Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2410 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 75
trổ tài

❊ ❊ ❊

Đây tuyệt đối không phải là thứ có thể xuất hiện ở nhà nàng.

Trên giường của nàng đâu có treo màn.

Cổ Lạc Nhi cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nàng đã đi tới một thời không khác, hiện tại đang ở trên giường của Đông Phong Túy mà.

Cái gì?

Trên giường Đông Phong Túy?

Vậy tiếng cười nhạo và tiếng nói chuyện vừa rồi là của Đông Phong Túy phát ra?

Có thể không phải sao, đó chính là thanh âm của hắn a.

Thần trí Cổ Lạc Nhi hoàn toàn tỉnh táo lại.

Ngồi dậy, nhìn về phía thụy tháp.

Trên thụy tháp, Đông Phong Túy một thân bạch y vừa lúc mỉm cười nhìn nàng.

Hắn tà tà tựa ở trên giường.

Phía sau hắn, ánh nắng sớm tràn ngập qua ô tròn cửa sổ.

Bên cạnh giường ngủ, là một chiếc bình hoa thật lớn, trong bình cắm mấy nụ hoa đào màu phấn hồng mới chớm nở.

Hắn một thân bạch y, điểm chút lười biếng khiến người ta mê say, so với hoa đào còn xinh đẹp hơn, so với nắng sớm còn trong lành hơn.

Cổ Lạc Nhi trong lúc nhất thời cơ hồ nhìn ngẩn người.

Thấy Đông Phong Túy đã rất nhiều, nhưng cảm giác hôm nay khác xa với thường ngày.

Là vì vừa mở mắt đã thấy hắn sao?

Đông Phong Túy lại phát ra một tiếng cười khẽ.

“Tối hôm qua ăn còn chưa đủ no sao? Mới sáng sớm đã đói bụng?”

Cổ Lạc Nhi cực kỳ quẫn bách, trợn mắt nhìn hắn, kiếm cớ phản kích.

Cố ý ngạc nhiên nói: “Oa, Hoàng thượng, hôm nay làm sao người thức dậy sớm như vậy?”

Đông Phong Túy biết rõ nàng đang giễu cợt hắn lười, bình thường đều phải ngủ đến khi mặt trời lên cao mới rời giường.

Nhẹ nhàng nói: “Có người ở bên cạnh, trẫm không nỡ ngủ tiếp.”

Cổ Lạc Nhi vội nói: “Hoàng thượng, thói quen này rất tốt.”

Sợ hắn đuổi mình ra ngoài, về sau lại không cho phép nàng ở trong phòng nữa.

Nàng ít nhiều cũng phải ở đây vài ngày, ứng phó xong Lãnh Dạ mới được a.

Nhảy xuống giường, còn nói: “Hoàng thượng, người muốn rời giường sao? Lạc Nhi đi lấy đồ dùng cho người rửa mặt.”

Đông Phong Túy ngăn nàng.

“Không cần, có Hỉ Thuận phục thị là được.”

“Ồ, vậy ta gọi bọn hắn đi vào nha?”

“Đi đi.”

Cổ Lạc Nhi nghe vậy, liền muốn đi ra ngoài.

Trời đã sáng, có người khác ở bên cạnh Đông Phong Túy rồi, nhiệm vụ của nàng đã hoàn thành, giờ phải đi ra ngoài xử lý chuyện của Minh Châu lâu.

Ngày hôm qua đã chọn xong địa điểm, hôm nay nàng sẽ thuê được tòa lâu kia.

Nhưng vừa bước ra một bước, Cổ Lạc Nhi chợt ngừng lại.

Xoay người hỏi: “Hoàng thượng, người có biết tiêu hồn tán không?”

Đông Phong Túy rùng mình, tiêu hồn tán, tên gọi như dược vật nào đó.

Nàng hỏi cái này để làm gì?

Chẳng lẽ, có liên quan tới Lãnh Dạ?

Trong miệng cũng không thay đổi nói: “Trẫm chưa nghe qua, đó là cái gì?”

Trên mặt Cổ Lạc Nhi hiện ra vẻ thất vọng.

“A, chỉ là một loại dược, chữa bệnh. Hoàng thượng, người không biết thì thôi, Lạc Nhi sẽ không hỏi nữa.”

Dứt lời định đi ra ngoài.

“Lạc Nhi.”

Đông Phong Túy gọi nàng lại.

“Ngươi nói xem, tiêu hồn tán là dược gì, trẫm có thể phái người hỏi thăm.”

Trong mắt Cổ Lạc Nhi hiện lên một tia sáng, nhưng lập tức lại trầm xuống.

Nàng vốn là có phần hối hận nói lỡ.

Đoán được Lãnh Dạ cho nàng uống tiêu hồn tán, đã dùng cái này để uy hiếp nàng, hơn phân nửa thuốc kia không phải người nào cũng có thể tìm được giải dược.

Nói không chừng đây chính là độc dược bí truyền của hắn.

Nếu như bị Đông Phong Túy biết nàng liên quan đến Lãnh Dạ thì phiền rồi.

Bởi vậy, Cổ Lạc Nhi ngữ khí mập mờ.

Đáp: “Ta cũng không rõ lắm, chắc là trong lúc vô tình nghe người ngoài nhắc đến, có chút hiếu kỳ mà thôi. Hoàng thượng, ta ra ngoài. Tối hôm qua cám ơn người, ta không có gặp ác mộng.”

Đông Phong Túy cũng không gọi nàng lại nữa.

Hắn tựa ở trên thụy tháp, đăm chiêu nhìn theo bóng lưng nàng rời đi.

Liên tiếp mấy ngày, Cổ Lạc Nhi đều cùng Đông Phong Linh và mấy phi tử khác cùng nhau trang trí Minh Châu lâu.

Buổi tối, lại tìm được cớ qua đêm trong phòng Đông Phong Túy.

Mỗi đêm nàng ngủ đều cực kỳ sâu, hoàn toàn không quan tâm đến Đông Phong Túy làm những chuyện gì.

Đó không liên quan đến nàng.

Chỉ khổ nỗi chưa gặp được Lãnh Dạ, không thể báo cáo tình hình kết quả công tác với hắn.

Hắn không đến tìm nàng, nàng lại không biết nên đi đâu tìm hắn.

Đành phải đêm đêm nằm trong phòng Đông Phong Túy tiếp tục bưng bít.

Mấy ngày nay, tâm tình Cổ Lạc Nhi rất tốt, sắc mặt cũng vô cùng tốt.

Đông Phong Linh thường ngấm ngầm cười nhạo nàng.

“Lạc Nhi, nghe nói tỷ đến ngủ trong phòng hoàng huynh ta? Khó trách nhìn sắc mặt lại tốt như vậy.”

Cổ Lạc Nhi trừng nàng, vô cùng nghiêm túc thanh minh cho bản thân.

“Ta và hoàng huynh muội chuyện gì cũng không có, ta không có thị tẩm, thật đó.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »