Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2549 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 18
hoàng thượng keo kiệt cũng hào phóng 2

❊ ❊ ❊

Nếu bị truyền ra, có thể khiến cho mọi người ngờ vực.

Lại nâng mắt vừa nhìn, thấy Cổ Lạc Nhi chạy tới cửa chính Tử Tiêu Cung, An Thụy vội vàng bước nhanh đuổi theo.

Trong điện, Đông Phong Túy nhìn bát cháo loãng trước mặt, trong đầu thoáng qua dáng vẻ hưng phấn của Cổ Lạc Nhi lúc vừa mới húp cháo.

Không khỏi hiếu kỳ, cháo này thật đúng là ngon như nàng nói sao?

Thử bưng bát lên, nhẹ nhàng nếm thử một miếng.

Lúc mới vào miệng mùi vị bình thường, tiếp tục tinh tế thưởng thức, trong miệng lại lưu lại dư hương, mùi vị này thật thoang thoảng mà thơm dịu…

Không thể so với những bữa tiệc lớn bình thường hắn ăn, vào miệng tư vị nồng đậm, nhưng ăn đi ăn lại cảm thấy có chút phát ngán.

Giữa bát cháo lại ánh ra bóng dáng Cổ Lạc Nhi.

Kỳ thật, nghĩ lại, cháo này cảm giác đúng là có điểm giống như Cổ Lạc Nhi.

Mới nhìn cảm thấy nàng tùy tiện, không có dáng vẻ nữ tử khuê các, tinh tế hiểu ra, lại cảm thấy thú vị vô cùng.

Nhưng mà, dù nói thế nào nàng cũng không nên làm hỏng khẩu vị của hắn a.

Phảng phất như thấy được ánh mắt Cổ Lạc Nhi giảo hoạt tinh ranh, thấy được sắc mặt nàng đạt được âm mưu, Đông Phong Túy không khỏi bực bội lần nữa.

Hắn mọi việc đều nhàn nhạt, từ trước đến nay rất ít khi tức giận.

Nhưng hôm nay, hắn chính là nhịn không được phải tức giận, phải tức giận Cổ Lạc Nhi đáng giận kia.

Đông Phong Túy nặng nề buông bát cháo.

“Oanh” một tiếng vang lên, cháo đổ đầy trên bàn.

Đông Phong Túy âm thầm thề, hắn không thể không trị nha đầu kia.

Tất cả mọi người trong điện bị hành động đột nhiên này của hắn hù dọa, tâm đều treo lên cao.

Hoàng đế lười, lười đến mức ngay cả tức giận cũng lười tức, cái này tất cả mọi người đều biết.

Nguyệt quý phi trong cung làm mưa làm gió, hắn một mắt nhắm một mắt mở, làm như không nhìn thấy.

Phùng Thái Úy trong triều quạt gió thổi lửa, kéo bè kết phái, hắn theo thường lệ một mắt nhắm một mắt mở, đem tất cả việc triều chính ném cho Lý Tể tướng trung thực đi xử lý.

Nhưng hôm nay, hoàng đế vĩ đại của bọn họ lại tức giận.

Tiên phi nương nương quá thần kỳ.

Đông Phong Túy vọt đứng người lên.

Cung nữ chuyên phụ trách thị thiện nghênh hương lấy can đảm hỏi: “Hoàng thượng, ngài không dùng bữa sao?”

“Không ăn.”

Đông Phong Túy hung dữ nói.

Phẩy tay áo một cái đi khỏi điện, lại không cần người khác đỡ.

Cổ Lạc Nhi tâm tình rất tốt, hướng tiểu thái giám canh phòng Tử Tiêu Cung hỏi rõ đường xuất cung, thảnh thơi thảnh thơi mà đi lại trong cung.

Kì quái, làm sao tất cả ánh mắt mọi người đều quái dị nhìn nàng như vậy?

Cổ Lạc Nhi cúi đầu nhìn lại chính mình, lập tức bừng tỉnh ngộ ra.

Nàng thế nào lại quên mất, nàng còn đang mặc chính là bộ đồ ngủ.

Cho dù ở thời không của nàng, trên đường đi dạo mà mặc đồ ngủ đều làm cho người ta chú ý nhìn, huống chi là ở thời không xa lạ này.

Cổ Lạc Nhi có chút rầu rĩ, nàng có nên hay không cần phải trước tiên đổi lại quần áo?

Nhưng nàng thật sự không muốn lại trở về đối mặt với Đông Phong Túy.

Mặc kệ, nhìn thì nhìn, xuất cung rồi nói sau.

Cổ Lạc Nhi sờ sờ bạc trong túi áo, bạc hoàn hảo đoan đoan nằm trong ngực nàng, nàng an tâm.

Chỉ cần có bạc, sợ cái gì? Cùng lắm thì xuất cung đi mua y phục mặc chứ sao.

Dù sao ở bên ngoài cung cũng không thể mặc y phục trong cung.

Sau lưng lại truyền đến một tiếng vang lên bước chân dồn dập, sau đó là tiếng An Thụy gọi nàng.

“Nương nương, xin đợi một chút.”

Cổ Lạc Nhi dừng bước, thân người quay lại, nhìn An Thụy đang cấp tốc chạy tới chỗ nàng.

Không nghĩ đến, một người cao tuổi như hắn, còn có thể chạy nhanh như vậy.

Ấn tượng của nàng đối với An Thụy rất tốt, hắn hôm nay một mực giúp nàng, nàng đương nhiên nhìn ra được.

An Thụy thở hồng hộc chạy đến trước mặt Cổ Lạc Nhi.

Thở hổn hển nói: “Nương nương, chờ, chờ một chút, ngài nên thay quần áo mới xuất cung chứ.”

Cổ Lạc Nhi đang vì việc này rầu rĩ đây, tuy nói không sợ bị người ta nhìn, nhưng trong lòng cũng không mong muốn trưng bày trên đường thêm nữa.

Vì vậy bằng lòng.

“Được. Đến nới nào thay?”

“Nương nương, thỉnh theo An Thụy.”

An Thụy dẫn theo Cổ Lạc Nhi, trở lại Tử Tiêu Cung, tiến vào một gian Thiên điện phía tây.

Cổ Lạc Nhi theo hắn, bước nhanh tiến vào trong điện.

Hoàn hảo hoàn hảo, không có gặp phải Đông Phong Túy.

Thiên điện bài trí rất đơn giản, đại khái nhiều năm không sử dụng, có một căn phòng trống mùi mốc meo.

Bất quá, tất vật dụng đều rất sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi, hẳn là mỗi ngày đều có người tới quét dọn.

Cổ Lạc Nhi khó hiểu, An Thụy mang nàng đến nơi này tới làm gì?

An Thụy khéo léo về phía nàng giải thích.

“Nương nương, Hoàng thượng đã phân phó rồi, từ nay về sau ngài sẽ ngụ ở gian phòng này trong Cầm Sắt điện.”

“A, được.”

Cổ Lạc Nhi rất vui mừng.

Hoàng đế lười một mực không an bài cho nàng chỗ ở, nàng còn lo lắng đây, sợ đi dạo phố xong trở về lại gặp phải hắn.

Cái này tốt lắm, nàng cuối cùng có một chỗ ở của mình.

Hoàng đế lười đương nhiên là ở chính điện chính giữa rồi, cùng người này tách ra, thật sự là không gì có thể tốt hơn nữa.

Cầm Sắt điện? Đại khái là cung nơi hoàng đế luyện đàn a.

Bất quá hắn quá lười rồi, cho nên điện này vẫn trống không, hiện tại dứt khoát nhượng cho nàng.

Cổ Lạc Nhi càng nghĩ càng thấy giải thích của mình hợp tình hợp lý.

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, sau đó có người ở bên ngoài bẩm báo.

“An công công, đồ đưa tới.”

An Thụy ra lệnh: “Đều cầm vào đi.”

“Vâng.”

Một đám thái giám bưng rương lớn rương nhỏ không đồng đều đi đến.

Theo sau lưng bọn hắn, còn có hai cung nữ.

An Thụy đầu tiên lệnh hai vị cung nữ tiến lên, giới thiệu với Cổ Lạc Nhi.

“Nương nương, đây là cung nữ thiếp thân sai sử của ngài, tên là Thi Vũ, Lộng Tình.”

Hai cung nữ tiến lên, hướng Cổ Lạc Nhi thi lễ.

“Thi Vũ ( Lộng Tình) ra mắt nương nương.”

Cổ Lạc Nhi vội vàng đỡ các nàng.

“Mau đứng lên. Ta ghét nhất người khác động một chút lại hành lễ với ta, từ nay về sau chúng ta cứ tùy ý một chút.”

“Vâng.”

Thi Vũ Lộng Tình đáp ứng rồi đứng phía sau Cổ Lạc Nhi.

An Thụy cho người đem từng rương trình trước mặt Cổ Lạc Nhi, mở nắp rương ra, cho nàng xem.

Trong rương, toàn bộ đều là những y sức cùng với đồ dùng hằng ngày.

Cổ Lạc Nhi chỉ thị Thi Vũ tiếp nhận, duy nhất lưu lại một rương lớn chứa y phục, chính mình hào hứng lật tới lật lui bên trong.

Nàng muốn tìm y phục có thể mặc đi ra ngoài dạo phố.

Những y phục cổ đại này thật xinh đẹp a, mỗi một món cũng làm nàng yêu thích không buông tay.

Nàng cũng không phải là nữ hài đặc biệt ham mê trang điểm, nhưng những y phục này thực sự xinh dẹp a.

An Thụy không thể không cắt ngang hào hứng của nàng.

“Nương nương, Hoàng thượng nói, ngài không thể mặc những y phục này xuất cung.”

Cổ Lạc Nhi chán nản thất vọng thả y phục trong tay ra, kỳ thật nàng cũng hiểu được, những y phục này cũng đều là cung trang, nàng đương nhiên không thể mặc đi ra ngoài.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »