ăn như giết cha mẹ người ta. Cửa sông Thanh Giang bên đó núi vàng biển bạc, mọi phương diện lại rắc rối khó gỡ. Uông Đại Cương kia muốn lấy một số kế sinh sống khuân vác, chở thuê cũng bị giết nhiều người như vậy. Nếu như chúng ta muốn giơ tay chen vào, nhất định sẽ có người không đội trời chung với chúng ta.
Trần Thăng hỏi ngắn gọn.
- Nên quản hay không quản?
- Quản, lẽ dĩ nhiên phải quản. Đây là lấy danh phận đại nghĩa, chúng ta vì bà con chòm xóm ra mặt chủ trì công đạo. Khổ chủ còn tới tận cửa chúng ta cầu khẩu, nếu như không đếm xỉa tới, vậy há chẳng phải không xứng với danh hiệu Triệu Bảo Chính nghĩa khí ngút trời của mình.
Triệu Tiến nói rất giống như giỡn chơi, nhưng vẻ mặt lại lạnh căm căm.
Triệu Tiến nói xong câu này dừng lại, quét mắt nhìn bọn huynh đệ nói.
- Các huynh đệ, đây chính là cơ hội tốt chúng ta phá vỡ cục diện bế tắc. Lấy được cửa sông Thanh Giang, biến cửa sông Thanh giang thành Từ Châu thứ hai, chúng ta càng lên cao hơn một tầng lầu. Không, có lẽ lên được mấy tầng. Tới lúc đó, chúng ta khác xa so với hôm nay, mưu đồ càng nhiều càng lớn hơn nữa. Cho nên một lần này, chúng ta phải toàn lực ứng phó, mọi người hiểu chưa?
Ai nấy đều nghiêm nghị gật đầu, trên mặt Triệu Tiến rốt cuộc có nét cười, chậm rãi nói.
- Lúc trước chúng ta oán trách không việc gì làm, cẩn thận không dám làm gì, nghĩ chắc phải định xong chỗ ở, trú mấy năm, lo lắng nhuệ khí của Triệu Tự Doanh bị mai một mất. Hiện giờ sự tình tìm tới cửa rồi. Những thứ trước kia ném hết sang bên, chúng ta phải động tay động chân rồi.
Trên mặt mọi người cũng đều lộ ra nét cười, cho dù là Trần Thăng vẻ mặt cũng có chút dễ chịu. Tất cả đều là người trẻ tuổi, Triệu Tự Doanh lại đang vào tình thế ngẩng đầu bay cao, cố thủ tại chỗ không nhúc nhích, ai cũng sẽ không cảm thấy dễ chịu.
Triệu Tiến hạ giọng bắt đầu bố trí.
- Tiểu Dũng, đệ theo dõi chặt chẽ Uông Đại Cương bên kia. Trước khi chúng ta có làm cái gì, y cũng không nên xảy ra sơ xuất. Âm thầm thăm dò tìm hiểu rõ cửa sông Thanh Giang cũng phải bắt đầu, Tiểu Dũng đệ tới chủ trì. Trịnh Toàn bên đó, Vưu Chấn Vinh bên kia, người nào dùng được đều dùng hết. Quen biết ở bên ngoài cũng phải điều động tới. Cái này Triệu Tĩnh đệ tới làm chủ. Tào tiên sinh bên đó, Tôn thúc bên trấn Ngung Đầu, còn có các lộ thương nhân chợ muối, chợ búa của chúng ta, thậm chí những hạng người trong quan phủ, đều phải điều động ra hết.
Nét cười trên mặt mỗi người đều bị vẻ phấn chấn thay thế rốt cuộc đã tới lúc mở rộng ra bên ngoài rồi. Triệu Tiến lại chuyển sang Đổng Băng Phong trịnh trọng nói.
- Băng Phong đệ chắc chắn phải về Từ Châu vệ một lần, dùng quen biết của phụ thân đệ. Sau đó dùng tất cả bọn Chu chỉ huy, Cát chỉ huy thống kê ra hết nam đinh dư thừa dốc sức ở bên ngoài Từ Châu vệ của chúng ta. Ở chỗ nào, làm cái gì, họ chi, tên ra sao đều phải biết rõ. Mang theo tiên sinh phòng thu chi theo sang đấy, nhất định phải không được sai sót.
Đổng Băng Phong ngưng thần lắng nghe, e sợ rơi sót một chữ. Nói xong cái này, Triệu Tiến dừng lại, vừa mới chuyển sang Cát Hương và Thạch Mãn Cường vẻ mặt chờ đợi, rồi lại vòng trở về phía Đổng Băng Phong nói.
- Nếu như việc phải làm, làm xong cả rồi. Hiện giờ Từ Châu vệ có bao nhiêu nam đinh dư thừa chưa ra ngoài, nếu như lấy ra được con số cũng thống kê hết lại. Số nam đinh dư thừa ở trong và ở ngoài hai nơi Từ Châu tả vệ và Bi Châu vệ cũng phải rõ ràng kỹ càng. Nếu như lấy ra được cũng dẫn hết sang đây. Nếu như mấy gã Chỉ huy kia sẵn lòng giúp đỡ, ngân lượng vân vân đều chi hết.
Cát Hương không kìm nổi hỏi.
- Đại ca, chúng đệ làm cái gì?
Trên mặt Thạch Mãn Cường cũng có thần sắc giống như vậy.
Triệu Tiến vỗ bờ vai của Đổng Băng Phong ra hiệu y không cần quá lo lắng, sau đó mới quay đầu nhìn về hướng bọn Cát Hương cười nói.
- Các đệ phải làm cái gì. Một là đón năm mới vui vẻ, hai là huấn luyện gia đinh thật giỏi. Về phần Cát Hương đệ không cần phải vội. Sự tình của cửa sông Thanh Giang lần này, đệ trông nhà thật tốt là được.
Vừa nói cái này, Cát Hương tức thì cả mặt đau khổ, Thạch Mãn Cường thì cả mặt vui sướng. Người trong phòng đều nhịn không được cười vang. Triệu Tiến cũng cười khoát tay nói.
- Hiện giờ liên đội phải đặt ở các nơi thôn trang rút trở về. Người trấn thủ các nơi thì dùng người luyện võ của đất Từ Châu và tráng niên lưu dân đổi sang đất lạ. Chúng ta trước hết phải chỉnh đốn lại, sau đó mới nói chuyện khác.
Cát Hương và Thạch Mãn Cường sau khi nghe thấy lập tức đứng thẳng nhận lệnh, bọn họ dĩ nhiên biết rõ cái gì là đùa giỡn, cái gì là mệnh lệnh.
Triệu Tiến nói lời kết thúc chuyện hôm nay.
- Giờ không còn sớm nữa, ai nấy tự tuần tra chỗ mình trông coi, sau đó về nhà bồi tiếp phụ mẫu, làm cái gì cũng năm sau bắt đầu.
Cát Hương hưng phấn xiết chặt nắm tay thì thầm một câu.
- Năm nay thú vị rồi.
Thạch Mãn Cường nện y một cái thật mạnh, bọn huynh đệ lại cười vang, tình cảnh náo nhiệt.
Giống như quy củ thứ tự thường ngày, Trần Thăng vẫn là người đi ra sau cùng, vừa ra đến trước cửa, Trần Thăng mở miệng nói.
- Đại Hương và Thạch Đầu hứng trí cao như vậy, cũng không cần khiến cho các đệ ấy thất vọng, lần lần đệ lưu lại Từ Châu trông nhà.
Triệu Tiến nhìn Trần Thăng lắc đầu, khẽ cười nói.
- Đại Thăng, nếu không không phải hai huynh đệ ta cùng nhau lớn lên. Râu trên mặt đệ lại không nhiều lắm. Nhìn tâm tình điệu bộ của đệ, ai cũng sẽ cho rằng đệ đã ba bốn mươi tuổi rồi.
Đầu lông mày Trần Thăng nhướn lên, mặc dù ở trước mặt Triệu Tiến y cũng không che giấu gì. Triệu Tiến lại lắc đầu. Trần Thăng không câu nệ cười đùa, tính nết nghiêm túc, trang trọng. Lúc nhỏ đứa bé béo mập cả ngày cầm mộc côn tìm người ta tỷ võ không ngờ biến thành dáng vẻ này, khiến cho người ta thế nào cũng không nghĩ tới được.
Triệu Tiến nói rất trịnh trọng.
- Lần này huynh đệ chúng ta đều phải đi, ngay cả Tào tiên sinh cũng phải đi. Bên này thì để lại cho Chu tiên sinh và các bậc trưởng bối trong nhà trông chừng.
Ánh mắt Trần Thăng hơi nheo lại, nghiêm nghị nói.
- Ngay cả gốc rễ cũng không cần sao? Không có nơi này, chúng ta cái gì cũng không có.
- Hiện giờ ai lấy đi được Từ Châu? Mặc kệ ai thừa lúc rỗng không mà vào, chúng ta quay về đều tiêu diệt được hết.
Triệu Tiến trước hết nói một câu, nhìn thấy Trần Thăng còn muốn phản bác, hắn nói tiếp.
- Cửa sông Thanh Giang là chỗ phồn hoa nổi danh thiên hạ. Trong triều đình, giang hồ quan phủ, không biết bao nhiêu người theo dõi chặt chẽ nơi đó. Nếu như chúng ta thẳng thừng mang ngàn gia đinh Triệu Tự Doanh đi sang ra tay đánh lớn, vậy chẳng khác nào chính là mưu phản. Triều đình lập tức sẽ điều động đại binh tới tiêu diệt. Vả lại, thôn trại các nơi, chẳng lẽ không cần gia đinh trông giữ sao?
- Huynh không phải nói...
- Huynh là nói huynh đệ chúng ta đều phải đi, mà không nói là bọn gia đinh cũng phải đi. Đại đội nhân mã Triệu Tự Doanh là thế lực. Thế là phải dùng để áp bức người, lại không làm được việc, sao mượn thế thành việc được. Còn nếu như chính chúng ta đi làm. Cửa sông Thanh Giang hiện giờ ngược lại giống như Từ Châu năm đó, ít nhất huynh đệ chúng ta phải ra trận dùng đao thật thương thật.
Triệu Tiến bị chính lời của mình hào khí dâng trào.
Trần Thăng gật đầu, vẻ nghiêm nghị trên mặt ít đi mấy phần, lúc này mới lên tiếng.
- Như vậy ngược lại thỏa đáng sao?
- Từ Châu là chỗ chúng ta khởi nghiệp, nhưng nói lớn ra nữa, đất Từ Hoài này đều là gốc rễ của chúng ta. Nếu như lấy không được cửa sông Thanh Giang, không có một nơi chốn hậu thuẫn yên ổn giàu có đông đúc, giữ vững Từ Châu thì làm được gì?
Trần Thăng chậm rãi nói.
- Mấy ngày trước huynh dạy bảo Cát Hương, hiện giờ huynh ngược lại nói ra những lời của đệ ấy. Đệ còn nhớ rõ huynh đã từng nói, phải tâm niệm điều này đi làm, nhưng cấm không được đi nói ra.
Triệu Tiến cười khổ gật đầu, cái gọi là bằng hữu biết khuyên can chính là như Trần Thăng đây, lúc chung đụng chưa chắc thoải mái, nhưng Triệu Tiến biết, đây là người huynh đệ, bằng hữu tốt đáng tin cẩn, dựa dẫm nhất.