Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2580 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 96
lại gặp được hắn 4

❊ ❊ ❊

Cổ Lạc Nhi vội vàng phân phó người thị vệ khác thủ hộ ở bên người nàng.

“Nhanh, mau đi cứu người.”

Thị vệ lại không chịu xê dịch cước bộ.

“Thuộc hạ nhất định phải bảo vệ an toàn của nương nương. Nương nương, chúng ta mau trở về.”

“Không được, chúng ta không thể bỏ lại Nguyên Phương. Kẻ xấu ở trong rừng, ta ở chỗ này không có việc gì, ngươi mau đi cứu Nguyên Phương.”

Thị vệ vẫn đứng bất động như cũ.

“Không, nếu như nương nương xảy ra điều gì bất trắc, thuộc hạ đảm đương không nổi trách nhiệm này. Nguyên đầu cũng đảm đương không nổi.”

Trong rừng tiếng đao binh đụng vào nhau càng thêm kịch liệt, hù dọa trận trận chim hót.

Chỉ nghe Nguyên Phương đang gầm lên: “Tiểu nhân hèn hạ.”

Cổ Lạc Nhi khẩn trương, chui ra khỏi xe ngựa, hướng phía thị vệ quát: “Ta lệnh cho ngươi, lập tức vào trong cứu Nguyên Phương.”

Thị vệ cúi đầu xuống, chẳng những không vào cánh rừng, lại kéo xe ngựa, muốn chạy trở về.

Cổ Lạc Nhi tức giận, làm người há có thể thấy chết mà không cứu, chính mình chạy trốn.

Cố ý chế giễu nói: “Ngươi là thấy bên trong nhiều người lợi hại, không dám đi vào sao?”

Thị vệ bỗng nhiên ngẩng đầu, bi phẫn nói: “Mới không phải. Thuộc hạ nhất định phải bảo vệ an nguy của nương nương.”

“Ta có thể tự bảo vệ mình. Ngươi đã quên, ngày hôm qua ta đã đối phó với Phùng Thái úy như thế nào sao?”

Trên mặt thị vệ hiện ra hỉ sắc.

“Đúng vậy, nương nương, người ở chỗ này, ngàn vạn chú ý. Thuộc hạ lập tức đi cứu Nguyên đầu.”

Cưỡi ngựa, xông vào cánh rừng.

Cổ Lạc Nhi cầm cơ nỏ trong tay, nhưng không dám tùy tiện đi vào cánh rừng, dù sao nàng không biết võ công, sợ cứu người không thành còn vướng chân hai thị vệ.

Lại nghe thấy thị vệ vừa rồi phát ra tiếng kêu sợ hãi: “Nguyên đầu, ngươi làm sao rồi?”

Sau đó lại là tiếng đao binh đụng vào nhau.

Chỉ nghe Nguyên Phương bên trong gầm lên: “Làm sao ngươi lại vào đây, ai ở lại bảo vệ chủ nhân? Mau đi ra.”

Sau đó là một thanh âm thô lỗ cười to.

“Ha ha, các ngươi trúng kế rồi, vào được mà không ra được.”

Nguyên Phương kêu to: “Chủ nhân, các ngài mau trở về, gọi cứu binh.”

Cổ Lạc Nhi biết rõ, cái hắn gọi là gọi cứu binh, kỳ thật muốn nàng mặc kệ bọn hắn, tự mình chạy trốn.

Chính là, nàng có thể nào mặc kệ bỏ lại bọn hắn?

Nghe tình hình bên trong, chỉ sợ bọn họ đã gặp nguy hiểm.

Nhảy xuống xe, nói với xa phu: “Ta lệnh cho ngươi, lập tức cưỡi ngựa trở về thành tìm viện binh. Nhanh.”

Xa phu không biết võ công, sớm bị dọa đến hai chân như nhũn ra.

Nghe thấy lời Cổ Lạc Nhi nói, giống như nghe xong thánh chỉ, vội vàng từ chỗ đang ngồi lăn xuống.

Cưỡi lên ngựa kéo xe, run run rẩy rẩy cởi dây thừng gắn trên xe ngựa.

Ngoài miệng còn làm bộ khách khí.

“Nương, nương nương, ngài cũng nên đi tìm viện binh đi.”

Cổ Lạc Nhi không chịu nổi, rút thanh đao đeo trên eo hắn, chém đứt dây thừng, rồi cầm đao ném cho xa phu.

“Đỡ lấy, còn không mau đi. Nhớ kỹ, phải gọi cứu binh.”

Xa phu ban đầu thấy Cổ Lạc Nhi rút đao, còn tưởng rằng nàng muốn giết mình, sợ tới mức thất thanh lắp bắp.

Thẳng đến khi Cổ Lạc Nhi trả lại đao cho hắn, hắn mới quá mức chậm chạp, lau mồ hôi lạnh trên đầu, cưỡi ngựa chạy như điên trở về.

Ngay cả việc trả lời Cổ Lạc Nhi cũng quên khuấy.

Cổ Lạc Nhi khinh thường nhìn theo bóng dáng hắn, lắc đầu, vẻ mặt đề phòng nhìn về phía rừng cây.

Lại nghe thấy sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng hét thảm.

Cổ Lạc Nhi quay đầu nhìn lại, vừa vặn trông thấy đầu của xa phu chạy trối chết rơi xuống, lăn lông lốc trên mặt đất.

Máu tươi văng khắp nơi, óc phụt ra.

Xa phu nằm trên mặt đất giật giật vài cái, rồi không còn động tĩnh.

Mà ở phía trước, xuất hiện mấy Hắc y nhân che mặt.

Cổ Lạc Nhi bi phẫn chất vấn: “Các ngươi giết hắn?”

Hắc y nhân trong tay cầm đao, chậm rãi tiến lại gần Cổ Lạc Nhi.

“Tiểu bối nhát gan, đáng chết.”

Cổ Lạc Nhi từng bước một lui lại phía sau.

“Các ngươi là ai? Muốn làm gì? Nếu như các ngươi muốn bạc, ta đưa các ngươi là được.”

Người bịt mặt ngay cả mắt cũng không chớp một cái.

“Chúng ta muốn bạc, càng muốn mạng của ngươi.”

“Vì sao? Ta và các ngươi không chút nào liên quan, tại sao lại muốn mạng của ta?”

Cổ Lạc Nhi vừa hỏi han câu giờ, vừa mau chóng nghĩ biện pháp trong đầu.

Xem ra, địch nhân đã sớm sắp xếp ổn thỏa, muốn lấy tính mạng của nàng.

Trong rừng phía sau có địch nhân, phía trước cũng có địch nhân, nàng nên làm gì bây giờ?

Người bịt mặt cước hạ không chần chờ, vẫn đang tới gần phía Cổ Lạc Nhi.

“Ngươi không đắc tội với chúng ta, nhưng lại có người muốn mạng của ngươi.”

“Là ai?”

“Xuống đất, ngươi tự nhiên sẽ biết.”

“Không, ta không muốn phải làm quỷ chết oan. Các ngươi nói cho ta biết, là ai muốn mạng của ta? Ta chết cũng muốn làm quỷ minh bạch.”

Cổ Lạc Nhi trong miệng qua loa, giơ tay phải lên, cổ tay áo nhắm ngay trước mặt người bịt mặt.

“Trong lòng chính ngươi hẳn là biết rõ.”

Người bịt mặt chết không chịu nhè ra, cách Cổ Lạc Nhi càng ngày càng gần.

Cổ Lạc Nhi trong lòng đã đoán được một chút, kẻ tình nghi lớn nhất ắt hẳn là Nguyệt quý phi và Phùng Thái Úy.

Nàng chỉ đắc tội với bọn hắn lợi hại nhất.

Chỉ là, hiện tại nàng không rảnh đi suy xét vấn đề này, nàng trước hết phải giữ được tính mạng rồi nói sau.

Cổ Lạc Nhi vặn chốt mở trên cơ nỏ.

Vài điểm hàn quang theo ống tay áo nàng bắn ra, bắn thẳng về phía người bịt mặt trước mặt.

Tên bịt mặt dẫn đầu cùng Cổ Lạc Nhi nói chuyện kêu một tiếng “Không ổn”, người phóng lên trời, muốn tránh khỏi ngân châm.

Nhưng đã chậm, ngân châm vẫn bắn thẳng vào chân hắn.

Cổ Lạc Nhi vì bảo vệ tính mạng, dưới tình thế cấp bách, đã vặn chốt mở màu đỏ.

Người bịt mặt nặng nề rơi xuống đất, thân thể bị phản xung lực bắn ra nhảy lên vài cái, sau đó liền không động đậy.

Tựa như một bao cát không có sinh mệnh lực.

Cổ Lạc Nhi sợ tới mức trong lòng kinh hoàng, sắc mặt trắng bệch.

Đây là lần đầu tiên nàng giết người.

Nàng chưa từng nghĩ qua, chính mình sẽ động thủ giết người.

Cũng không nghĩ đến, độc dược này lợi hại như vậy, kiến huyết phong hầu (gặp máu là tỏi).

Còn tưởng rằng, người bịt mặt trúng độc, chỉ là không có khí lực đứng dậy truy sát nàng, không nghĩ rằng hắn sẽ trúng độc mà chết.

Cổ Lạc Nhi lần đầu rõ ràng ý thức được, Cô Hồng bảo có nghĩa là gì.

Lãnh Dạ cho một tiểu gian tế không đáng tin như nàng một công cụ còn lợi hại như vậy, những người khác thì càng không cần phải nói.

Mà Lãnh Dạ, dám đưa cơ nỏ này cho nàng, có thể thấy được bản thân hắn võ công cao thâm đến cỡ nào.

Ngân châm bắn trúng không chỉ một người bịt mặt, thoáng chốc trước mặt đã ngã xuống ba bộ thi thể.

Chỉ còn lại có bốn người ánh mắt đề phòng chằm chằm nhìn Cổ Lạc Nhi, dừng bước, không dám tiến lên, nhưng vẫn không chịu lui về phía sau.

Cổ Lạc Nhi căn bản không dám nhìn phía dưới đất một cái, nàng không dám tưởng tượng đến tội nghiệt của mình, không dám tưởng tưởng chính mình đã là một hung thủ giết người.

Hơn nữa, còn là hung thủ giết ba mạng người.

Trời ạ, tại sao lại như vậy?

Cổ Lạc Nhi vung ống tay áo, cả gan kêu: “Này, các ngươi thấy rồi chứ? Còn không mau lui ra, nếu không đừng trách ta không khách khí.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »