Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2538 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 48
sa thải hoàng đế lười

❊ ❊ ❊

Tiên phi nương nương quả nhiên là tiên tử trên trời phái tới sao?

Phái nàng đến đem lười biếng đã thấm vào xương tủy của Hoàng thượng ép ra ngoài?

Nếu như thật sự là như vậy, đúng là phúc phận của Vô Ưu quốc bọn họ rồi.

Bằng không, trong cung này đều sẽ thành thiên hạ của Nguyệt quý phi.

Bọn họ theo bên cạnh Hoàng thượng thì không sao, thế lực Nguyệt quý phi ảnh hưởng không đến, nhưng những người khác lại cả ngày sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng.

Trong lòng mỗi người đều ấp ủ nghi vấn, nhưng nghi vấn của mỗi người cũng đều phải dằn xuống đáy lòng, cẩn thận tuân theo phân phó của Đông Phong Túy, chuẩn bị tốt xe ngựa cho hắn.

Trong rừng Lê Tuyết, gió xuân lướt qua mặt.

Cổ Lạc Nhi ngồi ở trên cỏ, vỗ vỗ tàn vụn điểm tâm trên tay, tinh thần sảng khoái.

Hai ngày này, bọn nàng đang tiến hành tìm biện pháp chống lại Đông Phong Túy.

Thật không nghĩ tới, kế hoạch của nàng lại tiến hành thuận lợi như vậy.

Xem ra, Đông Phong Túy cùng Nguyệt quý phi thật sự rất không được lòng người.

Một người ngay cả phi tử của mình đều lười sủng hạnh, thật sự là cực phẩm lười.

Nghe nói, nam nhân dù lười, đối với loại chuyện đó vẫn cực kỳ tích cực.

Đông Phong Túy thực có thể được kỷ lục Guinness thế giới ghi lại.

Còn Nguyệt quý phi, cả ngày ỷ thế hiếp người, tần phi hậu cung cùng với nhóm cung nữ công công đều chịu đủ nàng.

Trong cung cả ngày tiếng oán hờn vang khắp nơi.

Bởi vậy, Cổ Lạc Nhi nàng mới kiếm được đại tiện nghi như vậy, dễ dễ dàng dàng liền khuyến khích lòng người nổi dậy.

Ngày đó, ở trước mặt Đông Phong Túy đàn Guitar, khiến hăn không thể bình yên,sau khi như mong muốn bị hắn đuổi ra khỏi Tử Tiêu cung, nàng đắc ý đi dạo trong cung.

Đến đây mấy ngày, còn chưa được thoải mái dạo qua hoàng cung a.

Mỗi lần đều phải vội vội vàng vàng tạt qua, đều không được dừng lại hảo hảo thưởng thức phong cảnh một phen.

Nếu như, về sau thật sự như mong muốn thoát ra khỏi Đông Phong Túy, sẽ không được vào cung, cũng không còn cơ hội dạo chơi hoàng cung, chẳng phải là rất thiệt thòi?

Bởi vậy, Cổ Lạc Nhi du nhiên tự đắc trên đường hết nhìn đông tới nhìn tây.

Đột nhiên nghe thấy phía trước truyền đến một trận chửi mắng.

“Hai người các ngươi, mắt bị mù rồi? Đi đường không có mắt sao? Hừ, có phải là bổn cô nương lâu không giáo huấn các ngươi, da lại ngứa rồi?”

Sau đó liền nghe vài tiếng “Bốp bốp” giòn vang.

Giống âm thanh bạt tai.

Tiếng chửi mắng kia rất quen thuộc, Cổ Lạc Nhi nghe được, đúng là cung nữ Đông Tuyết bên cạnh Nguyệt quý phi.

Xem ra cung nữ này tựa hồ rất thích giáo huấn người đây.

Lần trước lúc Đông Phong Túy ngủ dưới tàng Hạnh hoa, Nguyệt quý phi lệnh nàng đánh mình một bạt tai, kết quả đánh không thành.

Bộ dáng nàng ta nhìn qua cực kỳ khó chịu không cam lòng.

Hiện tại, nàng lại đang ỷ thế hiếp người, khi dễ hai cung nữ kia sao?

Cổ Lạc Nhi tức giận bốc lên, bước vọt tới phía âm thanh truyền đến.

Vòng qua một chỗ ngoặt, phía trước rộng mở trong sáng.

Chỉ thấy phía trước có một hồ thật lớn.

Mặt hồ phẳng lặng trong như gương, bên hồ liễu rủ thướt tha, điểm xuyến vài nhành hoa đào, phong cảnh tuyệt đẹp.

Chỉ tiếc, phong cảnh này bị cảnh tượng trước mặt không chút nào tương xứng phá hủy.

Cổ Lạc Nhi không có nghe lầm, tiếng chửi mắng quả nhiên là của Đông Tuyết vọng lại.

Chỉ thấy nàng mặc một giáp sam đỏ tươi bó sát người, cùng chủ tử nàng thướt tha lơ lẳng giống nhau.

Chẳng qua, biểu cảm trên mặt nàng lại chẳng có chút phong tình nào đáng nói.

Chỉ thấy nàng hai tay chống nạnh, mắt phượng trừng trừng, đối với hai người cúi đầu đứng trước mặt nàng mắng lấy mắng để.

“Biết bổn cô nương không phải dễ động rồi chứ? Xem các ngươi từ nay về sau còn dám làm bẩn váy của bổn cô nương không. Hừ, tiền tiêu vặt tháng này ta giữ, xem như bồi thường cho bổn cô nương.”

Khi Cổ Lạc Nhi thấy rõ trang phục của hai người đứng trước mặt nàng, lửa giận trong ngực không khỏi càng tăng.

Hai người kia, đều là tóc vấn cao, thân mặc váy dài vải tơ, hiển nhiên là cách ăn mặc của cung phi, mà không phải là cung nữ.

Cổ LạcNhi chỉ biết là Nguyệt quý phi kiêu ngạo, nhưng không biết nàng lại kiêu ngạo đến mức độ như vậy.

Ngay cả một cung nữ dưới tay nàng cũng dám đánh chửi cung phi.

Lại nhìn váy của Đông Tuyết, Cổ Lạc Nhi nhìn một lúc lâu mới phát hiện, trên váy có một chút ẩm ướt cực kỳ bé.

Đây chính là cái gọi là làm dơ váy của nàng?

Hai cung phi mỗi người dẫn bên mình hai cung nữ, lúc này, bốn cung nữ thấy tình thế không ổn, đều đồng loạt quỳ trên mặt đất, hướng về phía Đông Tuyết cầu tình.

“Đông Tuyết tỷ tỷ, cầu người tha cho nương nương nhà ta đi.”

“Đông Tuyết tỷ tỷ, vừa rồi chúng ta thật sự không biết ngài đột nhiên chạy tới, nhất thời chưa kịp ném cành liễu đi, làm ướt váy người. Người tha thứ cho sự vô tâm sơ suất của chúng ta đi.”

“Đúng vậy a, Đông Tuyết tỷ tỷ, chúng ta vừa rồi chơi đùa trong hồ nước, cầm cành liễu trong tay, thật sự không ngờ tới người lại đột nhiên xông qua.”

Đông Tuyết đen mặt.

Chất vấn nói: “Các ngươi cũng xứng gọi ta là tỷ tỷ? Theo cách nói của các ngươi, ngược lại là lỗi của ta sao?”

Mấy cung nữ sợ tới mức vội vàng nhận sai.

“Không, không, chúng ta không phải có ý này.”

“Đông Tuyết cô nương, đều do chúng ta không có mắt.”

“Đông Tuyết cô nương, chúng ta giúp người giặt sạch váy, người đừng tức giận nữa.”

Đông Tuyết ngạo nghễ nói: “Các ngươi giặt váy, càng giặt càng bẩn. Hừ, việc này không thể tính như vậy.”

Cổ Lạc Nhi không thể nhịn được nữa.

Đông Tuyết này thật sự quá mức.

Cho dù làm bẩn váy của nàng, cũng không cần phải đánh người mắng chửi người như vậy a.

Mọi người đều nói giúp nàng giặt váy, nàng còn muốn thế nào nữa?

Huống chi, nghe cung nữ vừa rồi nói, rõ ràng là tự nàng đụng vào người ta đang cầm cành liễu, lại còn trách cứ người khác.

Tức giận xông lên trước, dùng thanh âm còn lớn hơn Đông Tuyết nói: “Đông Tuyết, ngươi chớ quá mức như vậy.”

Nói xong kéo bốn cung nữ quỳ trên mặt đất lên.

“Đừng quỳ, tại sao phải quỳ trước nàng ta?”

Tới gần nhìn kỹ, mới phát hiện trên mặt hai cung phi đều có chút sưng lên, hiển nhiên là vừa rồi mới bị đánh.

Không nhịn được càng thêm tức giận.

Đông Tuyết đang mắng người sảng khoái, thình lình nửa đường lao ra một Trình Giảo Kim, quấy rầy hứng thú của nàng, trong lòng rất đỗi tức giận.

Nàng cũng muốn nhìn xem, là ai dám to gan như vậy.

Khi nhận ra trước mặt là Cổ Lạc Nhi, Đông Tuyết khinh thường liếc qua Bố Y trên người nàng.

Còn tưởng là ai, hóa ra là nàng.

Sớm nghe nói, nàng chọc giận hoàng thượng, bị ép ở căn phòng rách nát, mặc bố y, ăn cháo loãng rau xanh, thoạt đầu nàng còn không tin a, hiện tại xem ra, đây là sự thật.

Một phi tử không được sủng ái, có gì phải sợ đây?

Giễu cợt mà nói: “Ô, ta cứ tưởng là ai a, hóa ra là Tiên phi nương nương. Lần trước ngươi còn thiếu nương nương nhà ta vài cái bạt tai đó, thế nào, bây giờ là muốn tới hoàn trả sao?”

Cổ Lạc Nhi nghe xong lời này của nàng, tức giận trên mặt lại lập tức biến mất, khéo cười tươi đẹp làm sao.

“Đúng vậy, ta là muốn hoàn trả đây.”

Cười hì hì tiến lên phía trước.

Đông Tuyết cực kỳ kinh ngạc.

Còn tưởng rằng Cổ Lạc Nhi gan lớn tranh chấp cùng nàng, không nghĩ tới hóa ra cũng chỉ là hổ giấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »