Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2521 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 30
nguyệt quý phi yêu đương vụng trộm 1

❊ ❊ ❊

Cũng không biết đi qua nơi nào.

Chờ đến lúc nàng phát giác, nàng đã đứng trong một khu vườn hoang phế.

Nàng sao lại chạy đến nơi này đây? Cổ Lạc Nhi gãi gãi đầu.

Đúng rồi, nàng là bị một gốc cây trong vườn này thu hút tới.

Giữa vườn, có một cây đa đại cổ thụ, đứng dưới tàng cây, ngửa mặt lên trên ngắm, thấp thoáng có thể trông thấy một cái tổ chim.

Đúng rồi, vừa rồi, nàng chính là thấy một chú chim nhỏ rất đẹp bay vào trong bóng cây, mới đi vào trong vườn này.

Cái tổ chim kia có phải chính là nhà của chú chim nhỏ này hay không?

Nàng phải đi lên xem một chút.

Cây đa rất lớn, rất nhiều cành lá, Cổ Lạc Nhi cũng không tốn sức trèo lên cây.

Điểu nhi xinh đẹp vốn là đang đứng ở trong tổ, nhìn thấy Cổ Lạc Nhi, bị kinh động, hoảng sợ một tiếng, vội vỗ cánh bay mất.

Chỉ còn lại một cái tổ, cùng với mấy quả trứng chim sáng long lanh.

Cổ Lạc Nhi vẫy vẫy với nó.

“Ngươi trở về nha, ta không muốn thương tổn ngươi, ta chỉ là muốn nhìn ngươi và cái tổ một chút.”

Tiểu điểu nhi cũng không để ý tới lời của nàng, hoảng sợ bay xa.

Cổ Lạc Nhi áy náy muốn xuống cây, nàng không muốn kinh động Điểu Nhi, nhưng vẫn là dọa đến nó.

Nó có thể hay không từ nay về sau sẽ không đến đây nữa?

Ừ, sẽ không đâu, hài tử của nó vẫn còn ở nơi này mà.

Cổ Lạc Nhi vừa mới trèo xuống một nữa, thân thể vẫn treo trên cành cây, đột nhiên nghe thấy cổng vườn truyền đến tiếng bước chân cùng tiếng người nói chuyện.

Một giọng nữ quen thuộc kiều mỵ nói: “Bây giờ là thời gian dùng bữa trưa, bình thường trong vườn này cũng không có người dám đến, hiện tại bên trong khẳng định không có ai, chúng ta không cần lo lắng.”

Trời ạ, đây không phải là giọng của Nguyệt quý phi sao?

Nàng cùng ai lén lén lút lút chạy tới nơi này? Lại muốn tới đây làm gì?

Bất kể là cùng ai, thế nào cũng không có chuyện tốt.

Cổ Lạc Nhi muốn chạy trốn đã không kịp rồi, đành phải bò lại lên cây, cũng may cái nhánh cây này lá rậm rạp, đại khái sẽ không bị Nguyệt quý phi phát hiện.

Nguyệt quý phi vốn thống hận nàng, nếu bị nàng cho rằng, mình trông thấy bí mật gì của nàng, không biết nàng sẽ áp dụng thủ đoạn gì đối phó mình.

Chỉ một tên Hoàng đế lười đã khiến nàng lao tâm, hôm nay lại bị Hắc y nhân bức bách, nàng cũng không muốn lại vì Nguyệt quý phi này phí óc.

Đáng tiếc, Cổ Lạc Nhi mới bò trên lên một chút, thân thể vừa mới tiến vào trong bóng cây, chân vẫn chưa dẫm đến nhánh cây, Nguyệt quý phi liền đi vào trong vườn đến đây.

Cổ Lạc Nhi âm thầm kêu khổ.

Lão thiên gia cũng quá tàn nhẫn.

Để cho nàng có một cành cây chống đỡ cũng tốt a, hôm nay treo lơ lửng giữa trời như vậy, chỉ có thể dựa vào sức lực tay và chân ôm lấy thân cây, nàng thật sự chống đỡ không được bao lâu.

Chỉ mong Nguyệt quý phi nhanh lên một chút rời đi a.

Nàng có hoạt động bí mật gì, cũng không cần phải ở chỗ này trễ muộn quá lâu đi.

Đáng tiếc, sự tình lần nữa cùng nguyện vọng của nàng không tuân.

Chỉ nghe tiếng bước chân của Nguyệt quý phi cùng một người khác đi tới dưới tàng cây.

Sau đó Nguyệt quý phi nũng nịu nói: “Ta đều sắp xếp xong xuôi, có Đông Tuyết ở bên ngoài vườn trông chừng, không có người đến quấy rầy của chúng ta, chúng ta hôm nay có thể ở chỗ này chơi đùa thống khoái.”

Cổ Lạc Nhi thầm nghĩ, các ngươi chơi thống khoái, nhưng ta phải chịu khổ thống khoái.

Hừ, cái vườn hoang thế này, có cái gì hảo ngoạn?

Bên tai lại truyện tới tiếng cười ha ha của một nam tử.

Sau đó liền nghe một giọng nam mập mờ khiến cho người khác toàn thân dựng đứng nổi da gà.

“Được a, bảo bối, đã lâu không thấy nàng, muốn chết ta.”

Cổ Lạc Nhi lập tức minh bạch là chuyện gì xảy ra, hóa ra nàng đụng phải người ta đang yêu đương vụng trộm.

Nguyệt quý phi cũng quá lớn mật đi, cũng dám ở trong cung vụng trộm.

Nhưng trong cung tất cả đều là thái giám a, nam nhân này là ai?

Đúng rồi, giọng nói của hắn rất quen thuộc, như là đã từng nghe qua.

Cổ Lạc Nhi cật lực ôm chặt thân cây, ghé đầu nhìn lại dưới tàng cây.

Mới nhìn một cái, liền xấu hổ mặt đỏ tới mang tai.

Dưới tàng cây, Nguyệt quý phi áo ngoài đã cởi ra, vẻn vẹn mặc cái yếm ngực kéo xuống đến cực thấp.

Một nam tử đang đứng ở trước mặt nàng, dán chặt lấy nàng, tay vô cùng không thành thật du tẩu trên người nàng.

Trời ạ, dưới tàng cây lập tức chuẩn bị trình diễn một bức xuân cung sống.

Nam tử kia mặc y phục gấm màu xanh sẫm, bởi vì đưa lưng về phía Cổ Lạc Nhi, Cổ Lạc Nhi không nhìn thấy vạt áo của hắn, chỉ thấy được trên ống tay áo thêu viền hoa phiền phức.

Trên y phục cũng thêu rất nhiều hoa văn vô cùng phiền phức.

Nhìn qua hết sức đắt tiền, nhưng có vẻ có chút tục khí.

Cổ Lạc Nhi trong đầu linh quang vừa hiện, nàng nghĩ tới, đây chẳng phải là Phùng Thái Úy sao?

Nam tử thoáng nghiêng thân, Cổ Lạc Nhi thấy được nửa bên mặt của hắn hé ra.

Nàng đoán không sai, người này quả nhiên là Phùng Thái Úy.

Khó trách Nguyệt quý phi dám cùng người này vụng trộm.

Hai người kia, một người là bá chủ hậu cung, một người là quyền thần ngoài cung, ai dám động tới hai người bọn họ sao?

Nam tử bình thường không thể tùy ý vào cung, nhưng Phùng Thái Úy có quyền thế, muốn vào cung, cũng không phải là chuyện không có khả năng.

Hắn đương nhiên đem những then chốt kia hóa giải dễ dàng.

Huống chi, trong cung còn có Nguyệt quý phi làm nội ứng.

Huống chi, Đông Phong Túy trừ ngủ ra, mọi sự bất kể.

(mọi sự bất kể: mặc kệ mọi chuyện. Dùng Hán Việt cho Ha oai part 3 =]])

Ai, Đông Phong Túy ơi Đông Phong Túy, xem đi, đây là kết cục mà ngươi lười biếng, nên bị cắm sừng đó.

(nguyên văn: đái lục mạo tử: đội nón xanh, nhưng cắm sừng nghe hay hơn a)

Cổ Lạc Nhi vô cùng đồng tình lắc đầu.

Đáng tiếc, nàng chiếu cố thông cảm cho Đông phong Túy, lại quên thông cảm cho tình cảnh của chính mình.

Nàng ở trên cành cây ngây ngô hồi lâu, cánh tay đã sớm run lên, càng ngày càng vô lực.

Rốt cục, cũng không ôm được nữa, từng chút từng chút trượt xuống dưới.

Cổ Lạc Nhi gấp đến độ trán đầy mồ hôi, hai người ở phía dưới này, một người coi nàng như tình địch, một người muốn tìm nàng vu oan, người cũng không phải đèn đã cạn dầu.

Cho dù là bình thường, bọn họ cũng sẽ không buông tha nàng.

Hiện tại, lại bị nàng bắt gặp một màn yêu đương vụng trộm này, bọn họ chẳng phải là muốn hận chết nàng?

Trời ạ, đó là một phế vườn a, nàng chính là chết ở chỗ này cũng không có ai biết.

Với lòng dạ ác độc của hai người kia, giết người diệt khẩu tuyệt đối là việc có thể làm được.

Không được, nàng nhất định phải trốn.

Nhưng Điểu Nhi vừa rồi bay đi hiện giờ lại bay trở về, chẳng những bay trở về, còn tìm đồng bạn.

Đại khái là Tiểu điểu mẹ tìm Tiểu điểu cha tới phụ giúp một tay trông chừng bảo bối.

Tiểu điểu cha cũng không giống Tiểu điểu mẹ nhu nhược như vậy, trực tiếp bay đến đỉnh đầu nàng, quanh quẩn ở trên đầu nàng, còn không ngừng kêu lên.

Đại khái là đang kháng nghị a.

Cổ Lạc Nhi thầm nghĩ, xong rồi, lúc này thật sự chết chắc rồi.

Lão thiên gia a, đúng thật không nên làm chuyện xấu, sẽ gặp báo ứng.

Nhưng nàng cũng đâu có làm chuyện xấu gì a, chẳng qua chỉ là trèo lên trên cây xem tổ chim thôi.

Phùng Thái Úy cùng Nguyệt quý phi tiền hí đã làm đủ, đang chuẩn bị tiến vào giai đoạn thực chiến, đột nhiên nghe thấy tiếng chim hót bất thường, đồng thời ngẩng đầu lên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »