Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2536 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 68
thể nghiệm mới

❊ ❊ ❊

“Nương nương, cẩn thận ngã, để nô tài đỡ người đến bên này ngồi.”

Nguyệt quý phi miễn cưỡng khôi phục lại một chút thần trí, lại không dám tiếp tục dựa vào trên người Đông Phong Túy, đành phải theo An Thụy đến ngồi một bên.

Dù hiện tại nàng rất rất không muốn rời khỏi Đông Phong Túy, nhưng nàng có thể nào làm trái ý tứ của hắn.

Nguyệt quý phi ngồi trên ghế ở một bên giường, ánh mắt vẫn mập mờ như trước nhìn Đông Phong Túy, tầm mắt hoàn toàn vẫn chưa từng dời đi.

Cổ Lạc Nhi tận mắt nhìn thấy Nguyệt quý phi đè lên người Đông Phong Túy.

Chăn gấm Đông Phong Túy đang đắp bị nàng kéo xuống, trên người chỉ còn lại cẩm y tuyết trắng mỏng manh.

Hai người trong lúc đó, chỉ cách nhau một mảnh y sam mỏng như cánh ve kia, so với không có quần áo ngăn cách có gì khác nhau?

Cổ Lạc Nhi trong nội tâm đột nhiên cực kỳ khó chịu.

Chính nàng cũng không biết đây là vì sao.

Dù sao vẫn là khó chịu.

Trên mặt vẫn mang theo nụ cười như cũ, hướng về phía Đông Phong Túy tỏ lời mừng.

“Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Hoàng thượng.”

Khẩu khí cũng rất nồng. (của dấm chua đây =)))

Chính nàng không phát hiện, nhưng Đông Phong Túy lại đã nhận ra.

Trong đầu Đông Phong Túy lập tức liền hiện ra lời Lãnh Dạ uy hiếp Cổ Lạc Nhi, thật là chờ mong quyến rũ của Cổ Lạc Nhi a.

Bị nàng lăn đi lăn lại quá nhiều, hắn có phải nên thật tốt trêu đùa chọc ghẹo nàng xả giận hay không?

Nàng đến bây giờ còn đang suy nghĩ buộc hắn đồng ý để cho nàng xuất cung, khi nào mới đến quyến rũ mình a?

Ừm, dù sao cũng phải gần đến tối lúc đi ngủ.

Khẩu khí vẫn là lười nhác hỏi: “Chúc mừng cái gì?”

“Chúc mừng Hoàng thượng cùng nương nương nha.”

Cổ Lạc Nhi ngoảnh mặt nhìn lướt qua Nguyệt quý phi.

Ánh mắt Nguyệt quý phi mê đắm mông lung nhìn Đông Phong Túy, dường như không có nghe thấy Cổ Lạc Nhi nói.

Đông Phong Túy thật sự là người cũng như tên a, so với gió xuân còn khiến người ta say mê hơn.

Cổ Lạc Nhi nhìn mà buồn cười.

“Hoàng thượng, Nguyệt quý phi nương nương giống như nguyệt hạ mỹ nhân, sánh đôi với Hoàng thượng thích hợp hơn hết.”

Thầm nghĩ, dù sao Nguyệt quý phi tự mình sẽ đi tìm Phùng Thái Úy mua vui, Hoàng đế lười không làm tròn nghĩa vụ của trượng phu cũng không sao cả, không làm lỡ được nàng.

Nguyệt quý phi nào biết được tâm tư Cổ Lạc Nhi, còn tưởng rằng nàng quả thật khen ngợi mình, thay mình nói chuyện.

Ra sức gật đầu.

Ánh mắt càng thêm mênh mông sương mù, giống như phủ lên một tầng hơi nước, phong tình vạn chủng.

Lần đầu tiên, Nguyệt quý phi cảm thấy, Cổ Lạc Nhi vẫn có lúc nhìn vừa mắt.

Đông Phong Túy không thèm cất lên một tiếng, cũng lười phải nhìn Nguyệt quý phi.

Nguyệt quý phi cùng Phùng Thái Úy cấu kết, hắn há có thể không biết.

Cổ Lạc Nhi dụng ý nói lời này, hắn há có thể không hiểu?

Đơn giản chính là muốn quăng hắn cho Nguyệt quý phi chứ sao.

Hừ, xem hắn như là một nhà tù bao ở sao?

Nhắm mắt lại, quyết định tiếp tục tiến vào mộng đẹp.

Cổ Lạc Nhi thấy thế, vội vàng nắm lấy vai hắn lay lay.

“Hoàng thượng, người chớ ngủ, trước hết nghe ta nói đã.”

Hành động làm càn của nàng, An Thuỵ, Hỉ Thuận cùng mấy cung nữ thái giám thường xuyên phục thị Đông Phong Túy nhìn đã quá quen thuộc, cũng không lấy làm lạ.

Nhưng mấy phi tử kia nhìn thấy cảnh tượng này, đều thay Cổ Lạc Nhi toát mồ hôi.

Đã thấy Đông Phong Túy miễn cưỡng mở to mắt, nhìn Cổ Lạc Nhi.

Trong mắt không có tức giận, chỉ có một chút không kiên nhẫn.

Cổ Lạc Nhi vội vàng nắm chặt thời cơ nói: “Về phần phi tử còn lại như chúng ta, dù sao hoàng thượng cũng quá bận rồi, không bằng để cho chúng ta xuất cung đi, thay người kinh thương, phát triển kinh tế, người có chịu không?”

“Chỉ bằng các ngươi?”

Đông Phong Túy hoài nghi nhìn Cổ Lạc Nhi, lại hoài nghi nhìn nhóm hậu phi phía sau nàng, những người cho tới bây giờ cửa chính không ra, cửa sau không gần.

“Đương nhiên.”

Cổ Lạc Nhi vỗ ngực cam đoan.

“Chúng ta chắc chắn có thể làm rất tốt. Vốn ta có một bản kế hoạch sơ kỳ, có lẽ Hoàng thượng người cũng chẳng muốn xem. Người để cho chúng ta thử một lần đi, được không?”

Đông Phong Túy nhìn Cổ Lạc Nhi, đột nhiên lộ ra nụ cười mê hoặc.

Cổ Lạc Nhi liền biết, trong lòng người này không biết lại nghĩ tới chủ ý xấu xa gì đây.

Qua mấy ngày nay tiếp xúc, nàng càng thêm hiểu rõ Đông Phong Túy hơn.

Mỗi lần hắn cười như vậy với nàng đều không có chuyện tốt.

Trong lòng lập tức tăng thêm phòng bị.

Nguyệt quý phi chưa bao giờ nhìn thấy nụ cười của Đông Phong Túy, si ngốc nhìn hắn, thân thể mềm nhũn.

Nếu không phải Đông Tuyết tận lực đỡ nàng, chỉ sợ nàng đã trượt thẳng xuống đất đi.

Nói thật ra, tay của Đông Tuyết cũng mềm nhũn, toàn bộ đều nhờ chỗ tựa trên ghế chèo chống, mới không để cho nàng cùng chủ tử nàng làm trò cười cho thiên hạ.

Nhưng là, nhóm hậu phi đằng sau Cổ Lạc Nhi kia lại không may mắn như vậy.

Các nàng vốn đứng ở phía sau Cổ Lạc Nhi, không có bất kỳ cái gì chống đỡ.

Lúc Đông Phong Túy tiến công tươi cười, đều ngã ngồi, nằm vật xuống......

Bọn cung nữ các nàng mang đến cũng đều ngã ngồi, nằm vật xuống......

Chỉ có cung nữ Tử Tiêu cung coi như vẫn tốt, còn đứng tại nguyên chỗ, khổ sở chống đỡ.

May mắn a may mắn, các nàng vài ngày trước đã nhìn thấy nụ cười của Đông Phong Túy, hắn lộ ra nụ cười với Cổ Lạc Nhi.

Nếu không, các nàng cũng không thể tránh khỏi vận mệnh té trên mặt đất.

Cổ Lạc Nhi nghe thấy sau lưng truyền đến thân thể ngã vật nặng nề liên tiếp, âm thầm ảo não.

Những hậu phi này cũng quá không thể chịu được cám dỗ.

Chỉ một nụ cười, đã mê hoặc các nàng thành ra như vậy.

Trời ạ, các nàng có thể ngàn vạn lần bị Đông Phong Túy mê hoặc, không muốn xuất cung.

Cổ Lạc Nhi vội vàng dùng tay che trước mặt Đông Phong Túy.

Luôn miệng nói: “Hoàng thượng, ngươi đừng dùng vẻ ngoài này, có chuyện gì cứ việc nói thẳng là được.”

Đông Phong Túy nghiêng người tựa lên giường ngủ, không khách khí gạt tay Cổ Lạc Nhi ra.

Thu lại nụ cười, tức giận nói: “Ngươi quả thật cảm thấy Nguyệt quý phi thích hợp nhất với trẫm?”

“Vâng.”

Cổ Lạc Nhi nặng nề mà gật đầu.

Nguyệt quý phi cuối cùng dời mắt vê phía Cổ Lạc Nhi, trong mắt tràn đầy cảm kích.

Đông Phong Túy lại hỏi: “Chỉ một mình nàng là đủ sao?”

“Vâng.”

Cổ Lạc Nhi càng thêm nặng nề mà gật đầu.

“Như vậy ngươi thì sao? Ngươi dự định sẽ ra khỏi hậu không quay trở lại?”

Đông Phong Túy đùa giỡn nhìn Cổ Lạc Nhi.

Nàng đã quên chuyện phải quyến rũ hắn sao? Hắn nên nhắc nhở nhắc nhở nàng.

Lãnh Dạ từ trước đến nay luôn khéo dùng người, lúc này như thế nào lại chọn sai người, tuyển một người không chuyên nghiệp đến thực hiện nhiệm vụ như vậy.

Cổ Lạc Nhi đúng là đã tạm thời mất chuyện phải dụ hoặc Đông Phong Túy.

Nàng tập trung tinh thần nghĩ nói như thế nào để thuyết phục Đông Phong Túy, cho phép mang theo một đoàn hậu phi xuất cung kiếm tiền.

Vừa giải thoát các nàng, vừa vét sạch hậu cung của Đông Phong Túy.

Hừ, hắn một tên đại lười, không xứng làm cho nhiều nữ tử đàng hoàng vô ích cùng hắn uổng phí thanh xuân như vậy.

Câu hỏi vừa rồi của Đông Phong Túy, vừa định trả lời Vâng, đột nhiên nhớ lại nhiệm vụ tối qua Lãnh Dạ giao cho cho nàng.

Thiếu chút nữa hoảng sợ toàn thân toát mồ hôi lạnh, vội vàng thu hồi lời nói thiếu chút nữa phun ra khỏi miệng.

Đúng vậy a, nàng phải dụ hoặc Đông Phong Túy, phải đến ngủ cùng hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »