Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2430 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 69
thể nghiệm mới 2

❊ ❊ ❊

Nàng cũng không phải thật sự muốn trở thành phi tử của Đông Phong Túy, chỉ thầm nghĩ buổi tối ở trong phòng Đông Phong Túy bưng bít mấy tối, ứng phó với Lãnh Dạ là được.

Dù sao Đông Phong Túy ở trong phòng làm những gì, ai cũng không biết.

Tùy ý nàng nói bừa thế nào, Lãnh Dạ cũng làm sao biết được, không phải sao?

Cổ Lạc Nhi bị Đông Phong Túy hỏi làm cứng họng, nhất thời không trả lời được.

Trong đầu nhanh chóng xoay mòng, nghĩ lí do thoái thác.

Thật sự là đau đầu a, vừa muốn dụ hoặc hắn, lại không thể thật sự dụ hoặc khiến hắn tâm động, trình độ này, thật đúng là quá khó để làm.

Đông Phong Túy nhìn thấy dáng vẻ nàng nàng, liền biết nhắc nhở của mình có hiểu lực.

Không khỏi đắc ý.

Cổ Lạc Nhi rất nhanh liền tìm được cớ.

Bộ dáng mặt chau mày ủ nói: “Hoàng thượng, người còn nhớ chuyện Lạc Nhi nợ bạc người không? Được rồi, để Lạc Nhi kiếm đủ tiền chuộc thân trước, Lạc Nhi mỗi tối đều hồi cung báo cáo với người. Người yên tâm được rồi chứ?”

Nàng nói như vậy, vừa tìm được cớ mỗi tối trở về cung, lại thành công thanh minh quan hệ với Đông Phong Túy.

Nàng chỉ là vì trả nợ mới hồi cung, mới tạm thời trước mặt làm Tiên phi.

Cho nên, Đông Phong Túy cũng không thể lay động tâm tư với nàng.

Nguyệt quý phi cũng không cần ghét hận nàng.

Những phi tử khác, cũng ngàn vạn đừng hiểu lầm nàng, cho rằng nàng muốn giữ các nàng ở ngoài cung, một mình độc hưởng Đông Phong Túy.

Đông Phong Túy thấy mục đích đạt được, không hề thay đổi đề tài.

Lại dùng khẩu khí lúc nào cũng lười nhác nói: “Vừa rồi trẫm nói cái gì?”

Cổ Lạc Nhi trong lòng rùng mình.

Vừa rồi, Đông Phong Túy để nàng ở lãnh cung cùng ngậm miệng trong đó lựa chọn một cái, nàng nói nhiều lời như vậy…, hắn là đang muốn tính món nợ này sao?

Cố ý giả bộ dáng vẻ như mê hoặc nhìn hắn.

“Hoàng thượng, người đã nói rất nhiều lời nha.”

Đông Phong Túy liếc nàng một cái.

“Ngươi không chịu ngậm miệng, liền tới lãnh cung đi.”

Quả nhiên là vì việc này.

Cổ Lạc Nhi vô tội nhìn Đông Phong Túy.

“Hoàng thượng, ta chọn ngậm miệng. Việc này đừng trách ta, được không?”

Dứt lời, nhìn thoáng qua Nguyệt quý phi.

Đông Phong Túy ngó ngó Guitar trên mặt đất, trong lòng sáng tỏ.

Nếu không phải nàng giở trò, Nguyệt quý phi sẽ té ngã trên người hắn sao?

Đúng là, hắn thật sự đã bị Cổ Lạc Nhi khiến cho có điểm phiền nhiễu.

Cảm giác tốt đẹp luôn bị nàng quấy rầy, hắn thật sự rất muốn ngủ.

Hơn nữa, hắn thật không muốn tiếp tục cùng nàng chơi mấy trò hề này.

Tiểu hài tử nhà quấy gia gia tựa như trò xiếc.

Thỉnh thoảng lúc nhàm chán còn có thể cùng nàng chơi đùa, nhưng cứ phải thường xuyên chơi đùa như vậy, liền nhàm chán.

Hắn vốn chưa từng phải đối nàng xuất cung, không phải sao?

Hiện giờ, chẳng qua cũng chỉ nhiều hơn mấy hậu phi xuất cung mà thôi, cũng không phải chuyện gì đáng ngại.

Bởi vậy, Đông Phong Túy khoát khoát tay nói: “Đi đi, các ngươi thích lăn qua lăn lại như thế nào thì lăn, đừng đến ầm ĩ đến trẫm là được.”

Cổ Lạc Nhi kinh hỉ nhảy dựng lên.

“Hoàng thượng, người đồng ý cho chúng ta xuất cung rồi?”

“Ừ.”

Đông Phong Túy chỉ ừ một tiếng bày tỏ trả lời.

Hắn thật sự mệt chết rồi.

Cổ Lạc Nhi vẫn chưa chịu buông tha hắn, nhảy đến trước giường của hắn, ngồi xổm người xuống, mặt đối mặt tựa vào trên gối của hắn.

“Hoàng thượng, người cũng không thể đổi ý nha.”

“Trẫm sẽ không đổi ý.”

Đông Phong Túy từ từ nhắm hai mắt, tựa như nói mê.

“Hoàng thượng, vậy thì, người ban thưởng cho chúng ta một tấm kim bài mở tiệm, được không?”

Cổ Lạc Nhi hi vọng.

Nàng sợ a, sợ có người đến thu phí bảo hộ, ăn cơm chùa vân vân.

Quan trọng hơn là, Phùng Thái Úy cùng Nguyệt quý phi có thể hay không sẽ tìm đến gây phiền toái cho các nàng?

Nếu có một tấm kim bài như vậy, thì bớt phiền rồi.

Đông Phong Túy thầm nghĩ, nếu có thể cho ngươi tấm kim bài này, ai mới là người mở cửa hàng này đây?

Không khỏi quá dễ dàng đi.

Trên môi mấp máy trả lời.

“Lãnh cung, xuất cung, chọn một.”

Cổ Lạc Nhi áo não nhắm về phía Đông Phong Túy làm mặt quỷ.

Nàng hiểu được ý tứ của hắn.

Hắn có thể đồng ý để các nàng xuất cung buôn bán đã không tệ rồi, đâu có thể nào cho nàng kim bài.

Nếu còn dám ở chỗ này làm ồn đến hắn ngủ, đừng trách hắn không khách khí, đem nàng nhốt vào lãnh cung đi.

Cổ Lạc Nhi đành phải đứng lên, còn trừng to mắt với Đông Phong Túy đang từ từ chìm vào mộng đẹp, lúc này mới xoay người, đi tới trước mặt nhóm hậu phi cùng nàng đến đây.

Nhỏ giọng nói: “Hoàng thượng đồng ý rồi, chúng ta đi thôi.”

Liên phi dẫn đầu đồng ý.

“Được, chúng ta đi.”

Có mấy phi tử khác lại lưu luyến nhìn Đông Phong Túy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »