Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2458 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 24
dùng hoàng đế thu được lời lớn

❊ ❊ ❊

Cổ Lạc Nhi không phản bác được.

Đông Phong Túy ngáp một cái thật to, giống như nói xong những lời này khiến hắn mệt muốn chết vậy.

Khẽ vươn tay, An Thụy vội vàng mang tới trà ngon đưa tới trong tay hắn.

Đông Phong Túy nhẹ nhàng hớp hớp trà.

Lúc này mới nói: “Đã đánh mất đồ thì phải đền, không có gì để bàn.”

Cổ Lạc Nhi tức giận móc ra chín lượng tám đồng bạc trên người còn sót lại, ném lên trên người Đông Phong Túy.

“Ta chỉ có đến như vậy. Nhiều nữa thì không, liều mạng có một đây, ngươi cầm đi.”

Đừng trách nàng chơi xấu, thật sự là bị Đông Phong Túy dồn ép.

Đúng là thượng bất chính, hạ tất loạn, khó trách Phùng Thái Úy phải khiến nàng tiêu tiền như nước bồi thường bình hoa, hóa ra việc hắn học là của người lãnh đạo trực tiếp này nha.

Đông Phong Túy khóe môi ngoéo một cái, đặt chén trà xuống, miễn cưỡng tựa vào chỗ tựa lưng trên giường.

“Không có bạc? Được rồi, vẫn còn người. Ngươi làm Tiên phi của trẫm, mỗi tháng có hai mươi lượng bạc tiền tiêu vặt, An Thụy, phải bao lâu mới có thể trả hết nợ? Đừng quên, tháng này chỉ có mười lượng.”

Hắn vẫn còn có tấm lòng tốt, tiền mua y phục kia của nàng không thèm so đo.

An Thụy thông cảm nhìn Cổ Lạc Nhi, tính nhẩm một hồi.

Đáp: “Hồi bẩm Hoàng thượng, còn cần hai mươi năm linh mười nửa tháng nữa.”

“Ừ, Được rồi, chỉ có thể như vậy. Trẫm không chê ngươi, ngươi coi như hai mươi năm linh mười nửa tháng nữa làm Tiên phi a.”

Đây quả thực là bóc lột toàn thắng.

Ý tứ hoàn hảo nói không chê.

Không chê, hắn lại vắt hết óc muốn nàng đền vòng ngọc đó sao?

Cổ Lạc Nhi buồn bực muốn xông lên đánh Đông Phong Túy một trận tơi bời.

Cổ Lạc Nhi nàng không có khuynh hướng bạo lực, đó là thật, nhưng mà, nàng thật sự rất muốn cho Đông Phong Túy một bài học.

Chỉ có điều, Cổ Lạc Nhi không có xông lên phía trước.

Nàng không phải sợ đánh không lại Đông Phong Túy, nàng đang nổi nóng, còn không nghĩ tới vấn đề có thắng hay không.

Mà là, nàng có chủ ý khác.

Cổ Lạc Nhi không tức giận.

Cổ Lạc Nhi nở nụ cười.

“Hoàng thượng, nếu như ta có thể bồi thường ngài năm ngàn lượng bạc, có phải là ta không cần làm tiếp tiên phi hai mươi năm linh mười nửa tháng sao?”

Đông Phong Túy trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, ngay sau đó lại hiện lên một tia tán thưởng.

Chỉ có điều, hai loại tâm tình lướt qua rất nhanh, rất nhanh liền khôi phục vẻ lười biếng thường ngày.

An Thụy cùng vài cung nữ thái giám đứng hầu xung quanh cũng không nhìn thấy.

Cổ Lạc Nhi giờ phút này lại đang nổi nóng.

Cộng thêm chính mình vừa mới nghĩ đến, chủ ý tuyệt diệu đối phó với Đông Phong Túy mà hưng phấn, bởi vậy cũng không phát hiện.

Đông Phong Túy gật gật đầu.

“Không thành vấn đề, chỉ cần ngươi trong sạch, trẫm có thể thương lượng.”

“Không phải là thương lượng. Ngươi phải cho ta một câu trả lời chắc chắn.”

Cổ Lạc Nhi lần này không chịu lép vế hắn.

Chớ để đến lúc nàng cầm bạc tới, hắn lại thay đổi.

Đông Phong Túy đành phải nói: “Được, trẫm đáp ứng ngươi. Chỉ cần có năm ngàn lượng bạc, ngươi bất cứ lúc nào có thể vì mình chuộc thân.”

Hắn cũng muốn nhìn một chút, tay nàng vừa trói gà không chặt, vừa không có tiền vốn, làm sao biến ra được năm ngàn lượng bạc.

Xem ra, nhãn quang của hắn không sai a, Cổ Lạc Nhi này có chút thú vị.

“Thật tốt quá.”

Cổ Lạc Nhi giảo hoạt nhìn Đông Phong Túy.

Dương dương đắc ý nói: “Hoàng thượng, ngài là Hoàng thượng, đã nói không thể không giữ lời nha. Ta đi kiếm bạc ngay đây.”

Cổ Lạc Nhi liền nhảy nhảy chạy ra khỏi hậu hoa viên.

Hoàng đế lười, ngươi đã ti bỉ như vậy, cũng đừng trách ta không khách khí.

Cổ Lạc nhi chạy trở về Cầm Sắt điện, trong điện vẻn vẹn chỉ có một cái bàn gỗ trên đó bữa tối đã được dọn lên.

Cổ Lạc Nhi buổi trưa húp chút cháo loãng, lại chạy cả một buổi chiều, thật đúng là đói bụng.

Hoan hô một tiếng, liền chạy vội tới trước bàn.

Nhưng mà, trên bàn rõ ràng vẫn là chỉ có cháo loãng dưa cải, còn có vài ổ bánh ngô.

Thi Vũ cực kỳ không được tự nhiên nói: “Nương nương, Hoàng thượng nói, ngài yêu mến cơm rau dưa, cho nên......”

Thanh âm càng nói càng thấp.

Lộng Tình đành phải giúp nàng nói hết.

“Hoàng thượng còn nói, chính ngài nói, cơm rau dưa rất tốt cho thân thể. Vì thân thể của ngài, từ nay về sau ngài đều ăn cơm rau dưa.”

Thanh âm cũng là càng nói càng thấp.

Cổ Lạc Nhi sức lực hưng phấn vừa rồi lập tức biến mất, tức giận mà ngồi xuống bên cạnh bàn.

Hầm hừ cầm lấy chiếc đũa, khuấy một chút cháo loãng trong bát có thể nhìn thấy mặt người.

Hoàng đế keo kiệt thật sự thật quá mức.

Lấy lời của nàng bức nàng, phải báo thù ban trưa.

Nếu như không lấy ra được năm ngàn lượng bạc, vậy hai mươi năm linh mười nửa tháng có phải là đều phải mặc y phục vải thô, ở căn phòng sơ sài, ăn cơm canh đạm bạc?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »