Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2590 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 2
hoàng thượng tựa hồ rất mệt mỏi

❊ ❊ ❊

Nàng cảm giác mình giống như tiên tử, trên không trung thuận gió bay lên, trên người của nàng lại phát ra hào quang.

Ách? Tiên tử? Không trung?

Cổ Lạc nhi lúc này mới phát hiện, cả người của nàng đều đang lơ lửng trong không trung, hơn nữa thân thể như một đồ vật rơi với tốc độ kinh hoàng xuống đất.

Nàng sợ tới mức thất thanh thét chói tai.

Trong đầu còn duy nhất một ý niệm, nàng ở tại lầu 7, nếu té xuống dưới, không chết cũng trở thành tàn phế.

Cổ Lạc nhi nhắm mắt lại, không dám nhìn xuống.

Nàng nghe thấy tiếng thét the thé của chính mình phá vỡ không khí trầm tĩnh, sau đó chợt ngừng, lưu lại ở bên tai. Nàng đây là xong rồi sao? Nàng như thế nào không có cảm thấy đau đớn?

Dưới thân mềm mềm, ấm ấm, giống như ngồi trên một cái nệm to thập phần thoải mái.

Cổ Lạc nhi ngừng thét, thử thăm dò mở mắt ra.

Vừa mở to mắt, đã nhìn thấy một gương mặt tuấn dật phi phàm tiến đến trước mặt nàng, cách mặt của nàng không đến nửa thước.

Khuôn mặt người này thật là tuấn tú, đôi mắt đen nhánh đang dò xét nhìn nàng.

Cổ Lạc nhi chống lại cặp mắt kia, vừa vặn trông thấy trong mắt có một đạo ánh sáng hiện lên.

Hào quang tới quá nhanh, nàng căn bản không thấy rõ, cơ hồ cho rằng nàng đang ảo giác.

Bởi vì, trong nháy mắt, đối diện với vẻ đẹp trước mặt, đồng tử của nàng liền trở nên mê muội lơ mơ, như được phủ bằng một tầng sương mù, lại giống như bộ dạng chưa tỉnh ngủ.

Cái này, là tình huống gì? Nàng là đang nằm mơ sao?

Cổ Lạc nhi hung hăng véo chính mình một cái, quả thật không đau mà, nàng quả nhiên là đang nằm mơ.

Nhưng soái ca trước mặt biểu tình trên mặt sao lại kỳ quái như vậy?

Lông mày của hắn hung hăng nâng lên hạ xuống, môi khẽ nhếch, giống đang hít khí, bộ dạng trông rất thổng khổ..

“Ngươi làm sao vậy?”

Cổ Lạc nhi bất chấp tình cảnh của mình, thân thiết hỏi hắn.

Soái ca mở miệng: “Ngươi véo trẫm thật đau.”

Thanh âm trầm thấp, rất có từ tính, mang theo vài phần tức giận, lại có vài phần mệt mỏi.

Cổ Lạc Nhi chưa từng nghe qua thanh âm dễ nghe như thế, thanh âm kia có một đạo lực trí mạng xuyên thấu, giống như thẩm thấu vào trong lòng người.

Nàng cũng chưa từng gặp qua dung mạo tuấn mỹ thế này, nói là tuấn mỹ, nhưng không hề mất đi cương khí.

Cổ Lạc nhi có chút hoảng hốt, kinh ngạc nhìn hắn, nhất thời đã quên phản ứng.

Bên tai lại truyền đến vô số thanh âm ầm ĩ..

“Hoàng thượng, ngài không có việc gì chứ?”

“Đây là chuyện gì? Yêu nữ to gan, dám ngồi trên người hoàng thượng, còn không mau xuống.”

“Yêu nữ, ngồi trên người hoàng thượng chưa nói, còn dám véo long thể của hoàng thượng, thật là không muốn sống nữa.”

Cổ Lạc nhi bị những âm thanh này khiến cho lấy lại tinh thần, nhìn xung quanh, lúc này mới phát hiện, nguyên lai chính mình đang ngồi ở trên người vị soái ca trước mặt.

Mà tay phải của nàng, vừa rồi véo chính mình một phen, đang đặt ở trên đùi soái ca.

Thì ra vừa rồi nàng véo không phải là mình, mà là soái ca a, khó trách không cảm thấy đau.

Cổ Lạc Nhi là một hài tử hiểu lễ phép, vội vàng hướng soái ca giải thích.

“Thực xin lỗi a, ta không phải cố ý, vừa rồi là nhầm lẫn, còn tưởng rằng đang véo chính mình.”

Soái ca trợn trắng mắt, ngửa đầu về phía sau, tựa lưng vào chỗ dựa trên giường, nhắm mắt lại, không thèm quan tâm đến lý lẽ của nàng.

Cổ Lạc Nhi cũng hướng hắn trợn mắt.

Cái gì nha, thật sự nàng không phải cố ý, bộ dạng của hắn là có ý gì chứ?

Bên tai lại truyền tới thanh âm ầm ĩ.

“Yêu nữ, dám đối hoàng thượng bất kính.”

“Yêu nữ, còn không mau leo xuống.”

Cổ Lạc Nhi đột nhiên nhớ lại, chính mình vẫn còn ngồi trên người soái ca, vội vàng từ trên người hắn nhảy xuống.

Đưa mắt nhìn chung quanh, Cổ Lạc Nhi phát hiện mình đang đứng giữa một hoa viên.

Cảnh vật hoa viên như được cố ý bố trí.

Hòn non bộ đình nghỉ mát, cầu nhỏ nước chảy, kỳ hoa dị thảo, lâm viên đông tây không giống nhau, mà cấu tứ lại sáng tạo, phối hợp lại thập phần làm người ta cảnh đẹp ý vui.

Bên cạnh nàng, dưới tàng cây Hạnh hoa nở rộ, một chiếc giường được đặt ở nơi đó, soái ca vừa bị nàng véo đã vững vàng nằm nghiêng ngủ trên giường.

Cổ Lạc nhi có chút minh bạch, nàng vừa rồi nhất định là từ không trung té xuống, nhưng mà té lên trên người vị soái ca này, cho nên mới không có bị thương.

Chung quanh nàng, có mấy người như hổ rình mồi nhìn chằm chằm vào nàng, trong mắt đều là vẻ đề phòng.

Bọn họ trong miệng không còn kêu gào, cũng không dám tự mình tiến gần đền người nàng, đại khái là sợ không biết chính xác lai lịch của nàng, không dám hành động thiếu suy nghĩ đi.

Cổ Lạc nhi trực giác mách bảo nơi này không bình thường.

Nàng đây là đến nơi nào?

Đúng rồi, trước mắt những người này đang mặc, là trang phục cổ nhân.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »