- Trên dưới Nam Kinh đều nói tên Mã Xung Hạo này hung ác nham hiểm khôn khéo, bình thường bất động, nếu ra tay thì khiến người ta táng gia bại sản, đến cơ hội xoay chuyển cũng không có. Y nhìn thì không có tham tiền, nhưng một khi ra tay thì sẽ rút cốt lột da người ta.
- Nghe nói tên Mã Xung Hạo này lúc vừa đến Nam Kinh, mấy Thiên hộ không coi y ra gì, nhưng lập tức liền bị thu thập ngoan ngoãn dễ bảo, đến oán khí cũng không dám phát ra công khai. Mấy ngày trước có tin tức truyền ra, nói mấy Thiên hộ âm thầm cao hứng vô cùng, bởi vì tên Mã Xung Hạo này ăn phải trái đắng.
Vương Triệu Tĩnh nói khái quát lại những tin tức mình và bên phía Tôn Giáp nghe ngóng được. Đám huynh đệ ngồi ở dưới đều ngưng thần lắng nghe, đợi Vương Triệu Tĩnh nói xong, vẻ mặt mọi người đều nghiêm nghị thận trọng.
Triệu Tiến nói lời kết lại sự việc.
- Lúc trước hai tên Đông Xưởng kia không dễ nói, nhưng lớp sóng phía sau này nhất định là tên Mã Xung Hạo này xúi giục, hoặc là chủ ý của y, hoặc là ý tứ của người phía sau lưng y.
Mọi người đều gật đầu tán đồng, mấy Thiên hộ Cẩm Y Vệ Nam Kinh vẫn còn, nếu ra tay sẽ không đợi đến hôm nay, hơn nữa càng sớm ra tay càng dế dàng, không có lý gì mà Triệu Tự Doanh bành trướng đến mức này rồi mới đến nghĩ cách.
Thạch Mãn Cường buồn bực nói.
- Không oán không cừu, Từ Châu chúng ta cách Nam Kinh lại xa, người này làm sao mà đếm xỉa đến chúng ta được.
Cát Hương cười lạnh nói.
- Còn vì sao nữa. Vì bạc thôi, tửu phường này chợ muối này của chúng ta, còn có đại điền trang kéo dài qua phủ châu của chúng ta, không phải là giống như một miếng thịt lớn. Lũ chúng ta lại là đám côn đồ không có mắt, nhất định có người suy nghĩ muốn cắn một cái.
Nói ra đúng là rất hăng hái, lại phát hiện ra Triệu Tiến đưa mắt nhìn đến, vội vàng dừng lại, Triệu Tiến không nói gì y, lại gật gật đầu nói tiếp.
- Không sai, người ngoài nhìn vào, chúng ta nhiều tiền vô lý, lại không có thân phận và thủ đoạn bảo vệ, bị người ta nhằm trúng cũng không có gì kỳ quái cả.
- Làm thế nào bây giờ?
Trần Thăng hỏi ngắn gọn.
- Bất kể mấy tên Đông Xưởng đó làm thế nào, chúng ta chỉ làm việc của chúng ta. Đông Xưởng đến là ở trong tối, không phải mỗi lần đêu sẽ bị chúng ta phát hiện, chúng ta cũng không cách nào theo dõi chặt chẽ như vậy. Nhưng ở vùng đất Từ Châu, khắp nơi là tai mắt thân tín của chúng ta, nếu lại gần phía Hà Gia Trang, thì càng không giấu diếm được, ở địa bàn của chúng ta, không người nào lẩn lút được ở trong tối, không ai làm việc sau lưng chúng ta đươc. Hết thảy rõ ràng, chúng ta thong dong ứng phó, cuối cùng chẳng qua chỉ còn là vạch mặt nhìn đao binh, các đệ sợ không?
Triệu Tiến nói một hồi, đột nhiên hỏi một câu.
Nhưng câu nói này cũng đã từng hỏi trong nhiều lần rồi, câu trả lời của mọi người đều chỉ có một, cũng chính là Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Thực đến lúc ra tay, cũng không có gì đáng sợ nữa.
Triệu Tiến cười khoát khoát tay.
- Trở mặt ra tay đánh nhau sống chết là một điểm mấu chốt, chúng ta không muốn làm đến mức ấy, bọn chúng muốn sao? Triệu Tự Doanh chúng ta nếu như Nam Trực Lệ có biến sẽ là cục diện thế nào, mọi người từng nghĩ đến không, bọn chúng gánh được tội này không?
Mọi người đều cười, trong nụ cười mang theo vẻ tự hào, mang theo tự tin đối với Triệu Tự Doanh.
Lưu Dũng nói về việc khác.
- Đại ca, mấy cái ký hiệu Văn Hương Giáo làm ra trong Hà Gia Trang chúng ta, bây giờ vẫn chưa tra ra lai lịch. Trịnh Toàn cũng đến xem rồi, cũng không nói được cái gì. Chỗ y đệ cũng phái người đi theo dõi, không có nói dối.
Văn Hương Giáo không ngờ từng đi lại bí mật ở trong trang này, việc này thực sự không nhỏ, Triệu Tự Doanh điều tra ngoài lỏng trong chặt một lượt, nhưng không tra ra được chút gì cả.
- Tiếp tục tra, sau đó nhanh chóng gom đám liên trang liên bảo và bảo giáp lại, để đám tạp chủng này không còn chỗ ẩn thân.
Trong giọng nói Triệu Tiến mang chút lửa giận.
Bản thân Đại Minh có chế độ bảo giáp, nhưng giống như phần lớn các quy củ khác, sớm đã hữu danh vô thực, bây giờ Triệu Tiến lại muốn khôi phục lại cái này, sau khi thực hiện bảo giáp hộ khẩu, tập hợp thôn trấn chợ, mỗi hộ dân đều trong một thể thống nhất, càng hay chính là trên người Triệu Tiến còn có danh hiệu Bảo Chính, làm việc này là lẽ dĩ nhiên.
Nói xong điều này, Triệu Tiến lại quay sang nói với Như Huệ và Chu Học Trí.
- Năm sau nữa Triệu Tĩnh phải vào kinh ứng thí, sang năm phải đọc sáchchăm đèn sách, việc bảo giáp liên bảo, hai vị tiên sinh hao tổn công sức nhiều đấy.
Như Huệ và Chu Học Trí vội đáp ứng, Vương Triệu Tĩnh cũng vội nói.
- Tiểu đệ không làm chậm trễ, cũng không để hai vị tiên sinh quá vất vả được.
Trần Thăng ở bên cạnh cười nhạo một tiếng, lạnh lùng nói.
- Muốn ở thì yên tâm mà ở lại, muốn đi thì đi sớm một chút, đừng chậm trễ cả hai, đến cuối cùng hai bên cái gì cũng không xong.
Triệu Tiến nhất thời không biết nói gì, những người khác hoặc là chuyển tầm mắt hoặc là cúi đầu, nhưng Vương Triệu Tĩnh lại cười hì hì nói.
- Đương nhiên là phải ở lại, nhưng nhiều đợt thi trong khoa trường rồi, cửa ải cuối cùng không đi thử chút thì không cam lòng, là một đáng tiếc, cho nên vẫn phải đi thôi.
Ngày xưa nói việc này, thái độ của Trần Thăng sẽ không tốt lắm, Vương Triệu Tĩnh ứng phó cũng là gắt gỏng, nhưng bây giờ chẳng qua là chế giễu, Vương Triệu Tĩnh ứng phó cũng khéo đưa đẩy, nói chen vào mấy câu chọc cười, rồi cũng qua đi.
Bên này đang nói, bên ngoài có người thông báo, nói là thủ hạ Dũng gia có chuyện. Lưu Dũng đứng dậy, mọi người ở đây thấy cũng chỉ bỏ qua, chỗ Lưu Dũng dính líu việc cơ mật, không bẩm báo trước mặt mọi người được.
Không bao lâu sau Lưu Dũng quay về, vốn là sự việc của đội Nội Vệ mọi người đều giả vờ không thấy, dù sao là Lưu Dũng và Lôi Tài gánh lấy trọng trách với Triệu Tiến. Nhưng Lưu Dũng ra ngoài một chuyến, sau khi trở về sắc mặt lại khó coi thành cái bộ dáng này, nói không thấy cũng không được. Hơn nữa Lưu Dũng từ lúc làm việc cùng mọi người, tuổi đời tuy nhỏ nhưng là người thâm trầm nhất, việc khiến sắc mặt y khó coi đến mức này rốt cuộc là việc gì?
- Xảy ra chuyện gì rồi? Nói cho mọi người nghe xem.
Triệu Tiến trầm giọng nói, hắn cũng biết tâm tính Lưu Dũng, đã có cái bộ mặt thế này, muốn tránh mọi người cũng khó, lại chắc hẳn rất khẩn yếu.
Lưu Dũng hắng giọng, mở lời nói.
- Vừa rồi người của chúng ta và người của Trịnh Toàn hồi báo. Nói các nơi trong thành cũng phát hiện ám ký của Văn Hương Giáo, tửu phường, bãi hàng, chỗ ở của đại ca, nhị ca, tam ca đều có, nhìn thì hẳn là nửa hoặc một tháng trước lưu lại. Theo người trong giáo phái bọn họ nói, ấn ký này là chỉ đường, nhắc nhở người đến sau nói đã từng đến.
Triệu Tự Doanh dưới thành Từ Châu san bằng mười vạn lưu tặc, trong đám lưu tặc có nhiều cốt cán tinh nhuệ của Văn Hương Giáo bị vứt lại Từ Châu, sau đó bị Triệu Tự Doanh mời gọi đến đội Nội Vệ. Trải qua chuyển đổi, lại có không ít người và hán tử giang hồ chiêu mộ ở nơi khác gia nhập Văn Hương Giáo. Hội chủ phân hội Văn Hương giáo Từ Châu Trịnh Toàn vốn dĩ vì cơ duyên trùng hợp nên mới trở thành Hội chủ, cũng không phải là khôn khéo tài giỏi thế nào, cho nên phân hội Văn Hương giáo Từ Châu nhìn giống như đứng riêng ở ngoài Triệu Tự Doanh, thật ra lại nằm trong khống chế.