Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 54
ác nhân tất phải cáo trạng

❊ ❊ ❊

Cổ Lạc Nhi không để ý tới thái giám cùng cung nữ bên cạnh, vài bước vọt tới trước mặt Nguyệt quý phi, tóm lấy vạt áo của nàng.

Giơ xiên sắt cầm trong tay lên làm bộ uy hiếp.

Bắt giặc phải bắt vua trước.

Vừa rồi đánh một tên thái giám, chỉ là muốn phát động dũng khí cho người bên nàng.

Mà chế trụ Nguyệt quý phi mới thực sự là mục đích chính của nàng.

Nguyệt quý phi chưa bao giờ gặp phải chiến trận này, sợ tới mức choáng váng, một cử động nhỏ cũng không dám nhúc nhích.

Cổ Lạc Nhi quát lớn: “Tất cả dừng tay.”

Trông thấy một màn này, hậu phi đang lúc kéo đánh bọn công công đều dừng tay lại.

Thủ hạ của Nguyệt quý phi là bọn thái giám cung nữ cũng lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra.

Phù ——

Bộ dạng đánh nhau này thật là đáng sợ, đêm nay dám chắc bọn họ sẽ gặp ác mộng.

Cổ Lạc Nhi bắt lấy Nguyệt quý phi, lạnh lùng cảnh cáo nàng.

“Đừng tưởng rằng ngươi có gì đặc biệt hơn người, bình thường chẳng qua là những tỷ muội này tâm địa thiện lương, nhường cho ngươi thôi. Đừng chọc chúng ta phải nóng nảy. Đừng tưởng rằng Hoàng thượng mặc kệ mọi việc, ngươi có thể muốn làm gì thì làm, ngươi phải hiểu được, Hoàng thượng mặc kệ phi tử khác, cũng sẽ không quản ngươi.”

Các phi tử khác nghe xong lời của Cổ Lạc Nhi…, đột nhiên tỉnh ngộ.

Đúng rồi, Hoàng thượng mọi chuyện mặc kệ, như vậy, các nàng phản kháng Nguyệt quý phi ra sao, Hoàng thượng cũng sẽ không quản rồi.

Trước đây thật là ngu muội, như thế nào lại tùy ý để Nguyệt quý phi khi dễ?

Đều tỏ vẻ tán thành.

“Đúng đúng, chúng ta bị ngươi khi dễ đã quá đủ.”

“Đúng vậy, chúng ta từ nay về sau sẽ không bao giờ chịu ức hiếp của ngươi nữa.”

“Hừ, Phong Linh công chúa cũng ở bên chúng ta, để xem chúng ta nhiều người hay các ngươi nhiều người hơn. Muốn đánh nhau, cứ việc lên.”

Mấy phi tử đi theo sau Nguyệt quý phi trong lòng run sợ.

Hi vọng nói: “Đừng, đừng đánh nhau.”

Nguyệt quý phi cũng run lẩy bẩy sợ hãi nói không ra lời.

Cổ Lạc Nhi khinh thường nhìn nàng.

Bình thường kiêu ngạo như vậy, còn tưởng rằng nàng rất khó đối phó a, hóa ra chỉ là hổ giấy.

Đông Phong Túy phía sau hoa mộc lặng lẽ nói câu: “Đã sớm nên như vậy.”

An Thụy kinh ngạc liếc nhìn Đông Phong Túy.

Chợt càng thêm không rõ, trong lòng Hoàng thượng rốt cuộc đang nghĩ gì.

Dường như trả lời nghi hoặc trong lòng hắn, Đông Phong Túy lại nói thêm một câu.

“Các nàng tự mình có tay có chân, lại cam chịu bị Nguyệt quý phi khi dễ, trẫm có biện pháp gì?”

“Trẫm cũng không có tinh lực đi quản chuyện các nàng.”

Nói xong còn ngáp một cái thật to.

An Thụy nhìn Đông Phong Túy, trong mắt càng thêm tràn đầy vẻ không tưởng tượng nổi.

Hậu cung chính là một triều đình nhỏ.

Hoàng thượng vô vi mà trị, lúc xử lý đại sự trên triều đình, có phải là cũng là như vậy a?

Đại sự triều đình cơ hồ đều giao cho Lý Tể tướng xử lý, Phùng Thái Úy chỉ ở trong triều đình sắm vai nhân vật hết sức trọng yếu.

Hai người kia, một người thành thật quá mức, một người giảo hoạt vô cùng.

Hai người trái ngược, lại duy trì trật tự triều đình ổn định tương xứng.

Chẳng lẽ, Hoàng thượng cũng không phải giống như biểu hiện bên ngoài, cả ngày chỉ biết đến ngủ ngon?

Lại trộm nhìn xem xét, biểu hiện của Đông Phong Túy lại làm cho hắn thất vọng không thôi.

Chỉ thấy trong mắt Đông Phong Túy buồn ngủ mông lung, lần nữa ngáp một cái thật to.

Trong rừng Lê Tuyết, truyền đến thanh âm Cổ Lạc Nhi.

“Chuyện ngày hôm nay coi như xong, các ngươi xéo đi. Chúng ta muốn ở chỗ này thiêu nướng, đừng có lại tới quấy rầy chúng ta.”

Buông lỏng vạt áo Nguyệt quý phi ra.

Liên phi cơn giận vẫn còn chưa tiêu kêu lên: “Cứ như vậy bỏ qua cho nàng? Quá tiện nghi nàng, ta muốn báo thù chuyện trước kia.”

Hướng Nguyệt quý phi chạy vọt tới.

Nguyệt quý phi sợ tới mức xoay người bỏ chạy.

Không ngờ váy quá dài, kinh hoảng dẫm lên gấu váy của mình, ngã nhào trên mặt đất.

Miệng gặm đầy vụn đất cánh hoa.

Đông Tuyết vội vàng nâng nàng dậy, chật vật kéo nàng chạy thục mạng trở về.

Cổ Lạc Nhi lúc này đại hoạch toàn thắng một phương.

Một số người vẫn chưa thỏa mãn nhặt mấy tảng đá trên mặt đất hướng đoàn người Nguyệt quý phi ném qua, trong miệng lớn tiếng hoan hô.

“Ha ha, chúng ta thắng rồi.”

“Từ nay về sau, chúng ta sẽ không còn bị khi dễ nữa.”

“Đuổi theo các nàng, đuổi theo các nàng.”

Bên kia rừng Lê Tuyết, truyền đến tiếng động của xe ngựa, sau đó là một thanh âm của thái giám kéo dài.

“Thái hậu giá lâm ——”

Mọi người lập tức ngừng miệng, nhìn về phía xe ngựa.

Nhóm người Nguyệt quý phi ngay lúc đang chạy thục mạng cũng không khỏi ngừng lại.

Xoay người, nhìn lại bên này.

Vài thái giám cung nữ bảo vệ chiếc xe ngựa hoa lệ chạy đến trong rừng Lê Tuyết, ngừng lại.

Không đợi thái giám vén màn xe lên, màn xe đã bị người từ bên trong vén ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »