Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2556 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 78
lại gặp mối nguy 3

❊ ❊ ❊

Cổ Lạc Nhi lập tức phân phó hai thị vệ chia nhau tìm viện binh.

Một người đi mời Lý Tể tướng, người kia tiến cung báo với Đông Phong Linh.

Hai thị vệ lĩnh mệnh, ra khỏi Minh Châu lâu bằng cửa sau.

Mặt khác bản thân nàng cũng chuẩn bị một chút, vội vàng đi xuống lầu, chuẩn bị đối phó với Phùng Thái Úy.

Cổ Lạc Nhi vừa mới xuống lầu, đi tới ngưỡng cửa Minh Châu lâu, ngựa của Phùng Thái Úy cũng đã đến trước cửa.

Trong Minh Châu lâu còn có mấy thị vệ, đồng thời đi đến cửa lâu, hộ vệ ở phía sau Cổ Lạc Nhi.

Phùng Thái Úy cũng không xuống ngựa, vung tay lên, quát: “Phá hết cho ta.”

Ra lệnh một tiếng, thủ hạ của hắn như lang như hổ nhào lên trước, định đập phá Minh Châu lâu.

“Ai dám phá?”

Cổ Lạc Nhi tiến lên một bước, lạnh lùng quát.

Nàng đứng trên bậc thang, mấy người đi theo Phùng Thái Úy đều đứng ở phía dưới bậc thang.

Nghe xong tiếng quát chói tai này của nàng, không khỏi bất giác rùng mình một cái.

Thanh âm này, rất có uy phong.

Lại ngửa mặt lên nhìn, chỉ thấy Cổ Lạc Nhi hai tay khoanh trước ngực, không chút nào sợ hãi liếc nhìn bọn hắn, giống như một nữ thần không thể mạo phạm.

Mặc dù trên người nàng chỉ mặc bố y bố quần, nhưng khí thế kia, quả thực khiến cho người ta khuất phục.

Phùng Thái Úy cũng kinh hãi.

Cho tới bây giờ chỉ biết nha đầu kia xảo trá tinh quái, thật không nghĩ đến nàng còn có loại khí thế này.

Hừ, hắn đã tốn hai lần thua lỗ vì nàng, cũng không thể tiếp tục bại trong tay nàng nữa.

Phùng Thái Úy lại lớn tiếng ra lệnh.

“Lên cho ta, phá nát cái trà lâu này cho ta. Ai dám không nghe, ta liền giết người đó.”

Thủ hạ của hắn không dám không nghe lời hắn, lại bắt đầu giương nanh múa vuốt định tiến lên.

Thị vệ sau lưng Cổ Lạc Nhi lập tức xông lên trước, bảo vệ Cổ Lạc Nhi, bảo vệ Minh Châu lâu.

Cổ Lạc Nhi trái lại bỗng nhiên thay ra một gương mặt tươi cười, chiêu bài khuôn mặt tươi cười của nàng.

Tinh khiết mà vô hại.

“Chờ một chút. Phùng Thái Úy, muốn phá bỏ lâu cũng phải có lý do chứ? Có thể thỉnh Phùng Thái Úy chỉ rõ, vì sao phải phá bỏ trà lâu của chúng ta không?”

Nàng phải kéo dài thời gian một chút.

Chỉ cần cứu binh đến đây, thì ổn rồi.

Mấy tên thủ hạ của Phùng Thái Úy vốn trong lòng chột dạ, nhưng bị Phùng Thái Úy uy hiếp, không thể không ra tay đánh trước.

Nghe thấy Cổ Lạc Nhi muốn giảng đạo lý, tạm thời dừng tay.

Phùng Thái Úy trông thấy Cổ Lạc Nhi đổi giọng, âm thầm đắc ý.

Hay cho ngươi Cổ Lạc Nhi, chột dạ sao?

Lại muốn nham hiểm thay vẻ bề ngoài này để bịp người ư?

Cái dạng này, đối với hoàng đế lười rất hữu hiệu, dùng với thái hậu rất hữu hiệu, nhưng tuyệt đối không lừa được Phùng Thái Úy ta đâu.

Hôm nay, ta không thể không phá tan trà lâu này.

Ngạo mạn nhìn Cổ Lạc Nhi, nói: “Có người cử báo, bọn ngươi giả mạo phi tử trong cung mở trà lâu ở đây, bản quan hôm nay chính là tới bắt bọn ngươi.”

Cổ Lạc Nhi mở Minh Châu lâu, vốn là muốn tự dựa vào bản lĩnh của mình kiếm tiền, chưa từng nghĩ tới phải nhờ đến chiêu bài của Hoàng gia.

Bởi vậy, cho tới bây giờ đều cải trang giả dạng, không hề nói cho người khác biết thân phận thật của các nàng.

Các hậu phi kia còn lo ngại nhiều hơn, đương nhiên càng không muốn công khai thân phận của mình.

Tất cả mọi người đều nhất trí tuyệt đối giữ bí mật.

Ngay cả thuyết thư tiên sinh Hồ Tam Tuyền các nàng mời đến, đào kép biểu diễn ca vũ, cùng với mấy tiểu nhị chân chạy, cũng không hề biết thân phận thật của các nàng.

Phùng Thái Úy sớm đã nghe ngóng được điểm này, còn tưởng rằng Cổ Lạc Nhi chột dạ.

Cho dù nàng nhiễu Hoàng thượng để đồng ý cho nàng xuất cung hồ nháo, nhưng hậu phi lại không an phận giữ mình, ra ngoài cung mở trà lâu, nói cho cùng vẫn là một chuyện kinh thế hãi tục.

Cổ Lạc Nhi nàng lớn mật hơn nữa, cũng không dám trắng trợn nói toạc ra.

Cho nên, Phùng Thái Úy càng muốn vạch trần nàng.

Cho dù lần này không giết được nàng, cũng phải đập phá trà lâu của nàng xả giận.

Phải cho nàng nhìn xem, kết cục đối nghịch với Phùng Thái úy hắn.

Hơn nữa, Phùng Thái Úy đúng là có điểm muốn mượn cơ hội giết chết tâm ý của Cổ Lạc Nhi.

Đương nhiên, phía sau cũng không thể thiếu công lao của Nguyệt quý phi.

Ngày đó, Cổ Lạc Nhi ở trước mặt Đông Phong Túy trắng trợn nói phét Nguyệt quý phi thật tốt thật tốt, nói nàng là phi tử lý tưởng nhất của Đông Phong Túy.

Mà các nàng, lại cam nguyện rút lui, đi ra ngoài cung buôn bán.

Lúc ấy, Nguyệt quý phi quả thực cảm động một phen.

Còn tưởng rằng lời Cổ Lạc Nhi nói là thật lòng cơ.

Nhưng chờ đến lúc Cổ Lạc Nhi các nàng rời đi, nàng tiếp tục tiến lên quyến rũ Đông Phong Túy, Đông Phong Túy lại chỉ để ý khò khò ngủ.

Không thèm để ý đến nàng.

Nguyệt quý phi không có biện pháp, đành phải canh giữ ở dưới tàng Hạnh Hoa, thẳng đến khi Đông Phong Túy tỉnh lại.

Đông Phong Túy vừa mở mắt ra, vừa mới lười biếng ngồi dậy, Nguyệt quý phi liền vui mừng hớn hở tiến lên trước.

Nũng nịu gọi: “Hoàng thượng, người tỉnh rồi.”

Đông Phong Túy lại giống không nghe thấy tiếng nàng gọi, lập tức đứng lên, ngồi lên nhuyễn kiệu đặt bên cạnh.

Quyết định trở vể Tử Tiêu cung.

Nguyệt quý phi bất chấp rụt rè, một đường đi theo bên cạnh nhuyễn kiệu của Đông Phong Túy.

Há đoán được Đông Phong Túy vừa lên nhuyễn kiệu, lại giống như những lần trước, lập tức khép mắt lại.

Mãi cho đến khi hắn vào Tử Tiêu Cung, cũng không có ý định tỉnh lại.

Nguyệt quý phi không có sự cho phép của hắn, không thể tiến vào Tử Tiêu Cung.

Chỉ có thể đứng ở bên ngoài cửa Tử Tiêu Cung giương mắt nhìn.

Ngoài cửa thanh lãnh dị thường, mấy thái giám thủ vệ quăng cho nàng ánh mắt tràn đầy khinh thường cùng hả hê.

Nguyệt quý phi bị Đông Phong Túy mê hoặc khiến tâm cuồng nhiệt điên đảo thần hồn dần dần lại lạnh xuống.

Nhớ lại lời nói trước đó của Cổ Lạc Nhi, bỗng nhiên hiểu được, mình đã bị nàng lừa gạt.

Nàng ta chỉ biết đối nghịch với mình, chỉ biết đoạt danh tiếng của mình, chỉ biết liên hợp với nhóm hậu phi cướp đoạt địa vị ở hậu cung của mình.

Đâu có thể nào ở trước mặt Đông Phong Túy nói tốt cho nàng.

Sở dĩ dám nói tốt cho nàng, là vì nàng ta biết rõ, đối với một người lười như Đông Phong Túy mà nói, nữ nhân căn bản không thể vào trong mắt hắn.

Đúng rồi đúng rồi, trước khi nàng té ngã, ngã lên người Đông Phong Túy, hoàn toàn là vì nàng vấp phải vật gì đó ở dưới chân.

Nguyệt quý phi hỏi hai thị nữ phía sau.

“Vừa rồi lúc ta ngã, là vấp phải vật gì vậy?”

Đông Tuyết cố gắng nhớ lại.

Đột nhiên hai mắt sáng lên, nói: “Đúng rồi, nương nương, người đúng là vấp phải một chiếc tỳ bà ở đằng trước.”

Thị nữ kia vội vàng sửa lại nàng.

“Không đúng không đúng, không phải tỳ bà, là một chiếc cầm của Tiên phi, nghe nói đó gọi là lục huyền cầm.”

Trong lòng Nguyệt quý phi lại càng sáng như tuyết.

Nàng quả nhiên mắc mưu Cổ Lạc Nhi.

Nếu không, làm sao ngã lên người Đông Phong Túy êm đẹp như thế?

Thoáng liếc mắt, nhìn vào trong Tử Tiêu cung, mấy góc mái cong Cầm Sắt điện, Nguyệt quý phi càng thêm nộ hỏa công tâm.

Hay cho Cổ Lạc Nhi ngươi, chính mình ở trong Tử Tiêu cung, nghĩ rằng gần quan được ban lộc, đoạt được sủng ái của hoàng thượng.

Hiện giờ lại lôi kéo hậu phi khác, định áp mình xuống.

Chuyện tốt không thể bị ngươi chiếm đoạt toàn bộ.

Nguyệt quý phi hầm hừ trở lại Kim Thiền điện của nàng, âm thầm thề.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »