Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2449 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 62
hắc soái ca lại đến uy hiếp nàng 3

❊ ❊ ❊

Gì? Muốn nàng cùng một nam nhân ngủ chung?

Đây không phải làm khó người ta sao?

Hơi có chút lúng túng nói: “Công tử, lúc hắn ngủ chưa bao giờ cho phép người khác gần bên người, sợ ồn ào đến hắn.”

Hắc y nhân cười lạnh một tiếng.

“Sợ ồn ào? Ban ngày ban mặt đi ngủ, lại còn ở bên ngoài ngủ, một đám người trông coi, hắn tại sao không sợ bị ồn ào? Chỉ buổi tối mới sợ?”

Cổ Lạc Nhi trước giờ không chú ý qua vấn đề này, nghe Hắc y nhân nói như vậy, hình như đúng thật là có chuyện như vậy.

Nhưng mà, cái này có quan hệ gì với nàng?

Cổ Lạc Nhi tiếp tục nghĩ cách tìm cớ.

“Ngươi hiểu hắn như vậy, nên biết, hắn chưa bao giờ sủng hạnh hậu phi. Hắn sẽ không cho phép ta tới gần bên hắn.”

“Hắn không cho phép, ngươi liền không thể nghĩ ra biện pháp khiến hắn cho phép sao?”

Hắc y soái ca nhất quyết không buông tha.

Cổ Lạc Nhi than thở nói: “Ta nào có bản lĩnh lớn như vậy.”

Nghĩ nghĩ, đề nghị: “Nếu không, ta vất vả chút, lúc hắn ngủ ta đều canh giữ ở ngoài cửa sổ phòng hắn, giám sát hắn. Được không?”

“Không được.”

Hắc y soái ca không chút nghĩ ngợi liền một hơi bác bỏ.

“Ngươi nhất định muốn ta cùng ngủ với hắn sao?”

“Đúng.”

Cổ Lạc Nhi căm tức nói: “Vì sao nhất định phải là ta? Ta đâu có đắc tội với ngươi, sao ngươi cứ gây khó dễ cho ta vậy?”

“Bởi vì, ” hắc y soái ca đùa giỡn nhìn nàng, “Ngươi là phi tử của hắn, hơn nữa còn là một phi tử duy nhất được tiến vào Cầm Sắt điện. Không tìm ngươi, tìm ai?”

Cổ Lạc Nhi lập tức im lặng.

Đúng vậy a, nàng là phi tử của hắn.

Ngay cả nàng cũng không thể ngủ cùng hắn, hiển nhiên những người khác càng không thể.

Hắc y soái ca tìm nàng, lý do quá đầy đủ.

“Ta chỉ là phi tử trên danh nghĩa của hắn. Ngươi cũng biết, hắn đối với nữ nhân không có hứng thú. Ngươi phái ta làm nhiệm vụ khác đi.”

“Nhiệm vụ khác?”

Hắc y soái ca quét qua Cổ Lạc Nhi một cái.

“Ngươi một chút võ công cũng không có, những nhiệm vụ khác hoàn thành được sao?”

“Lãnh Dạ công tử.”

Cổ Lạc Nhi đột nhiên gọi.

Dựa vào trực giác của nàng, liền cảm thấy hắc y nhân trước mắt này chính là người trong miệng chúng nhân, một trong Tam công tử – Lãnh Dạ công tử.

Trừ hắn ra, người nào sẽ có khí chất lạnh buốt xương tủy như vậy?

Lại có dung mạo người nào tuấn mỹ tới cực điểm như vậy?

Đương nhiên, cũng không phải là không có, nhưng là, hai thứ đó kết hợp cùng một chỗ tỷ lệ có thể có bao nhiêu đây?

Đương nhiên, nàng cũng không nắm chắc, dù sao nàng tiếp xúc với người ở thời không này thật sự là quá ít.

Người trong giang hồ thì càng ít đi.

Bởi vậy, gọi một tiếng thử thăm dò.

Quả nhiên, hắc y soái ca trước mặt vừa nghe thấy nàng nàng gọi, thần sắc rùng mình, lông mày giương lên.

Ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn về phía Cổ Lạc nhi.

“Ngươi đang gọi là gì?”

Lúc này, Cổ Lạc Nhi tin chắc, không thể nghi ngờ hắn nhất định là Lãnh Dạ công tử.

Hì hì cười nói: “Ta đang gọi Lãnh Dạ công tử a.”

Hắc y soái ca nhìn chằm chằm Cổ Lạc Nhi một hồi.

Lạnh lùng nói: “Đúng vậy, ta chính là Lãnh Dạ. Ngươi đã biết ta là ai, thì nên biết, kết cục làm trái mệnh lệnh của ta.”

Trên lưng Cổ Lạc Nhi lập tức dâng lên một dòng ớn lạnh.

Giống như có một con băng tằm, ở trên lưng chậm rãi bò lên.

Đúng vậy a, hắn chính là người đứng đầu tổ chức sát thủ trên giang hồ, khiến người nghe danh mất vía- chủ nhân Cô Hồng Bảo a.

Chỉ riêng thủ hạ của hắn, tất cả đều là dân liều mạng.

Càng miễn bàn đến bản thân hắn.

Cổ Lạc Nhi không biết nàng là may mắn hay là xui xéo.

Nàng đi tới thời không này, gặp được Hoàng đế chí cao vô thượng thống trị quốc gia, gặp được hai người trong tam đại công tử thần bí nhất mê hoặc nhất trong chốn giang hồ.

Nhưng là, tất cả bọn hắn đều không thể trêu vào a.

Nàng gặp được bọn hắn, là họa hay là phúc?

Chỉ sợ là họa nhiều một chút đi.

Aiz, nàng vốn là một người theo chân bọn họ bất luận kẻ nào đều chẳng có quan hệ, không biết tại sao lại bị quấn vào phân tranh.

Hơn nữa, ngay cả nội dung phân tranh cũng không biết.

Thái độ của Đông phong say đối với nàng cực kỳ khả nghi, nàng luôn hoài nghi hắn đang lợi dụng nàng.

Nhưng cụ thể muốn lợi dụng nàng cái gì, lại không nghĩ ra được.

Mà Lãnh Dạ trước mắt này, còn muốn bức nàng làm gian tế.

Rất đáng hận.

Những soái ca này, đều rất đáng hận.

Cổ Lạc Nhi hít vàp một hơi, tận lực dùng khẩu khí bình tĩnh nói với Lãnh Dạ.

“Ngươi rốt cuộc muốn ta theo dõi hắn cái gì? Ngươi nói rõ ra chút, ta có thể nghĩ biện pháp giúp ngươi hoàn thành.”

Thanh âm Lãnh Dạ vẫn lạnh băng như cũ nói: “Ta đã nói rất rõ ràng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »